Kính thưa quý thính giả,
Ân cần tiếp khách là một đặc điểm nổi bật của người Do-thái, nhất là trong thời kỳ xa xưa, khi dân tộc này còn sống theo lối du mục, phải di chuyển từ nơi này đến nơi khác, trong những vùng sa mạc nóng bức. Thực ra, truyền thống ân cần tiếp khách của dân Do-thái không chỉ đơn giản là cử chỉ đẹp có tánh tự nguyện, nhưng xuất pháp từ đòi hỏi nghiêm ngặt của luật pháp, do chính Thiên Chúa thiết lập, để bảo đảm sự sống còn của con người trong hoàn cảnh thiên nhiên khắc nghiệt.
Khi một người bị lạc đường trong sa mạc khô cằn, thì kiếm được nước uống và thức ăn, hay kiếm được một bóng mát để tránh ánh mặt trời nóng như đổ lửa, hay kiếm được một nơi an toàn để nghỉ qua đêm, là nhu cầu cấp bách, quyết định đến sự sống còn của người bộ hành lỡ bước đó.
Kính thưa quý vị và các bạn,
Hầu như những mối lo âu chúng ta đang gánh lấy, là những nỗi lo sợ vô lý, không đặt nền tảng trên những sự kiện có thật trong đời sống mỗi ngày.
Các nghiên cứu cho thấy, có khoảng 40% những gì bạn và tôi đang sợ sệt, không bao giờ xảy ra cả. Có khoảng 30% các điều chúng ta đang lo âu là các điều thuộc về quá khứ, là những chuyện đã qua rồi, có lo âu cũng vô ích mà thôi. Có khoảng 12% các điều bạn và tôi lo lắng là những chuyện riêng tư của người khác, không phải chuyện của bản thân mình. Có khoảng 10% các điều chúng ta lo sợ có liên quan đến sức khỏe hay bệnh tật, rất nhiều khi là bệnh tưởng tượng mà thôi. Như vậy chỉ còn khoảng 8% những gì chúng ta quan ngại là có thể xảy ra mà thôi!
Kính thưa quý thính giả,
Có một anh chàng kia rất ngại nói tiếng Anh, nhưng gia đình lại gởi anh sang Mỹ để học. Tới Mỹ, anh vội kiếm một người thầy dạy tiếng Anh và xin thầy chỉ anh cách nào để có thể gọi món ăn trong nhà hàng bằng tiếng Anh thật chuẩn. Người thầy dạy anh này tên gọi của ba món ăn thông thường ở Mỹ là "hamburger, french fries, và Coke", hay là "bánh mì kẹp thịt, khoai tây chiên và nước Coca Cola"
Mỗi ngày, anh đi đến nhà hàng để gọi ba món "hamburger, french fries và Coke". Ăn riết ba món này mỗi ngày, anh đâm ra phát ngấy. Do vậy, anh xin thầy dạy anh tên gọi tiếng Anh ba món ăn khác. Người thầy dạy anh ba món khác là "eggs, toast và juice", hay là "món trứng chiên, bánh mì nướng và nước trái cây".
Nhân vật:
- Vợ chồng anh chị Năm.
- Thúy, 24 tuổi, con gái của anh chị Năm.
- Vợ chồng anh chị Ba, là hàng xóm với vợ chồng Năm.
Khung cảnh:
- Sắp đến Tết, vào ngày 22 tháng chạp
- Tại một làng quê Việt Nam
MÀN 1
(Tại nhà vợ chồng anh chị Năm, vào buổi sáng sớm. Chị Năm đang lo lắng, tất bật chuẩn bị các công việc cuối năm để đón tết)
Chị Năm: (lớn tiếng gọi chồng) anh Năm ơi, anh Năm!... Anh đang làm gì ở ngoài đó vậy?
Anh Năm: (nói vọng vào) anh đang tưới mấy cái chậu kiểng tết nè!... Mà có chuyện gì vậy đó em?
