Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và những luật lệ thời xưa của họ được ghi chép trong Kinh Thánh, là do chính Đấng Tối Cao thiết lập và ban hành, cho nên cũng khác hẳn với luật pháp của tất cả các dân tộc khác.

Những luật lệ này chan chứa tình thương vô biên dành cho con người.

Hai tuần trước, chúng ta đã khám phá về "Luật Tiếp Khách", quy định rằng, người Do-thái nào cũng phải có trách nhiệm tiếp đón niềm nỡ và chăm sóc tận tình bất kỳ ai đang lỡ bước cùng đường, đang rơi vào cảnh đói khát, hay đang đối diện với hiểm nguy.

Kinh Thánh có ghi chép một luật khác, nghe rất lạ tai với nhiều dân tộc khác trên thế giới. Đó là luật tha nợ, mà sách Phục Truyền, chương 15 có ghi như sau: "Cuối mỗi bảy năm, anh chị em phải tha hết nợ nần. Đây là cách anh chị em áp dụng: tất cả chủ nợ phải hủy bỏ các món nợ đã cho anh chị em trong cộng đồng vay mượn. Chủ nợ không được đòi anh chị em Y-sơ-ra-ên hay anh em mình trả nợ, vì Chúa đã công bố phải tha nợ. Anh chị em có thể đòi nợ người ngoại quốc, nhưng phải hủy bỏ các món nợ của anh em mình".

Như vậy, qua luật định tha nợ này của Đấng Tối Cao, thì không có người Do-thái nào phải chịu mắc nợ suốt cả đời. Những ai thuộc về tuyển dân của Ngài, dù cho có lần sa cơ thất thế, dù có lúc làm ăn thất bại, dù có lỡ rơi vào cảnh nợ nần chồng chất, nhưng hễ cứ mỗi bảy năm thì được xóa nợ một lần, được ban cho cơ hội mới để làm lại từ đầu.

Một điểm chúng ta cần chú ý là luật về năm tha nợ chỉ ứng dụng cho tuyển dân của Thiên Chúa, trong khi người ngoại quốc không được hưởng thể chế rộng rãi này.

Ngày nay, điều này có nghĩa là, chỉ khi nào bạn và tôi đã tái lập mối quan hệ của mình với Đấng Tạo Hóa, nhờ tin vào sự chết thế của Chúa Cứu Thế Giê-xu trên cây thập tự, thì chúng ta mới tận hưởng được mọi che chở và mọi đặc ân lạ lùng của Đấng Tối Cao mà thôi.

Chúa Cứu Thế Giê-xu chính là Thiên Chúa Ngôi Hai, đã tự nguyện giáng trần làm người cách đây hơn hai ngàn năm, để rồi nhận lấy bản án tội thay cho mọi người, chịu hy sinh chết thế cho cả dòng nhân loại hư vong trên cây thập tự. Bất kỳ ai, một khi biết ăn năn tội, biết nhận ra sự bất lực của mình trước tội lỗi, bằng lòng tiếp nhận sự chết thế của Con Trời, thì người đó được Thiên Chúa tha bỗng, được phục hòa mối quan hệ với Đấng Tối Cao, được hưởng mọi lời hứa phước hạnh và nhận được sự sống vĩnh phúc nơi thiên đàng.

Cũng như tuyển dân Do-thái cứ bảy năm được xóa nợ một lần, thì một khi chúng ta đã nối kết lại với Đấng Tạo Hóa qua sự cứu chuộc của Con Một của Ngài, thì Ngài cũng muốn giải thoát bạn và tôi ra khỏi cảnh thiếu thốn nợ nần trong hiện tại, để ban cho chúng ta một tương lai sung túc và dư dật, như Chúa Cứu Thế Giê-xu có hứa: "Ta đến để cho chiên được sống và được sống sung mãn" (Giăng 10:10).

Quý thính giả thân mến,

Thiên Chúa sở hữu tuyệt đối mọi vật, mọi loài, mọi tài nguyên, mọi vàng bạc, mọi của cải. Tuyệt đối mọi vật đều đến từ Ngài và thuộc về quyền sở hữu của Ngài.

Bạn và tôi được Thiên Chúa trao cho công việc của người quản lý, để trông nom những tài sản của Ngài.

Đấng Tối Cao trao cho mỗi chúng ta tiền bạc và của cải, để đem lợi ích không chỉ cho chính bản thân mình, nhưng cũng để chia sẻ và mang phước hạnh đến với nhiều người khác nữa.

