Kính thưa quý thính giả,
Có một anh chàng kia rất ngại nói tiếng Anh, nhưng gia đình lại gởi anh sang Mỹ để học. Tới Mỹ, anh vội kiếm một người thầy dạy tiếng Anh và xin thầy chỉ anh cách nào để có thể gọi món ăn trong nhà hàng bằng tiếng Anh thật chuẩn. Người thầy dạy anh này tên gọi của ba món ăn thông thường ở Mỹ là "hamburger, french fries, và Coke", hay là "bánh mì kẹp thịt, khoai tây chiên và nước Coca Cola"
Mỗi ngày, anh đi đến nhà hàng để gọi ba món "hamburger, french fries và Coke". Ăn riết ba món này mỗi ngày, anh đâm ra phát ngấy. Do vậy, anh xin thầy dạy anh tên gọi tiếng Anh ba món ăn khác. Người thầy dạy anh ba món khác là "eggs, toast và juice", hay là "món trứng chiên, bánh mì nướng và nước trái cây".
Anh này hí hửng tới nhà hàng để gọi thử ba món mới này. Nhưng khi người hầu bàn hỏi tiếp tới "anh muốn món trứng chiên đến cỡ nào", thì anh này không hiểu và bị bí. Rồi anh hầu bàn hỏi tiếp tới "anh muốn bánh mì loại gì; còn nước thì nước táo hay nước cam", thì anh này càng chới với, nhìn người hầu bàn trân trân một hồi lâu rồi đọc lại tên ba món ăn cũ là: "hamburger, french fries và Coke".
Có rất nhiều người đang đóng khung cuộc đời của mình trong cái giới hạn chật hẹp của ba món "hamburger, french fries và Coke". Lý do là vì có nhiều người quá rụt rè sợ hãi, không dám thử những điều mới mà mình chưa từng bao giờ làm trước đây. Cũng có nhiều người e ngại, không biết nếu mình làm những chuyện gì mới, thì liệu công việc mới có được hoàn hảo, có được nổi bật như các chuyện mình đang quen làm như trước đến giờ hay không?
Hầu như tất cả chúng ta, bạn và tôi, tuy không nói ra, nhưng luôn luôn mang nặng một trạng thái lo âu sợ sệt khi phải đối diện với một điều gì mới mà mình chưa từng trải qua, như một công việc mới, một nơi ở mới, một hoàn cảnh mới, một nghề nghiệp mới hay một mối quan hệ mới.
Có một du khách lái xe qua một vùng quê thật trù phú, khi đi ngang qua một căn nhà kia, thì thấy người chủ một nông trại đang ngồi lúc lắc trên một chiếc ghế gỗ dưới mái hiên trước cửa nhà. Người du khách dừng lại để làm quen và chuyện trò. Người này để ý thấy, miếng đất rộng hơn một trăm mẫu sau lưng người chủ nông trại, là miếng đất bị bỏ hoang từ lâu, chẳng có được trồng trọt một loại cây hay một loại hoa màu nào hết.
Vô cùng ngạc nhiên, anh hỏi:
- Miếng đất này của anh hả?
Người chủ nông trại trả lời:
- Phải. Miếng đất này của tôi.
Anh hỏi tiếp:
- Vậy anh tính trồng gì? Có tính trồng bông vải không?
Người chủ nông trại đáp lại:
- Chắc không trồng bông vải đâu! Sợ đám mọt nó ăn hết!
Anh du khách tò mò hỏi tiếp:
- Vậy trồng bắp có được không?
Người chủ nông trại tỏ ra ngần ngại:
- Chắc không trồng bắp đâu. Sợ đám cào cào nó phá là tiêu tan ngay!
Anh du khách hỏi tới:
- Vậy chớ anh tính làm gì với miếng đất màu mỡ này? Hay là nuôi bò, có được không?
Người chủ nông trại vẫn giữ thái độ thận trọng:
- Chắc không nuôi bò đâu. Sợ giá thịt bò xuống dốc!
Anh du khách tới đây, tỏ ra thiếu kiên nhẫn, hỏi dồn:
- Vậy, anh tính làm gì với miếng đất rộng hơn trăm mẫu này?