Quý thính giả thân mến,
Năm nay sẽ không có ngày 30 Tết vì là năm thiếu, còn ngày Mồng Một Tết âm lịch nhằm vào Thứ Hai, 23 tháng Giêng năm 2011 dương lịch. Có lẽ nhiều gia đình Việt Nam tại Úc sẽ ăn Tết sớm, nghĩa là đón Tết vào các ngày thứ Sáu, thứ Bảy và nhất là ngày Chúa Nhật 29 Tết. Trẻ con tại Úc vẫn còn trong kỳ nghỉ hè và chưa tựu trường nên mọi người có thể đón giao thừa một cách tưng bừng vào tối Chúa Nhật rồi để cho lũ trẻ ngủ bù vào ngày Thứ Hai.
Không biết quý thính giả có những loại cây ăn trái nào trong vườn, nhưng riêng tôi thì mấy chậu cam quất thì đã có sẵn ngoài sân và tôi luôn chăm sóc để có nhiều trái vào dịp Tết. Mẹ tôi thường nói cam quất nhìn đẹp mắt, lại có thể dùng để pha nước uống vừa ngon vừa giải nhiệt, đem chưng với đường phèn để trị ho, và cũng có thể dùng để làm mứt nữa.
Kính thưa quý thính giả,
Một năm cũ đã trôi qua. Bạn và tôi đang bước vào một năm mới. Vào dịp đầu năm, nhiều người trong chúng ta có thói quen suy nghĩ và rồi viết xuống những ước muốn mình muốn thực hiện trong năm mới. Thỉnh thoảng trong năm, có thể là một tháng một lần, những người này xem lại những gì mình đã làm được, những điều chi chưa làm, có điều nào cần phải thêm bớt hay sửa đổi cho phù hợp với hoàn cảnh hay nhu cầu trước mắt hay không.
Công việc này, chúng ta thường gọi là "làm cam kết đầu năm", hay "đặt ước nguyện đầu năm", còn trong Anh ngữ thì gọi là "New Year Resolution".
Kính thưa quý thính giả,
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2011. Đứng trong thời điểm giao thừa giữa năm cũ sắp hết và một năm mới sắp bắt đầu, chúng ta mới cảm nhận thời gian trôi qua thật quá vội vàng.
Một câu chuyện cổ tích nói về thời gian và đời người mà tôi thích nhất là chuyện "Ống Chỉ Thần". Câu chuyện thật thú vị, bắt đầu như sau:
"Ngày xửa, ngày xưa, có một vị hoàng tử, dầu còn rất bé, nhưng lúc nào cũng mong cho mình mau lớn, để có quyền tự do, sống thoải mái và hưởng thụ đời sống như một người trưởng thành. Một đêm kia, hoàng tử nằm mơ, thấy một vị thần tặng cho mình một ống chỉ, với lời dặn rằng: "Này con, nếu con muốn thời gian đi nhanh thì chỉ việc kéo chỉ ra. Hễ cứ một vòng quay của ống chỉ thì bằng với một năm. Con càng kéo nhiều vòng chỉ thì càng nhiều năm trôi qua thật nhanh. Nhưng một điều con nên nhớ là, một khi chỉ đã kéo ra rồi, nếu đổi ý, thì cũng không thể quấn vào trở lại ống chỉ được!"
Kính thưa quý thính giả,
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử quan trọng nhất, xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Đấng Tạo Hóa sai Con Một của Ngài đến thế gian này, nhập thế làm người, trong một hài nhi mang tên Giê-xu.
Hài nhi Giê-xu không phải là một tạo vật mới, nhưng chính là Đấng Tạo Hóa giáng sinh, hóa thân thành một con người như mỗi một chúng ta, để sống giữa vòng nhân loại.
