(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Như Một Lối Sống tại đây) 
Kính thưa quý thính giả,
Tuần qua chúng ta đã nói đến Xây Dựng Lại Lòng Tin. Tiến trình lột bỏ cái tôi giả dối và mặc lấy cái tôi chân thật đòi hỏi chúng ta XƯNG TỘI NGAY LẬP TỨC, NHẬN LẤY TRÁCH NHIỆM, TRỞ NÊN ĐÁNG TIN CẬY, NHỚ LẠI CÁI TÔI CHÂN THẬT.
Tiến trình xây dựng lại lòng tin đòi hỏi chúng ta phải thành thật với chính mình, nhận thức mình đã gian dối, thiếu ngay thẳng trong hành động, lời nói và cách sống. Khi có nhân thức về những sai phạm của mình trong quá khứ, việc lập tức xưng tội mình và tìm kiếm sự tha thứ là điều cần thiết. Nếu không, bạn sẽ rơi trở lại khuôn mẫu của sự dối gạt, và lòng tin sẽ không bao giờ được phục hồi. Nói thật cũng có nghĩa là chúng ta nhận lãnh trách nhiệm về hành vi cư xử của riêng mình. Người tìm kiếm sự ngay thẳng chính trực trả lời cách thành thật và không tìm cách biện minh cho mình khi đối diện với sự chất vấn trong những tình huống khó khăn. Nhiều cuộc hôn nhân và tình bạn từng bị đổ vỡ có thể đã được hàn gắn lại nếu các cá nhân đã sớm quyết định về việc luôn luôn đứng về phía sự thật.
Chỉ có một con đường để xây dựng lại lòng tin. Lòng tin giống như một cái cây thân mềm mỏng manh. Khi ai đó làm mất lòng tin, điều này như thể ta đang giẫm lên cái cây và đạp nó lún sâu xuống bùn. Việc nói thật là giòng nước giúp cho nó hồi sinh lần nữa. Người đã làm mất lòng tin của người khác phải chứng tỏ mình là người đáng tin cậy ngay từ thời điểm họ công khai xưng nhận sự thiếu thành thật của mình. Việc can đảm xin lỗi về sự gian dối và cam kết sẽ luôn thành thật trong tương lai là một bước giúp chúng ta phục hồi mối quan hệ. Lời xin lỗi càng nhanh chóng và rõ ràng thì người xin lỗi càng dễ có thể nhận được sự tha thứ chân thật. Điều cần thiết là vượt quá cái tôi giả dối của mình để thực hiện mọi nỗ lực nhằm phục hồi các mối quan hệ bằng cách xin lỗi và yêu cầu tha thứ.
Kính thưa quý thính giả,
Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục nói đến việc Đứng Về Phía Sự Thật.
Sống chân thật có nghĩa là ủng hộ sự thật ngay cả khi điều đó đi ngược lại ý kiến chung. Khi William Wilberforce lần đầu tiên công khai bày tỏ quan điểm chống lại chế độ nô lệ tại Anh Quốc năm 1789, ông đang đứng về phía sự thật và công lý ngay cho dù đó là một quan điểm không được nhiều người ưa chuộng lắm. Nhưng vì cớ sự can đảm và nỗ lực của ông mà một chương sử tối tăm trong lịch sử đã khép lại, và việc buôn nô lệ của nước Anh bị công bố là bất hợp pháp năm 1807.
Khi Aleksandr Solzhenitzyn công bố trong bài diễn văn khi nhận giải Nobel của mình, "Một lời nói thật có giá trị nhiều hơn cả thế giới này," ông đang nói đến những điều mình đã trải qua. Vào năm 1966, khi được mời thực hiện một buổi đọc truyện tại Học Viện Lasarev của Liên Bang Xô Viết, thay vì chỉ đọc từ các tiểu thuyết của mình, ông đã phát biểu chống lại cơ quan kiểm duyệt và Ủy Ban An Ninh của Nhà nước Liên Xô trước đây. Sự hưởng ứng nồng nhiệt của mọi người đã vượt xa hơn những gì ông mong đợi. Sau đó ông nhắc lại, "Hầu hết mọi câu nói làm cháy sém bầu không khí như thuốc súng! Những người đó chắc hẳn đã khao khát chân lý biết dường nào! Ôi, hỡi Chúa, họ tha thiết mong muốn được nghe lẽ thật biết bao!" Tác giả Os Guinness viết rằng Solzhenitzyn và những người lãnh đạo của Cuộc Cách Mạng Nhung biết "chỉ có hai cách để làm sụp đổ sức mạnh của chính quyền chuyên chế Xô Viết. Một là tiêu diệt lực lượng Xô Viết theo nghĩa đen, là điều không khả thi đối với một nhóm nhỏ những người bất đồng quan điểm trong một ngày của tên lửa SS-20 và Ủy Ban An Ninh của Nhà nước Liên Xô. Cách kia là phản công sức mạnh thuộc thể bằng sức mạnh đạo đức, củng cố quan điểm của họ dựa vào sự tin quyết rằng chân lý sẽ vượt hơn những lời giả dối và cả bộ máy tuyên truyền, sự dối gạt, và sự khủng bố. Họ chọn cách thứ hai và những điều không thể có đã xảy ra. Họ đã thắng."