Người chủ nông trại vẫn trả lời với một thái độ cố hữu:
- Chắc không làm gì hết. Tôi không thích may rủi, cho nên an toàn nhất là tôi sẽ không làm gì hết trên miếng đất này.
Qua câu chuyện nhỏ này, bạn và tôi có thấy chính mình ở trong đó?
Vì quá sợ sệt trước những điều mới, cho nên rất nhiều lần, nhiều người trong chúng ta chọn cách thức an toàn nhất là không làm gì cả, không còn tiếp tục học hỏi và khám phá những điều mới mẻ, để tiếp tục đóng khung cuộc đời của mình trong những thông lệ cũ kỹ và gò bó, khiến tài năng bị chôn vùi và cuộc đời bị lãng phí thật oan uống, giống như miếng đất màu mỡ rộng hơn trăm mẫu kia bị bỏ hoang.
Quý thính giả thân mến,
Tôi thích theo dõi các chương trình TV tìm kiếm các tài năng mới, như "Australia's Got Talent", hay tìm kiếm các giọng hát mới như "Amerian Idol" hay "Australian Idol". Các thí sinh giỏi, là những được lọt vào vòng "top ten, mười người hay nhất", khi được phỏng vấn về bí quyết nào khiến họ nổi bật trên hàng ngàn thí sinh khác, thì đại đa số trả lời rằng "you have to believe in yourself", hay có nghĩa là "bạn phải tin vào chính bản thân mình".
Các thí sinh tham dự các chương trình này, đại đa số là những người bình thường; có người làm công nhân, có người buôn bán, có người làm thợ; tuy vậy khi họ biết rằng mình có một tài năng nào đó, họ chuyên tâm trau giồi, học cách vượt thắng lo âu, học cách chiến thắng tinh thần chủ bại, để tham dự cuộc thi. Các thí sinh sau khi lọt vào vòng "top ten", thường cuộc đời có nhiều thay đổi; có rất nhiều người đã bỏ nghề nghiệp cũ để trở nên ca nhạc sĩ chuyên nghiệp và rất nổi tiếng.
Thật vậy, bạn và tôi, mỗi con người chúng ta, là một công trình tuyệt tác của Đấng Tạo Hóa, chứa đựng vô số những tiềm năng diệu kỳ, như lời vua Đa-vít có tuyên bố trong Kinh Thánh rằng: "Tôi cảm tạ Chúa vì tôi đã được tạo nên một cách đáng sợ và diệu kỳ; các công việc của Chúa thật diệu kỳ, linh hồn tôi biết rõ lắm" (Thi Thiên 139:14)
Còn Ethel Waters, nữ ca sĩ nhạc jazz danh tiếng của Hoa Kỳ, thì khẳng định: "Thiên Chúa chẳng bao giờ làm đồ dỏm cả!"
Các nghiên cứu cho biết, bạn và tôi có ít nhất là một tá tài năng, có người lên cả hàng trăm năng khiếu tiềm tàng, mà chúng ta không nhận ra, chưa bao giờ để ý đến để mà trau giồi hay sử dụng cả. Các nghiên cứu cũng cho biết mỗi cá nhân có khoảng từ 500 đến 700 khả năng và tài khéo. Bộ não mỗi người có thể chứa đến 100 tỷ tỷ các dữ kiện thông tin, có thể phán đoán đến 15,000 quyết định trong một giây; lỗ mũi có thể phân biệt đến 10,000 mùi khác nhau; xúc giác có thể cảm nhận một vật mỏng dính khoảng một phần ngàn mili-mét; vị giác có thể khám phá một vị lạ ở nồng độ thật thấp, chỉ khoảng một phần triệu. Nếu bạn và tôi tiếp tục học hỏi, tiếp tục khám phá để liên tục sử dụng những tài năng sẵn có trong con người mình, thì cả đời, chúng ta chỉ sử dụng khoảng vài phần trăm những tài năng mà Thiên Chúa đã ban cho mỗi chúng ta.