Chúa Cứu Thế Giê-xu được người nữ đồng trinh sinh ra, với đời sống thánh khiết và trọn vẹn từ thuở lọt lòng, để rồi mới có thể trở nên một của tế lễ toàn hảo dâng lên Thiên Chúa, chịu hy sinh lãnh món nợ tội cho muôn người, chết thay cho toàn nhân loại trên cây thập tự.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Đã từ lâu lắm và cho đến ngày nay, Giáng Sinh vẫn là mùa lễ hội lớn nhất trên thế giới và cũng là cột mốc thời gian quan trọng nhất, đến nỗi đã chia đôi dòng lịch sử nhân loại thành hai giai đoạn chính: "Trước Chúa Giáng Sinh" và "Sau Chúa Giáng Sinh".
Điều gì khiến sự kiện Giáng Sinh lại đáng nhớ và quan trọng đến như vậy?
Sự kiện Giáng Sinh có liên quan gì đến bạn và tôi không?
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử có thật, đã xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Đấng Tạo Hóa sai Con Một của Ngài, giáng thế xuống trần, trở thành một con người, hạ sinh trong một hài nhi mang tên Giê-xu.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa Giáng Sinh lại đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử, đã thực sự xảy ra cách đây hơn 2000 năm.
Giáng Sinh cũng là một cột mốc thời gian quan trọng nhất, mà các sử gia sử dụng để chia dòng lịch sử thành hai giai đoạn: "Trước Chúa Giáng Sinh" và "Sau Chúa Giáng Sinh".
Vì trong đêm Giáng Sinh, một sự kiện lạ lùng nhất đã xảy ra, một sự kiện diệu kỳ nhất đã chia đôi dòng lịch sử nhân loại: đó là Thiên Chúa Ngôi Hai đã tình nguyện rời thiên đàng giáng trần, đến viếng thăm thế giới do chính tay Ngài sáng tạo nên, hạ sinh trong một con người mang tên Giê-xu.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Đây là dịp để chúng ta nhìn lại một sự kiện lịch sử lạ lùng nhất và diệu kỳ nhất trong toàn bộ lịch sử của con người, đã xảy ra cách đây hơn 2000 năm: đó là Thiên Chúa Ngôi Hai tình nguyện rời thiên đàng, giáng trần và hạ sinh ra trong một con người mang tên Giê-xu.
Chúa Cứu Thế Giê-xu sống giữa mọi người và toàn bộ cuộc đời của Ngài phô diễn vẻ đẹp rực rỡ của Đấng Chí Cao.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa kỷ niệm Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử, đã thực sự xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Thiên Chúa Ngôi Hai tình nguyện rời thiên đàng, giáng xuống trần gian, nhập thể làm người, hạ sinh trong một hài nhi mang tên Giê-xu.
Sự kiện Con Một của Thiên Chúa giáng trần, để trở nên một con người bằng xương bằng thịt, để trở nên một con người giống như bạn và tôi, là một sự huyền nhiệm lớn lao nhất, mà không một triết gia nào, không có nhà thông thái nào có thể thấu triệt trọn vẹn được.
Nhiều năm trước đây, bác sĩ sản khoa Frederic Loomis phải đối diện với một thách thức lớn nhất trong đời ông. Một bệnh nhân của ông, một phụ nữ trẻ thật yếu đuối mảnh khảnh, đang mang thai đứa con đầu lòng. Ông đã cố tìm mọi cách để giúp cô vượt qua những khủng hoảng về tình cảm và tinh thần mà cô đang cố gắng một cách thật khó khăn để ổn định chúng.
Một tháng trước khi đứa bé được sanh ra, trong một cuộc xét nghiệm thường lệ, người ta khám phá ra là đứa bé nằm sai vị trí trong bụng mẹ. Thay vì chào đời với cái đầu ra trước, là cách ra đời an toàn nhất cho mọi hài nhi, thì đứa bé này sẽ đưa chân hay mông của nó ra trước. Điều nguy hiểm ở những trường hợp như thế này là dây nhau của bầu thai có thể bị chèn ép giữa đầu đứa bé và xương chậu của người mẹ khiến cho ống dẫn bé xíu cung cấp oxygen cho đứa bé sẽ bị tắc nghẽn và nó sẽ chết ngay chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi. Thời gian từng giây, từng phút là yếu tố chính quyết định việc sống còn của đứa trẻ trong trường hợp sinh đẻ như vậy.