Những thăng trầm của lịch sử ghi đầy những câu chuyện minh họa về nhiều con người can đảm va chinh trực như Wilberforce và Solzhenitzyn dám đứng về phía chân lý khi đại đa số của nền văn hóa họ tin tưởng vao sự dối trá. Chính chân lý vang dội trong lòng của những người bị áp bức.
Ở phía bên kia của lịch sử là những kẻ đã phạm một sự dối trá và hàng ngàn người ủng hộ trong im lặng trong khi sự dối trá gây ra thiệt hại. Hitler và nạn tàn sát người Do Thái vào thời ông ta là những chứng tích của thực tại bi thương này. Vào năm 1980 chính quyền Ba Lan đã xây dựng lại đồ án của trại tập trung tại Auschwitz, nơi hơn 1 triệu rưỡi người đã chết trong suốt Thế Chiến Thứ II. Khắc trên một tấm bảng trong khu vực của người Ý là những dòng chữ này: "Hỡi các du khách, hãy quan sát những tàn tích của trại này và suy xét: cho dù bạn đến từ đất nước nào, bạn không phải là một người lạ. Hãy hành động để rồi chuyến đi của bạn không vô ích, và những cái chết của chúng tôi không vô ích. Những nắm tro tàn của Auschwitz chứa đựng một thông điệp, cho bạn và cho con cái bạn. Hãy hành động để rồi bông trái của lòng hận thù, mà những vết tích của nó bạn đã nhìn thấy nơi đây, không còn ra hạt giống nữa, hoặc ngày mai hoặc mãi mãi về sau."
Việc ủng hộ chân lý không hàm ý rằng chúng ta không có lỗi lầm. Nó thật sự có nghĩa là chúng ta không ưa thích điều sai trái nhưng rất đỗi vui mừng với mọi sự biểu hiện của sự chân thật.
Trong cuộc sống hàng ngày, việc ủng hộ chân lý có thể có nghĩa là việc đầu tư thời giờ và năng lực trong việc chống lại một quan điểm chính trị bạn tin là sai trật. Nó có thể có nghĩa là việc đối chất với người giám sát của ông chủ bạn về sự quấy rối tình dục trong phòng làm việc của bạn, thậm chí phải rơi vào nguy cơ bị mất việc. Nó có thể là một điều gì đó đơn giản như là đi về nhà sau khi xem phim khi bạn bè của bạn quyết định lẻn vào xem một phim khác mà không chịu trả tiền.
Việc ủng hộ chân lý cũng có nghĩa là việc nói thật với chính mình. Chúng ta nghe rất nhiều nội dung mỗi ngày-trên truyền hình, trong các tạp chí và nhật báo, và trên vô số trang Web. Chúng ta phải lọc lại những nội dung mình nhận được trong ngày và hỏi: Điều này có đúng không? Khi chúng ta chọn sống theo sự thật, chúng ta đang yêu thương bản thân mình và yêu thương người khác. Chúng ta được nhắc nhở rằng mặc dầu đôi lúc sự thật dường như bị che khuất bởi sự tối tăm của thế gian, nó không bao giờ bị lu mờ hay tan biến đi được.
Cái Giá Của Sự Không Thành Thật
Cựu tổng thống Richard Nixon được biết đến như một người có quyết tâm lớn lao. Nixon khoác lên người những tính cách khác nhau cho những tình huống khác nhau. Người viết diễn văn của ông có lần đã nói rằng Nixon có thể "mặc vào một nhân cách khác đang khi mở cửa (tiếp khách)." Sự thiếu ngay thẳng chính trực trong những sự trao đổi hàng ngày của Nixon rơi vào sự lừa dối của vụ tai tiếng Watergate. Sau khi từ chức ông nói với một sĩ quan hầu cận rằng khi một người đạt đến đỉnh cao, "bạn không thể dừng cách thức thực hiện mưu đồ mà bạn đã luôn làm trước đó... Vì thế bạn gầy gò và tiều tụy và giỏi xoay sở và bạn tiếp tục bước đi trên bờ vực."
Nixon cũng được biết đến như một người quen biết nhiều người nhưng lại không hình thành mối quan hệ thân thiết nào. Hàng chục bài tiểu sử đã nêu lên lý do vì sao sự việc lại như thế. Người ta khảo sát kỹ mối quan hệ của Nixon với cha mẹ ông, những lần ông bị bắt nạt khi còn bé, và những sự kiện về sự phản bội trong đời hoạt động chính trị của ông. Trong khi ấy, sử gia Stephen Ambrose đưa ra một lời giải thích khác hẳn: Nixon đã không vun đắp mối quan hệ thân thiết nào bởi vì ông thiếu đặc tính ngay thẳng chính trực.
Kính thưa quý thính giả,
Nhận xét của sử gia Ambrose về cựu tổng thống Richard Nixon có quá đáng hay không? Dựa trên những so sánh nào, hoặc có bằng chứng cụ thể nào khiến sứ giả Ambrose dựa trên để đi đến lời nhận xét ấy?
Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách của chúng tôi, để cùng chung tôi khám phá những bí quyết tuyệt vời trong một đời sống yêu thương chan hòa. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè.