Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Hằng năm, sau ngày xuân phân (equinox) vài ngày, vào khoảng tháng tư dương lịch, khi vầng trăng trở nên tròn trịa, tỏa ánh sáng vằng vặc trên bầu trời vùng Trung Đông, là lúc người Do-thái, theo như truyền thống đã có hơn mấy ngàn năm, long trọng tổ chức ngày Lễ Vượt Qua kéo dài tới bảy ngày.

Lễ Vượt Qua là một lễ hội quan trọng nhất của dân tộc này, để kỷ niệm Đấng Tạo Hóa đã giải thoát tổ tiên họ ra khỏi kiếp nô lệ đọa đầy tại Ai-cập và sau đó dẫn đưa họ đến vùng đất đượm sữa và mật mà Ngài đã hứa ban cho họ làm nơi dung thân.

Thủ đô Giê-ru-sa-lem, vào mùa Lễ Vượt Qua, năm nào cũng đông đúc khách thập phương từ khắp nơi đổ về Đền Thờ để dự lễ.

Tuy vậy, vào một ngày Chúa Nhật bắt đầu mùa Lễ Vượt Qua cách đây khoảng 2000 năm, kinh thành Giê-ru-sa-lem vốn đã đông đúc trong mùa lễ, nay bỗng nhiên thật đông đúc và huyên náo hơn hẳn mọi năm rất nhiều.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Tội lỗi là nan đề to lớn nhất và nghiêm trọng nhất của nhân loại trong mọi thời đại.

Tội lỗi là nguyên nhân của tất cả khổ đau trên đời, trong từng cá nhân, trong từng gia đình và trong mọi quốc gia chủng tộc.

Tội lỗi khiến mọi người trở nên tội nhân trước mặt Đấng Tạo Hóa, với bản án phạt đời đời đang chờ sẵn, khi chúng ta bước ra khỏi cuộc đời ngắn ngủi trước mặt này.

Thiên Chúa ghét tội vì tội lỗi hãm hại quý vị và tôi, vì tội lỗi chia cắt chúng ta ra xa Ngài vĩnh viễn.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Vào ngày 27 tháng 2 năm 1991, đang khi trận chiến Bão Sa Mạc trở khốc liệt thì bà Ruth Dillow nhận được tin buồn từ Ngũ Giác Đài cho biết con bà là Clayton Carpenter đã chết vì dẫm mìn tại chiến trường Kuwait. Bà Ruth Dillow cho biết là bà không thể nào chịu nổi cơn sốc quá lớn và nỗi khổ đau không thể nào tả được. Tuy được người thân an ủi, nhưng nỗi buồn của bà không vơi bớt. Ba ngày sau khi nhận được tin buồn, bà nhận được cú điện thoại với tiếng nói bên kia đầu dây “Mẹ ơi! Con nè, con vẫn còn sống”. Bà Ruth Dillow nói: “Thoạt đầu tôi không tin. Nhưng khi nghe giọng nói của con tôi, tôi nhận ra rằng con mình vẫn còn sống!” Và bà Ruth nói rằng: “Tôi cười, tôi khóc, con tôi tưởng chừng đã chết nay lại sống. Tôi chắc chắn rằng không ai trong vòng quý vị có thể hiểu được cảm nghĩ của tôi!”

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Hằng năm, trong đêm trăng tròn đầu tiên sau ngày xuân phân, tức là ngày ở ngay chính giữa mùa xuân của các quốc gia thuộc bắc bán cầu, thường rơi vào khoảng tháng tư dương lịch, thì người Do-thái khắp nơi trên thế giới bắt đầu một mùa lễ hội quan trọng nhất của dân tộc này. Đó là Lễ Vượt Qua, kéo dài đến bảy ngày.