Kính thưa quý thính giả,
Trong Mùa Tạ Ơn năm nay, chúng tôi có sưu tầm một số "lời hay ý đẹp" về lòng biết ơn để gởi đến quý vị và các bạn.
Mong rằng những suy nghĩ, những kinh nghiệm thật, những góc độ nhìn khác nhau về lòng biết ơn sẽ giúp cho ta nhận thức thật sâu sắc về thái độ biết ơn cần có của mỗi con người trước Đấng Tạo Háo, là Đấng tạo dựng, nuôi nấng và giải cứu mỗi chúng ta.
Văn sĩ Melody Beattie diễn tả lòng biết ơn như sau: "Lòng biết ơn mở khóa kho tàng dư dật cho đời sống. Nó khiến những gì chúng ta đang có trở nên đầy đủ và thậm chí dư dật. Lòng biết ơn xoay đổi sự phủ nhận trở nên sự chấp nhận, tình trạng hỗn loạn trở nên trật tự, sự mập mờ trở thành rõ ràng. Nó khiến một bữa ăn đơn giản trở nên một bữa tiệc, một ngôi nhà trở nên tổ ấm, một người chưa quen trở nên một người bạn. Lòng biết ơn giải thích cho quá khứ, mang lại bình an cho hiện tại và khiến nảy sinh khải tượng cho tương lai."
Kính thưa quý thính giả,
Có thể nào, hai người cùng nhận những ơn phước, nhưng một người lại biết ơn rất nhiều, trong khi người kia lại biết ơn thật ít?
Có thể nào, hai người cùng hưởng ơn mưa móc của Đấng Tạo Hóa, nhưng một người chẳng bao giờ nói lời cảm ơn, còn người kia thì không chỉ cảm ơn bằng lời nói suông, nhưng cả đời sống là sự biểu lộ của lòng biết ơn sâu sắc?
Vì sao có người biết ơn thật nhiều, nhưng có người lại biết ơn thật ít?
Kính thưa quý thính giả,
Rudyard Kipling là một nhà văn danh tiếng của Anh quốc vào những thập niên chuyển tiếp giữa cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, đã trở nên giàu có vì ông là tác giả của nhiều tác phẩm rất nổi tiếng và bán rất chạy. Một ngày kia, một ký giả phỏng vấn văn sĩ Rudyard, đã hỏi ông như vầy: "Thưa văn sĩ, có người đã cộng lại tất cả những số tiền mà anh đã thu được qua tất cả các tác phẩm của anh và nếu chia đều ra, thì trung bình anh thu được 100 đô-la cho một chữ". Nói đến đây, người ký giả bèn rút ra trong túi 100 đô-la, đưa về phía nhà văn danh tiếng và giàu có này, rồi nói tiếp: "Đây là 100 đô-la của tôi. Xin văn sĩ hãy cho tôi một chữ nào của anh mà đáng giá tới 100 đô-la". Văn sĩ Rudyard đưa tay đón nhận tờ bạc 100 đô-la, cho vào túi của mình, nhìn người ký giả rồi nói: "Cảm ơn".
Kính thưa quý thính giả,
Sau mười chín năm trường bị tống giam trong ngục tối, Jean Valjean vừa được thả tự do, thế nhưng chẳng quán trọ nào cho anh vào ở. Mặc dù có tiền và tác phong cũng tử tế, nhưng chẳng nơi nào dám chứa chấp Jean cả, vì giấy thông hành màu vàng của Jean tố cáo quá khứ tù tội của anh. Jean chỉ xin một tô súp ăn cho đỡ đói và xin được nghỉ lưng dưới cái mái che ở cuối vườn, mà cũng không được, nên anh lang thang và tìm thấy một căn nhà gỗ bé xíu ở một vườn nhà kia. Bước vào bên trong, Jean thấy trên nền đất là một đống rơm có thể làm giường để tạm nghỉ chân. Chỉ vừa tháo cái bị trên lưng và đặt lưng xuống là Jean nghe tiếng gầm gừ bên ngoài và rồi một đầu chó to lớn và dữ tợn thò vào trong cửa. Thì ra anh đã bước vào cái nhà ở của một con chó!