Tùy thuộc vào thái độ và cái nhìn của mỗi chúng ta về tiền bạc, về của cải, tài năng, thời giờ, cơ hội; tùy thuộc vào cách chúng ta sử dụng những gì mình được ban cho có theo đúng theo ý định của Thiên Chúa hay không, mà Ngài sẽ tin cậy và giao phó thêm của cải và tiền bạc để chúng ta để trông nom và quản lý.

Bạn và tôi sẽ tìm thấy tình trạng tài chánh của chính mình trong bốn mức độ sau đây:

Mức độ thấp nhất là mức độ "cái bị".

Những người đang ở trong mức độ này, thường có khuynh hướng "khư khư ôm chặt cái bị tiền" của mình. Họ nghĩ rằng tiền bạc của cải là do bởi tài sức công lao của chính mình mà có. Họ tích lũy tiền bạc của cải để sử dụng cho lợi ích của chính bản thân mình, chẳng bao giờ quan tâm đến nhu cầu hay sự thiếu thốn của người chung quanh, rất hiếm hoi mở hầu bao của mình để san sẻ hay giúp đỡ người khác.

Mặc dù cố tình làm lụng để tích lũy thật nhiều cho mình, nhưng họ lại thường rơi vào cảnh thiếu thốn nợ nần, vì có vô số những điều không hay xảy đến với họ, khiến họ phải bị tốn tiền một cách bất ngờ và vô lý, giống như Kinh Thánh có diễn tả: "Các ngươi gieo nhiều nhưng gặt ít, ăn mà không no, uống mà không đã khát, mặc nhiều áo vẫn không đủ ấm, tiền lương tiêu phí hết như bỏ vào túi thủng" (A-ghê 1:6)

Tại sao kỳ lạ vậy?

Vì họ đã đi ngược với nguyên tắc rộng lượng và tính hay ban cho của Thiên Chúa.

Ca dao Việt có câu:

"Ở xởi lởi Trời cởi ra cho, Ở so đo Trời co ro lại"

Quy luật của Thiên Chúa là có ban cho thì mới được nhận và sẽ nhận nhiều hơn những gì đã ban cho, như Chúa Giê-xu có khẳng định: "Các con cho gì, sẽ nhận nấy. Người ta sẽ lấy thùng lớn đong đầy, nhận chặt, lắc và đổ thêm cho tràn rồi trao cho các con" (Ma-thi-ơ 6:37).

Quy luật tài chánh của Đấng Tạo Hóa khác hẳn với những quy luật tài chánh mà chúng ta thường nghe.

Nếu bạn và tôi vẫn còn lẩn quẩn trong vòng túng thiếu, đừng lo sợ nhưng hãy tin cậy vào Đấng Tối Cao, dám bước theo những quy luật tài chánh siêu nhiên của Ngài, để chúng ta được giải thoát và bước vào mức độ tài chánh cao hơn.

Mức độ thứ nhì là mức độ "cái bình".

Sách Các Vua Thứ Nhất, chương 17, trong Kinh Thánh có ký thuật lại rằng, có thời kỳ kia, nước Do-thái bị rơi vào cảnh hạn hán và thiếu ăn trầm trọng. Tiên tri Ê-li, theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa, đến một địa phương kia, để gặp một thiếu phụ mà xin đồ ăn.

Khi tiên tri hỏi xin bánh, người thiếu phụ thề rằng, chị chẳng có bánh, nhưng trong nhà chỉ còn một nắm bột trong bình với một chút dầu trong vò, và chị đang lượm củi để nướng miếng bánh cuối cùng cho hai mẹ con chị ăn, rồi sau đó chờ chết. Tiên tri Ê-li bảo chị đừng sợ, nhưng hãy làm bánh với nắm bột và chút dầu cuối cùng để dọn cho ông ăn, thì Thiên Chúa sẽ thực thi phép lạ, khiến bột trong bình sẽ không hết, khiến dầu trong vò sẽ không cạn, cho đến ngày hạn hán chấm dứt.

Chị tin cậy, vượt qua nỗi lo, làm y theo lời, can đảm nhường miếng bánh cuối cùng của mẹ con chị cho tiên tri Ê-li, thì lập tức phép lạ xảy ra y như lời Thiên Chúa có hứa.