Đã trải qua mấy ngàn năm cho đến ngày hôm nay, người Do-thái vẫn luôn luôn gìn giữ truyền thống ăn mừng của ngày Lễ Vượt Qua, để đánh dấu một sự kiện lịch sử vô cùng quan trọng, đã từng quyết định sự sống còn của dân tộc này.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong những biểu tượng của tôn giáo, chúng ta thường thấy những hình ảnh đẹp đẽ và cao trọng, thí dụ như hình ảnh của một bông sen, của một ngôi sao, của mặt trăng hay mặt trời, được dùng để diễn tả một ý niệm siêu cao và thoát tục. Chỉ riêng Cơ-đốc giáo lại sử dụng hình ảnh của cây thập tự, là một hình ảnh xấu xí và ghê rợn, để làm biểu tượng cho mình.

Cây thập tự chính là công cụ để xử tử những tội nhân tệ hại nhất trong thời cổ La-mã, cách đây khoảng 2000 năm. Tử tội thường bị đánh đập tàn nhẫn bằng roi da đầu có móc đinh, bị lột trần truồng và rồi bị treo lên cây thập tự, với hai tay dang ngang, đinh đóng vào hai cổ tay và cổ chân. Sức nặng thân thể trì kéo khiến vết thương nơi đinh đóng trở nên đau nhức đến cùng tận và cũng khiến ngực và phổi bị ép lại, gây nên tình trạng khó thở. Nạn nhân phải trồi lên trụt xuống để ráng thở, khiến cho vết đinh đóng trở nên càng thảm hại hơn, và cuối cùng tử tội chết vì ngạt thở và kiệt sức. Đây là hình thức xử tử dã man và độc ác nhất trong cả lịch sử của con người, vì nó kéo dài nỗi đau đớn cùng tận của nạn nhân thật chậm, thật lâu, đôi khi tới vài ngày.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong lịch sử từ đông sang tây, đều có ghi lại những vị anh hùng, những bậc vĩ nhân, khi bị sa cơ thất thế, khi bị rơi vào tay quân thù và bị đem ra xử chết, thường tỏ ra khí phách, bình tĩnh và thản nhiên trong giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Lịch sử Việt Nam còn vang tiếng nói khẳng khái của tướng Trần Bình Trọng khi bị lọt vào tay quân Nguyên rằng: “Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc!”.

Lịch sử Hy lạp cổ đại có ghi lại nhà triết học lừng danh Socrates, khi bị hội đồng thủ đô Athens kết tội và bắt uống chén thuốc độc, ông đã thản nhiên vừa uống chén, vừa bông đùa diễu cợt với ban hội thẩm tòa án, trước sự chứng kiến của học trò và bè bạn, chẳng hề tỏ ra sợ hãi hay đau đớn trước cái chết.

Lịch sử Do thái ghi lại các bậc anh hùng bị quân ngoại bang bức bách, đứng trước bản án tử hình, họ chẳng những không sợ hãi mà còn tỏ ra sôi nổi, dám thách thức quân thù; thậm chí họ cất cao tiếng hát ca ngợi Thiên Chúa trong khi quân thù xẻo họ ra hàng trăm mảnh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong những tuần vừa qua, chúng ta có dịp tìm hiểu một số bằng chứng lịch sử, ghi đậm dấu ấn sự kiện phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu.

Thánh sử có ký thuật lại, Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Thiên Chúa Ngôi Hai trong thân xác con người, sau khi bị đóng đinh cho đến chết trên cây thập tự, đền nợ tội thay cho muôn người, Ngài đã bị chôn vào trong mộ đá. Chúa Cứu Thế đã không chết luôn, nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh sống lại và đi đến với rất nhiều người.

Sự kiện phục sinh của con người mang tên Giê-xu đã gây ra những chấn động dữ dội trong lịch sử. Những môn đệ của Chúa Cứu Thế Giê-xu, khi thấy Thầy mình bị người ta xử tử thật thê lương, rất sợ hãi và vô cùng hoang mang, nhưng sau khi tận mặt gặp lại Cứu Chúa phục sinh, đã trở lại tin tưởng trọn vẹn. Từ khiếp sợ và lẫn trốn, các môn đệ này đã trở nên vô cùng can đảm, công khai loan báo cho cả thế giới về tin vui phục sinh này, cho dù họ phải chịu hiểm nguy, bị bắt bớ, bị đòn roi, bị tra tấn và bị xử tử thật dã man.