Jean vùng dậy, chạy bán sống bán chết, cũng thoát thân được, nhưng con chó hung dữ cũng kịp để thêm vài vết xé trên bộ quần áo vốn đã tả tơi của anh. Đi quanh quẩn trong nỗi tủi nhục, Jean tìm thấy một băng ghế trước một hãng in nọ và quyết định ngủ qua đêm trên băng ghế này. Khi Jean vừa đặt lưng xuống, thì có một người đàn bà tốt bụng đi qua, cho anh biết rằng, có một căn nhà trọ không tính tiền, ở cách đó không xa lắm.
Kính thưa quý thính giả,
Trong những tuần qua, chúng ta đã đề cập đến Bốn Hoang Tưởng Trong Hôn Nhân, là bốn giả định sai trật mà nhiều cặp vợ chồng lầm tưởng là chân lý; và khi họ sống và làm theo bốn điều đó, khiến cho hôn nhân của họ ngày càng khó khăn hơn.
Bốn hoang tưởng đó là: tình trạng của hôn nhân là do hoàn cảnh đưa đẩy và quyết định; tánh tình một người ra sao là mãi mãi như vậy, không thể thay đổi được; nếu lỡ rơi vào một hôn nhân đầy khó khăn thì hoặc là phải chịu đựng, hoặc là tìm cách trốn chạy khỏi hôn nhân đó; và có những hoàn cảnh trong hôn nhân bị xem là tuyệt vọng cùng đường.
Ngược lại với bốn hoang tưởng vừa nêu ra là sáu sự thật trong hôn nhân, mà nếu bạn và tôi nắm giữ và làm theo, sẽ đổi hướng và khiến mọi tình trạng hôn nhân chỉ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn.
Kính thưa quý thính giả,
Trong những tuần qua, chúng ta có đề cập đến Bốn Hoang Tưởng Trong Hôn Nhân, là bốn giả định sai lầm; nhưng tiếc thay, có rất nhiều cặp vợ chồng mặc nhiên coi là những chân lý hiển nhiên, sống và hành động theo bốn điều sai trật đó, khiến hôn nhân của họ ngày càng trục trặc và khó khăn hơn.
Bốn hoang tưởng đó là: tình trạng của một hôn nhân là do hoàn cảnh đưa đẩy quyết định; tánh tình một người ra sao là mãi mãi như vậy, không thể thay đổi được; nếu lỡ rơi vào một hôn nhân đầy khó khăn thì hoặc là phải chịu đựng, hoặc là tìm cách trốn chạy khỏi hôn nhân đó; và có những hoàn cảnh trong hôn nhân bị xem là tuyệt vọng cùng đường.
Kính thưa quý thính giả,
Trong những tuần qua, chúng ta có dịp tìm hiểu Bốn Hoang Tưởng Trong Hôn Nhân, là bốn giả định sai lầm; nhưng thật đáng tiếc thay, có rất nhiều người lầm lẫn và mặc nhiên chấp nhận là bốn chân lý hiển nhiên.
Bốn hoang tưởng đó là: chung cuộc của một hôn nhân là do hoàn cảnh quyết định; tánh tình một người ra sao là mãi mãi như vậy, không thể thay đổi được; nếu lỡ rơi vào một hôn nhân đầy khó khăn thì hoặc là phải chịu đựng, hoặc là tìm cách trốn chạy khỏi hôn nhân đó; và có những hoàn cảnh trong hôn nhân bị xem là tuyệt vọng cùng đường.
Khi một người đang gặp nhiều trở ngại và thử thách trong hôn nhân, mà lại xem bốn hoang tưởng trên là thật, rồi sống và hành động dựa trên nền tảng của bốn giả định sai lầm đó, sẽ khiến hôn nhân của người đó càng lún sâu vào nan đề và tuyệt vọng mà thôi.