Kính thưa quý vị và các bạn,
Chúa Cứu Thế Giê-xu chính là Thiên Chúa Ngôi Hai, đã giáng sinh làm người cách đây hơn hai ngàn năm, để rồi tình nguyện chết trên cây thập tự, lãnh món nợ tội thế cho muôn người, hầu cho bất kỳ ai tin vào sự chết thế của Con Trời, thì người đó được tha bỗng, được xem là vô tội; người đó không còn bị đoán xét nữa, nhưng được ban cho sự sống phước hạnh đời đời bên cạnh Đấng Tối Cao.
Chương trình cứu rỗi nhân loại của Chúa Cứu Thế Giê-xu là vô cùng quan trọng, đến nỗi Đấng Tạo Hóa phải chịu trở thành loài thọ tạo; chính mình Ngài đã phải đến với thế giới này và phải chịu hy sinh tính mạng của chính mình để cứu chuộc muôn người.
Chương trình cứu rỗi nhân loại là quan trọng đến thế, ấy vậy mà, sau khi chết trên cây thập tự và sau ba ngày phục sinh sống lại, Chúa Cứu Thế Giê-xu chỉ ở lại với các môn đệ trong một thời gian ngắn, rồi Ngài thăng thiêng về trời, giao phó toàn bộ sứ mạng rao báo món quà cứu rỗi trên vai của mười một môn đệ, mà đại đa số là những người bình dân ít học.
Trong suốt thời gian ngắn ngủi trên đất này, chính Chúa Cứu Thế Giê-xu chưa bao giờ bước ra khỏi xứ Do-thái, nhưng tại sao Ngài lại dám giao phó trọng trách chinh phục linh hồn của cả nhân loại trên toàn thế giới cho mười một môn đệ "quê mùa" này?
Vì Ngài là Đấng Tạo Hóa và Ngài biết rõ tiềm năng to lớn lao trong mỗi người môn đệ, như Ngài từng khẳng định với họ trong những ngày cuối cùng bên nhau rằng: "Ta hứa quả quyết với các con, ai tin Ta sẽ làm những việc Ta làm, lại làm việc lớn hơn nữa" (Giăng 14:12).
Qua lời nhắn nhủ này, Chúa Giê-xu xác nhận các môn đệ có đủ khả năng để hoàn tất công việc trọng đại này một cách mỹ mãn, miễn là họ đừng nghi ngờ hay sợ sệt điều chi, nhưng luôn luôn tin cậy vào chương trình tốt đẹp của Đấng Tối Cao.
Quý vị và tôi có thật nhiều tiềm năng to lớn và diệu kỳ, nhưng không ít người trong chúng ta đang đóng khung cuộc đời mình trong một giới hạn đã quá cũ kỹ và chật hẹp, không dám thử những khả năng mới, không dám tập tành những công việc mới, không dám bước vào những chân trời mới, bởi vì chúng ta sợ.
Sợ vì đã từng thất bại. Sợ vì không đoán trước được tương lai. Sợ không hoàn hảo. Sợ người ta cười. Hay đôi khi lẫn lộn giữa thái độ thận trọng cần có và thái độ sợ hãi lo âu quá đáng, khiến cuộc đời bị chôn chặt, khiến chúng ta đánh mất một cuộc sống phong phú, đầy ý nghĩa theo như ý định tốt lành của Đấng tạo dựng ra mình.
Tại sao ai ai cũng sợ? Điều gì khiến ta lo sợ?
Làm sao phân biệt được đâu là thận trọng, đâu là lo âu quá đáng?
Có cách nào để chiến thắng được nỗi sợ hãi, để khám phá ra chính con người thật của mình, cùng những tiềm năng phong phú mà Đấng Tạo Hóa ban tặng cho mình không?
Làm thế nào để vượt quá bức rào cản lo âu, để nhận được một đời sống vui mừng và an bình thực sự mà Thiên Chúa ao ước quý vị và tôi nhận được?
Đó là những đề tài thật quan trọng, nhưng thật gần gũi trong đời sống mỗi ngày, mà chúng ta sẽ cùng nhau khám phá trong những tuần tới.
Thân chào quý vị và các bạn.