Tùng Tri

Previous Kính thưa quý thính giả,

Cách đây hơn 2000 năm, Thượng Đế đã sai Con Một của Ngài giáng trần, trong một con người mang tên Giê-xu. Sứ mạng chính của Chúa Cứu Thế Giê-xu khi đến trần gian này là, chết thay cho tội lỗi của muôn người, trong đó có quý vị và tôi. Sau khi bị chết treo thật đau thương trên cây thập tự, lãnh món nợ tội thế cho nhân loại, Chúa Cứu Thế bị đặt vào mộ đá. Thánh sử cũng ký thuật tiếp, sau ba ngày thì Chúa Cứu Thế Giê-xu đã phục sinh, đã sống lại từ cõi chết và đi đến với rất nhiều người, trước khi Ngài từ giã họ để trở về trời.

Sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu là nền tảng của niềm tin của những ai tin nhận Ngài.

Vì tất cả chúng ta đều phạm tội với Đấng Tạo Hóa, đáng phải bị chết trong nơi đau khổ đời đời. Dầu biết vậy, chúng ta không ai mà tránh sao cho khỏi phạm tội, vì bản chất ưa phạm tội, đã ăn sâu trong suy nghĩ và thể hiện trong muôn vàn hành vi của chúng ta.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chết là nỗi sợ hãi lớn nhất trong tất cả những nỗi sợ hãi của con người. Có ai trong chúng ta mà không sợ chết? Có ai trong chúng ta mà không khiếp sợ khi phải bước vào cõi đời đời kéo dài đến vô tận? Có ai trong quý vị và tôi không khỏi lo âu về số phận đời đời của mình sẽ ra sao sau cái chết?

Sở dĩ ai trong chúng ta cũng chết, vì tất cả mọi người đều phạm tội với Trời, đáng bị chết, theo như luật công bằng của Đấng Tạo Hóa, đã được bày tỏ rằng: “Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết” (Ê-xê-chi-ên 18:4)

Bên cạnh luật công bằng bất di bất dịch, Kinh Thánh, và chỉ duy Kinh Thánh, cũng bày tỏ về lời hứa của Thượng Đế, đem con người từ cõi chết trở lại sự sống, như tiên tri Đa-ni-ên được cho thấy trước rằng: “Tất cả những người đã có tên ghi trong Sách Sự Sống đều sẽ được giải cứu. Nhiều kẻ ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy, kẻ thì được sống đời đời, kẻ thì chịu tủi hổ, sỉ nhục đời đời” (Đa-ni-ên 12:1-2)