Không phải bởi do mắt thấy tai nghe, cũng không phải đi theo những quy luật kinh tế hay tài chánh thông thường, nhưng do bởi tin và dám hành động theo lời hứa của Thiên Chúa, thì bạn và tôi mới có thể kinh nghiệm được sự chu cấp thật diệu kỳ của Ngài, bất chấp chung quanh có đang hạn hán, mất mùa, hay khủng hoảng kinh tế ra sao.

Khi ở mức độ "cái bình", bạn và tôi có đủ khả năng để lo cho chính mình và gia đình mình, nhưng có thể không còn dư để giúp đỡ những người khác thiếu thốn hơn. Mức độ "cái bình" vẫn còn rất hạn chế, không phản ánh được tấm lòng rộng rãi của Đấng Tạo Hóa, muốn dùng bạn và tôi để tuôn tràn ơn phước đến với nhiều người. Do vậy, Ngài muốn chúng ta di chuyển tới một mức độ cao hơn nữa.

Kính thưa quý thính giả,

Mức độ thứ ba là mức độ "cái giỏ".

Kinh Thánh có ký thuật, một ngày kia, có trên 5000 người kéo đến với Chúa Giê-xu để được nghe Ngài giảng dạy. Đến xế chiều, thấy họ mệt mỏi và đói bụng, nên Chúa Giê-xu động lòng thương xót, bảo các môn đệ phải cho đoàn người này ăn. Đứng trước đòi hỏi lớn lao như vậy, các môn đệ sửng sốt và thoái thác, cho rằng dù họ có dốc hết tiền trong túi cũng không đủ mà mua bánh cho đám đông trên 5000 người này.

Chúa Giê-xu khẳng định, không ai khác, nhưng các môn đệ phải có trách nhiệm lo cho họ ăn, rồi Ngài bảo họ kiếm thử trong đoàn dân đông xem có thức ăn gì không. Trong lúc bối rối thì có cậu bé tình nguyện nhường phần ăn của mình đem theo, gồm có năm cái bánh và hai con cá.

Các môn đệ đem bánh và cá đến trước Chúa Giê-xu. Ngài lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời tạ ơn, rồi bẻ ra đưa cho môn đệ, để họ phân phát cho đám đông. Mọi người ăn no nê và họ lượm bánh vụn còn thừa được mười hai giỏ đầy.

Cậu bé sẵn lòng nhường cho đám đông năm cái bánh và hai con cá, nhưng buổi chiều tối lại mang về nhà tới mười hai giỏ đầy bánh và cá. Khi bạn và tôi dám tận hiến những gì mình có trong tay vì lợi ích của nhiều người, Thiên Chúa sẽ nhận lấy, chúc phước lành trên sự tận hiến đó, rồi nhân của cải đó lên rất nhiều lần, để đáp ứng dư dật nhu cầu của nhiều người khác, cũng như trả lại gấp bội phần những gì chúng ta đã dâng hiến.

Một khi lòng bạn hoàn toàn đồng điệu với Thiên Chúa, luôn khát khao muốn tuôn đổ phước hạnh cho thật nhiều người, thì Đấng Tạo Hóa không chỉ thực thi phép lạ ở mức độ "cái giỏ" đâu, nhưng Ngài muốn chúng ta kinh nghiệm sự giàu có vô hạn của Ngài ở một mức độ cao hơn nữa.

Mức độ thứ tư là mức độ "nhà kho".

Kinh Thánh, sách Sáng Thế Ký, có ký thuật lại cuộc đời thật lạ lùng của Giô-sép. Là người con trai áp út trong gia đình có mười hai con trai, anh được cha thương nhất; cũng do vậy mà các anh của Giô-sép đâm ra ghen tỵ và ghét anh nhất.

Trong nơi đồng vắng xa nhà, họ lập mưu, mới đầu tính giết Giô-sép, nhưng rồi lại đổi ý, bán anh cho đoàn lái buôn Ai-cập đang đi ngang qua lúc ấy. Sau đó, anh bị bán vào làm nô lệ trong nhà của quan chỉ huy đoàn ngự lâm quân của vua Ai-cập. Vì bản tính siêng năng, thành thật, hết lòng mà lại trung tín, cho nên anh được chủ nhà mến chuộng, cất nhắc từ thân phận đày tớ, để trở thành phụ tá, rồi quản gia; được chủ tin cậy đến nỗi giao thác mọi người, mọi vật, mọi tài sản cho anh trông nom quản lý. Bà chủ nhà, thấy Giô-sép lực lưỡng và đẹp trai, nhiều lần quyến rũ anh nhưng không được, cho nên tức giận kiếm cách vu oan, khiến Giô-sép bị bắt oan phải vào tù.

Mặc dù bị oan ức như vậy, nhưng trong tù, Giô-sép vẫn tiếp tục siêng năng, trung tín và tỏ ra rất đáng tin cậy, đến nỗi giám ngục giao thác hết các tù nhân cho anh kiểm soát và sắp đặt anh quản lý mọi sự trong ngục giam. Trong thời gian anh ở tù, cũng có hai vị quan bị vua tống ngục. Hai vị quan này một đêm kia nằm mộng. Giô-sép, nhờ Thiên Chúa giúp đỡ, đã giải mộng cho hai vị quan. Sự việc sau đó xảy ra đúng như lời giải mộng của Giô-sép, một vị quan được vua phục chức, còn vị quan kia bị vua xử tử.

Hai năm sau, vua Pha-ra-ôn của Ai-cập thấy hai giấc mộng thật lạ kỳ mà vua không kiếm được ai giải thích giấc mộng cho thỏa đáng. Vị quan bị vua cầm tù ngày trước, nay đã được vua phục chức, mới chợt nhớ đến Giô-sép trong tù có tài giải mộng, bèn tâu cho vua về việc này.

Một lần nữa, Thiên Chúa giúp đỡ Giô-sép giải mộng cho vua Ai-cập. Nhà vua vô cùng hài lòng, đã cất nhắc Giô-sép lên làm tể tướng của Ai-cập. Quyền hành của Giô-sép trên hết cả mọi người, chỉ sau vua Ai-cập mà thôi.

Cũng theo như lời giải mộng, nước Ai-cập và các quốc gia lân cận sẽ được mùa trong bảy năm, nhưng rồi sẽ lâm vào cảnh hạn hán đói kém trong bảy năm sau đó. Trọng trách hàng đầu của Giô-sép là xây thật nhiều nhà kho khổng lồ, thu mua lương thực và cất giữ trong các nhà kho trong bảy năm sung túc, để chuẩn bị cứu đói cho cả quốc gia trong bảy năm sau đó.

Những nhà kho tàng trữ lương thực của Giô-sép đã cứu đói cả nước Ai-cập, các quốc gia phụ cận và quan trọng nhất là cứu đói cả gia đình của Giô-sép, trong đó có người cha già, đứa em út và mười người anh có lần đã nhẫn tâm bán anh làm nô lệ.

Khi bạn và tôi siêng năng, tận tụy, với thái độ trung tín và liêm chính luôn luôn, không để lòng tham khiến xao xuyến, cam chắc rằng những gì Thiên Chúa giao phó cho bạn, chắc chắn sẽ đến tay người cần dùng, thì khi đó chúng ta đã hội đủ tiêu chuẩn như Giô-sép để kinh nghiệm sự giàu có vô tận của Đấng Tối Cao.

Quý thính giả thân mến,

Bạn và tôi không cần phải lo sợ đói nghèo, dù ở trong bất cứ hoàn cảnh kinh tế nào.

Thiên Chúa ban hành luật tha nợ trong dân Do-thái ngày xưa, vì Ngài không muốn thấy những ai thuộc về Ngài phải sống trong cảnh nghèo khổ thiếu thốn.

Thiên Chúa là Đấng sở hữu mọi sự, là Đấng giàu có vô hạn.

Thiên Chúa là Đấng rộng lượng, sẵn sàng ban phát thật nhiều.

Bạn và tôi nhận được bao nhiêu, phụ thuộc vào thái độ của mỗi chúng ta về tiền bạc của cải, cũng như mức độ trung tín trong khi quản lý những tài sản mà Ngài giao phó cho chúng ta.

Lời của Đấng Tối Cao, trong Thi Thiên 112:1-3, có hứa:

"Phước cho người nào kính sợ Chúa;
Rất thích làm theo các điều răn của Ngài.
Con cháu người sẽ cường thịnh trong xứ;
Dòng dõi người ngay thẳng sẽ được phước.
Của cải và giàu có ở trong nhà người;
Phước công chính của người sẽ còn mãi mãi".

Thân chào quý vị và các bạn.