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Vào năm 1934, Adolf Hitler triệu tập các nhà lãnh đạo của Hội Thánh Đức đến phòng họp tại Berlin, quở trách vì họ đã không ủng hộ đầy đủ chương trình của ông. Mục sư Martin Nicmoller giải thích rằng sở dĩ ông không hết lòng ủng hộ chương trình của Hitler vì ông quan tâm đến phúc lợi của các tín hữu trong Hội Thánh và dân chúng Đức. Mục sư cũng mạnh mẽ nói rằng: Chúng tôi đã nhận trách nhiệm từ Đức Chúa Trời, dầu quyền lực của ông hay bất cứ một ai trên thế giới nầy cũng không thể tước mất. Nghe xong Hitler lặng yên không nói lời nào. Nhưng vào buổi chiều ngày đó, ông sai người đột kích nhà mục sư. Vài ngày sau đó, ông cho một người đặt bom làm nổ ngôi nhà thờ nơi mục sư đó làm quản nhiệm, đồng thời ông cho mật vụ ngày đêm theo dõi mục sư và sau đó giam ông vào ngục thất. Cho đến ngày 7 tháng 2 năm 1938, mục sư Martin bị giải đến tòa án. Vừa bước đi vừa lo lắng về thảm họa sắp xảy đến cho mình, khi vào phòng của tòa án, mục sư gặp một viên chức của Hitler nói nhỏ vào tai mục sư câu Thánh Kinh trong Châm Ngôn 18:10 ‘Danh Đức Chúa Trời là pháo đài kiên cố, người công chính đến được nơi trú ẩn an toàn’. Nỗi lo sợ của mục sư Martin liền biết mất vì câu Thánh Kinh nầy giúp sức cho mục sư Martin nhớ rằng Chúa là Đấng Cứu Chuộc, là Chúa Jesus, chính là pháo đài kiên cố, lúc nào cũng ở cùng mình và sẽ giúp mình chịu đựng mọi nghịch cảnh, mọi đau thương trong tại các trại tập trung của phát xít Đức. Ngài cũng trải qua nỗi khổ đau, bị chết nhục nhã trên thập tự giá, đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại và hiện nay Ngài đang ở với mục sư, dắt mục sư trong mọi lối đi của cuộc đời.

Phát Thanh Hy Vọng
Previous

Kính thưa quý thính giả,

Có một câu chuyện kể lại rằng, trong một trận cháy rừng thật dữ dội kia, toán lính cứu hỏa đã tỏ ra thật can đảm và kiên cường, làm việc không ngừng nghỉ cho đến khi mọi đốm lửa đã hoàn toàn bị dập tắt. Khi toán lính cứu hỏa này tiến vào vùng đất đã bị cháy rụi đen ngòm, còn phảng phất những làn khói dật dờ từ các đống tro tàn âm ỉ, họ chợt nhận ra một khối u thật lớn trên con đường mòn.

Khi tiến lại khối u đó, họ chợt nhận ra đó là xác của một con chim thật lớn, mà hơn một nửa cơ thể của nó đã bị cháy thành than. Các loài chim to lớn như thế này thì có thể bay thật nhanh, thoát thật dễ dàng khỏi đám cháy thật đang lan dần tới. Điều này khiến cho toán lính cứu hỏa này rất thắc mắc, có chuyện gì trục trặc khiến con chim to lớn này không thể bay thoát đi khỏi đám cháy. Có phải nó bị thương hay bị bệnh chăng?

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Có một người can tội giết người và có một người đến tận tử ngục để thăm anh một ngày trước khi anh bị xử tử. Khi thấy người đến thăm trong chiếc áo choàng đen, tay cầm quyền Thánh Kinh, anh quát lớn với người cai ngục rằng: "Tôi không muốn gặp bất cứ nhà truyền đạo nào. Trước đây tôn giáo đã chẳng giúp gì cho tôi, giờ nầy cũng chẳng làm cho tôi tốt đẹp hơn!" Người khách lạ đó nhìn thật sâu vào đôi mắt tên tử tội rồi lặng lẽ quay lưng rời tử ngục. Ngày hôm sau, người ta tròng vào cổ anh ta sợi giây thòng lọng, anh nhìn quan tòa hỏi: "Đêm qua tôi không ngủ được, xin ông cho biết vị khách đến nhà giam thăm tôi đêm qua là ai?" Quan tòa lặng thinh một hồi lâu rồi nói: "Đó là viên thống đốc của tiểu bang nầy, ông ta có nhã ý thăm nhà ngục để ân xá anh, nhưng anh đã khước từ sự ân xá đó!"

Hơn hai ngàn năm trước, Chúa Cứu Thế của nhân loại đã xuống đời, dùng chính máu của Ngài đổ ra để cứu nhân loại, nhưng có rất nhiều người đã khước từ ân huệ đó, họ tự chọn cho mình con đường địa ngục!

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Lãnh thổ bao la của đế quốc Nga ngày nay, vào những ngày hoang dã xa xưa, là vùng đất có rất nhiều bộ lạc tranh giành và chiếm đóng. Những bộ lạc nào chiếm đóng được vùng đất săn bắn tốt, có nhiều thú rừng, đất đai mầu mỡ, tài nguyên thiên nhiên phong phú, thường là những bộ lạc hùng mạnh nhất, có được người tù trưởng khỏe mạnh, dũng cảm và đầy ngôn khoan hướng dẫn cả bộ lạc.

Có một câu chuyện kể lại rằng một bộ lạc hùng mạnh kia, mà bí quyết thành công của bộ lạc đó, phần lớn, nhờ vào sự công bằng và đầy khôn ngoan trong những luật lệ của bộ lạc đó, do chính vị tù trưởng đầy khôn ngoan thiết lập và bắt buộc mọi người phải nghiêm chỉnh thi hành.

Tóm lược “The Case For Easter” by Lee Strobel – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Trong tuần qua, chúng ta vừa kỷ niệm Lễ Phục Sinh để tưởng niệm sự chết đau thương của Con Trời cách đây hơn 2000 năm trên cây thập tự. Chính Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, làm một con người mang tên Giê-xu, để rồi đứng thế vào chỗ của chúng ta, chết nhục nhã, lãnh thay món nợ tội cho nhân loại.

Sau khi bị hành hình cho đến chết, Giê-xu đã được Giô-xép, một người giàu có và tốt bụng, xin lãnh xác Ngài để chôn vào một mộ đá bên sườn núi. Sau ba ngày, các phụ nữ thân tín của Giê-xu đến thăm mộ và khám phá ra ngôi mộ đã trống.

Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết, xuất hiện với thật nhiều người sau đó. Bản tin Chúa Giê-xu phục sinh đã mau chóng lan truyền khắp nơi, đem lại niềm hy vọng được tha tội và thoát ách tử thần cho những ai tin Ngài.

Sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh là nền tảng cho Cơ Đốc giáo như sứ đồ Phao-lô từng khẳng định: “Nếu Chúa Cứu Thế đã chẳng sống lại, đức tin anh em hóa ra vô ích, anh em vẫn còn bị đày đọa trong tội lỗi, và nếu thế các tín hữu đã chết cũng vĩnh viễn hư vong” (1 Cô-rinh-tô 15:17,18).

Có thật chăng, nền tảng của Cơ Đốc giáo đặt trên sự kiện Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết, trong một con người bằng xương, bằng thịt rõ ràng? Một người chết mà có thể sống lại được chăng?

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Harry Houdini là nhà ảo thuật lừng danh thế giới vào đầu thế kỷ 20 với biệt tài tự cởi trói và thoát xiềng. Ngồi trước khán giả với cả hai tay bị trói, hai chân bị cùm bằng những sợi dây xích thật to và những ống khóa chắc chắn, Harry Houdini cười ngạo nghễ: "Dầu bị trói cách nào, tôi cũng sẽ thoát ra được!" Harry Houdini được mệnh danh là ‘Lươn Linh Động’ uốn éo tài tình, là ‘Chú Mèo’ năng động nhanh nhẹn. Dầu bị giam cầm, cột trói bằng mọi cách, dầu bị đóng chặt trong những chiếc quan tài, bị táng trong nồi nước sôi, ông cũng vượt ra được. Dầu bị bỏ vào bao bố, chôn xuống lòng đất, ông cũng thoát ra. Dầu bị bỏ vào ngục thất với hệ thống an ninh kiên cố nhất, với sự canh chừng nghiêm nhặt nhất, ông cũng vượt ra khỏi ngục.

Nhưng rồi vào tháng 10 năm 1926, sau buổi trình diễn ở thành phố Montreal, Canada, ông đã trút hơi thở cuối cùng. Không ai biết chắc tại sao Harry chết. Theo lời tường thuật của hai học trò ông có mặt hôm đó thì màn vượt thoát nầy không do Harry phác họa mà lại do một sinh viên Đại Học McGill nghĩ ra. Trong màn trình diễn nầy, Harry bị trói chặt vào chiếc ghế dài, bị đánh vào bụng thật mạnh. Dầu ông đã thoát ra cách tài tình, nhưng ông đã bị chấn thương, cộng với bệnh ruột dư bộc phát, Harry cố sức nín chịu cơn đau đớn khủng khiếp đó, từ khước mọi sự chữa trị của các bác sĩ.

Previous
Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Ngành y khoa luôn luôn tìm tòi những phương thức để chúng ta sống khỏe hơn, được đẹp hơn và nhất là sống được lâu hơn. Với nhiều khám phá mới đây trong di truyền học, người ta đã xác định được những phần tử trong gen gây ra bệnh tật hay ung thư. Khi những phần nguy hiểm trong gen được xác định, để rồi được cải thiện hay loại bỏ, con người sẽ có hy vọng sống lâu hơn hết so với tất cả các thời đại khác trong lịch sử nhân loại.

Có thể nói, con người đang nỗ lực không ngừng để trì hoãn cái chết không thể tránh được, mà Kinh Thánh đã tuyên bố: “Vì đã định cho mọi người phải chết một lần rồi chịu xét xử” (Hê-bơ-rơ 9:27)

Vào đầu thiên niên kỷ này, có nảy sinh ra một ngành khoa học mới về phương thức ướp xác bằng cách giữ thật lạnh (cryonics), đã đem lại hy vọng là một người dầu chết rồi, cũng có thể tái sinh lại được. Người ta xây một nhà ướp xác hiện đại, cách thành phố Los Angeles khoảng 50 cây số. Tại đây, những xác chết đầu tiên được giữ lạnh từ năm 1993 bằng khí nitrogen lỏng, ở khoảng nhiệt độ âm 193°C. Những thi hài được giữ lạnh và bao kín, đặt vào trong hầm ở dưới đất và chờ một ngày trong tương lai sẽ được lấy ra, khi ngành y khoa tương lai khám phá được cách thức phục hồi một xác chết. Tiền tổn phí ướp xác thật là nhiều, không biết bao nhiêu mà kể, bởi vì khi nào thì con người mới khám phá ra cách phục hồi một xác chết? Đó là chưa kể, nếu có phục hồi được, thì rồi người đó cũng sẽ chết nữa mà thôi!


Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trên đời nầy ai cũng cần tình yêu vì tình yêu mang lại niềm vui và an bình cho con người. Tình yêu là chìa khóa mở những cánh cửa hạnh phúc nhưng không phải tình yêu nào cũng đem lại hạnh phúc thật sự cho con người. Theo tiến sĩ Masumi Toyotome có ba loại tình yêu:

(1) “Tình Yêu Nếu”: Đây là tình yêu có điều kiện. Người ban tặng tình yêu đòi hỏi người nhận phải thỏa đáng điều kiện của mình. Chẳng hạn như người con trai đặt điều kiện với người con gái rằng: Nếu em đẹp, em thỏa mãn những đòi hỏi của anh thì anh mới yêu em. Người con gái đặt điều kiện với người con trai rằng: Nếu anh thành công, đạt được địa vị trong xã hội thì em mới yêu anh! Chúng ta thấy loại tình yêu nầy có rất nhiều trong phim ảnh, báo chí… Nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ vì người ta đã xây dựng hạnh phúc của mình trên loại tình yêu nầy.

Cách đây khá lâu, trên trang đầu của nhật báo tại Nhật đăng tin một thanh niên tự tử vì đã rớt đại học sợ làm buồn lòng cha mẹ. Khi còn ở trung học, cậu học rất chăm chỉ, ngoài giờ học ở trong trường cậu còn học thêm. Nhưng năm đó cậu đã thi rớt đại học. Sợ cha mẹ buồn, cậu không dám về nhà, mà đi thẳng đến suối nước nóng ở Ha cone, và ở đó suốt một tuần.

Next
Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Nước Úc đang vào thu. Những giọt mưa thu đầu mùa có đem một ít tươi mát dễ chịu, nhưng nỗi kinh hoàng về mùa hè nóng bức vừa qua vẫn còn in đậm trong tâm trí của người dân, nhất là tại Victoria, nơi đã xảy ra trận cháy rừng kinh hoàng nhất trong lịch sử của tiểu bang này.

Ba năm hạn hán kéo dài, đất đai nứt nẻ, cây rừng khô cằn, sông rạch dần dần biến mất, hồ chứa nước xuống thật thấp, phơi bày đáy hồ đầy sỏi đá. Mùa hè năm 2009 tại tiểu bang Victoria, Úc Đại Lợi, với luồng gió nóng tưởng chừng như bất tận, đã đẩy cột thủy ngân vượt trên 44°C (111.2°F) trong năm ngày liên tiếp, để rồi qua ngày thứ bảy lịch sử, ngày 7 tháng hai năm 2009, mà người dân Úc gọi là “The Black Saturday” hay “Ngày Thứ Bảy Đen”, khi nhiệt độ lên cao đến mức kỷ lục 46.4°C (115.52°F) lại thêm gió mạnh, cộng với một số hành động phá hoại, đã khiến bộc phát ra trận cháy rừng dữ dội, lan tràn khắp miền quê của tiểu bang này, trong hơn bốn tuần lễ.

Cơn bão lửa đi qua đã thiêu rụi gần nửa triệu héc-ta rừng, đốt cháy khoảng gần 2000 ngôi nhà, làm thiệt hại hàng ngàn ngôi nhà khác, đẩy khoảng 7500 cư dân vào cảnh vô gia cư. Một số thị trấn xinh đẹp và nên thơ của tiểu bang Victoria giờ đây chỉ còn trong ký ức. Cơn bão lửa quá dữ dội, vượt quá dự tính của nhiều người, đã cướp đi sinh mạng của khoảng 210 người. Sự thiệt hại về tài sản, của cải thật nhiều, nhưng cũng không sao sánh nỗi với niềm đau trước cảnh tang tóc chia lìa của nhiều gia đình. Nước Úc đã dừng lại mọi sinh hoạt, để cùng nhau tưởng đến nhớ các nạn nhân của trận bão lửa, trong buổi lễ tưởng niệm long trọng, được tổ chức vào ngày Chúa Nhật 22 tháng hai năm 2009 tại Melbourne, thủ phủ của tiểu bang Victoria.


Tóm lược “The Case For Easter” của Lee Strobel – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Chỉ còn hai tuần nữa là thế giới bước vào Lễ Phục Sinh. Ngày lễ thật đặc biệt này bắt đầu từ ngày thứ sáu Good Friday, kỷ niệm sự khổ nạn mà Chúa Cứu Thế Giê-xu đã gánh chịu trên cây thập tự cách đây khoảng 2000 năm. Ngày lễ được tiếp tục qua đến ngày Chúa nhật sau đó, còn được gọi là Chúa Nhật Phục Sinh, nhắc nhở sự sống lại của Chúa Giê-xu, sau khi Ngài đã bị hành hình cho đến chết và được đặt trong mộ đá được ba ngày.

Mọi người đã phạm tội với Thiên Chúa và đáng tội chết, nhưng vì tình yêu lớn lao, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, trở nên con người mang tên Giê-xu, để rồi đứng thế vào chỗ của chúng ta, lãnh trọn món nợ tội trên cây thập tự. Thiên Chúa đã hài lòng với của lễ chuộc tội hoàn hảo qua cái chết đau thương của Con Một của Ngài, nên đã khiến Chúa Giê-xu sống lại từ cõi chết, sau ba ngày sau khi được đặt trong mộ đá.