Ngọc Diệp

Bông HồngQuý thính giả thân mến,

Người mẹ, trong ca dao Việt Nam, đã được ví sánh như những thứ thức ăn đơn sơ nhưng ngon ngọt và đượm tình quê hương trong câu:
“Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp Một, như đường mía lau”.

Người ta cũng thường ví sánh tình mẹ rộng lớn như đại dương bao la qua những giòng thơ, lời nhạc rất đẹp:
“Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

Lòng Mẹ cũng được diễn tả qua một bài tân cổ:
“Mẹ thương con từ lúc chưa lọt lòng, từ lúc mới tượng hình trong bụng mẹ. Mẹ đã reo mừng khi con máy động lần đầu tiên. Rồi từ đó, sau mỗi lần con đạp mẹ thêm đau… Lắm khi mẹ ngủ say rồi, mà vẫn phải giựt mình tỉnh giấc… Chín tháng cưu mang với mươi ngày lẻ, mẹ đã sớt chia cho con từng giọt máu trong người. Rồi một sáng chim ca, con của mẹ mở mắt chào đời. Biển cả mênh mông một mình vượt sóng, mẹ đã tới bờ với niềm hãnh diện thiêng liêng. Tâm hồn mẹ vui buồn lẫn lộn triền miên, lạ lùng khôn tả. Vui vì con mình nay nó sởn sơ ra đó. Nhưng lại buồn vì khi rời bụng mẹ, có nghĩa là… ấm lạnh sẽ riêng con!”

Nhạc sĩ Y Vân đã hiến tặng cho đời những giòng nhạc bất hủ qua nhạc phẩm Lòng Mẹ. Trong đó, lời ca đã đi vào lòng người qua những so sánh đẹp đẽ về người mẹ:
“Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,
Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.

Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu.
Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ.
Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ.
Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.”

Phải chăng những ví sánh về lòng mẹ bao la như biển cả đã khiến tôi yêu biển một cách thiết tha, dù rằng tôi không phải là một người sinh ra hay lớn lên nơi miền duyên hải? Biển, trong tuổi thơ của tôi, là những ngày hè rực nắng được cha mẹ dắt đi nghỉ hè để tha hồ đùa nghịch trên những bãi cát trắng của vùng biển Nha Trang hay Vũng Tàu. Biển, là những đợt sóng xanh biếc dập dồn vào bờ không ngừng nghỉ để lũ trẻ con chúng tôi đùa giỡn với chúng đến lúc mệt lả mới chịu quay vào bờ, vòi vĩnh đòi ăn, đòi uống. Biển, là những bờ cát mênh mông để chúng tôi tự do đào xới tìm những vỏ sò, vỏ ốc và tưởng tượng mình là những nhà thám hiểm tí hon đang đi tìm kho tàng trong đại dương. Thỉnh thoảng quay nhìn lại để tìm kiếm mẹ, thì kìa, mẹ vẫn đang luôn luôn trông chừng chúng tôi bằng ánh mắt yêu thương…

Biết bao ngày hè đã đi qua tuổi thơ tôi, mà trong đó ngập tràn tiếng cười vui vẻ, hạnh phúc của gia đình bên biển xanh và nắng ấm. Những ngày thơ ấu tươi đẹp ấy đã ghi lại trong tôi dấu ấn tình yêu sâu đậm, mà cha mẹ tôi là hai nhân vật chính đã khắc lên tâm hồn tôi những nốt nhạc của một tình yêu vô bờ bến. Những nốt nhạc ấy, ngày qua ngày, đã biến thành một bản giao hưởng tuyệt vời mỗi buổi tối ru tôi vào giấc ngủ êm đềm với niềm hạnh phúc vô biên.

Thưa quý thính giả,

Nếu các nhà giáo dục và tâm lý học cho rằng nhân cách của một người được hình thành tùy thuộc vào sự đối xử, và tình yêu của cha mẹ dành cho người ấy ở tuổi ấu thơ, thì bản giao hưởng tình yêu tuyệt vời mà cha mẹ khắc lên tâm khảm tôi đã tạo dựng nên nhân cách tôi, giúp tôi trở thành một người mẹ tốt cho các con tôi sau này. Những ký ức tươi đẹp của thời thơ ấu trở thành hành trang quý báu, giúp tôi vượt qua được những thử thách cam go trong cuộc đời, và luôn luôn tin tưởng vào những điều cao đẹp - ngay cả khi tôi đang trải qua những nghịch cảnh khó khăn và mọi ước mơ trong đời dường như hoàn toàn tan biến.

Mẹ tôi thường làm nhiều hơn nói, và thú thật là sự hiếu thảo của mẹ với ông bà ngoại, bà nội; lòng yêu thương bao la vô điều kiện của mẹ dành cho cha con chúng tôi, cộng thêm sự chăm chỉ, tận tụy và lối sống giản dị của mẹ trong gia đình có giá trị giáo huấn chúng tôi hơn vạn lời giảng dạy về đạo đức học. Vâng, chúng tôi đã học ở mẹ rất nhiều qua cách ăn nết ở của người.

Người ta thường nói: Giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng, vậy mà bà nội và các cô, các bác của chúng tôi lại hết lòng quý trọng mẹ. Những lúc mẹ ân cần đem gạo, tiền, quần áo và thức ăn cho hành khất, những người lỡ đường, những tu sĩ khất thực, những đứa trẻ nghèo trong xóm, mẹ đã gián tiếp dậy chúng tôi biết chia sẻ sự no đủ của mình với những kẻ kém may mắn hơn. Khi mẹ chăm sóc cái ăn, cái mặc cho cha con chúng tôi bằng một vẻ âu yếm trìu mến, mẹ đem lại cho tất cả chúng tôi sự an bình và vui thỏa trong gia đình. Mẹ chẳng khéo làm bếp, nên tôi chẳng có cơ hội để học hỏi việc bếp núc nơi mẹ, nhưng có hề gì, vì những bữa ăn trong gia đình nào có thiếu vắng tiếng cười.

Tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh mẹ mỗi sáng sớm tinh sương đứng châm nước nóng vào bình thủy cho cha tôi. Mỗi buổi sáng, khoảng 4, 5 giờ sáng trong khi cha chúng tôi chống gậy đứng bên giường ngủ và cầu nguyện cho tất cả các con cháu trong gia đình thì mẹ tự tay đi nấu nước sôi châm vào bình thủy và pha trà cho cha. Mẹ đã làm công việc ấy trong suốt hơn 50 năm từ ngày về ở với cha. Mặc dù nhà có người giúp việc và đông con gái, nhưng mẹ chẳng để ai làm việc ấy bao giờ, đến nỗi, chúng tôi đã nói đùa với nhau, rằng mẹ là đại lý độc quyền cung cấp nước sôi cho cha chúng tôi suốt đời.

Điều đáng quý, là chúng tôi đã thừa hưởng sự thẳng thắn trong cách sống và niềm đam mê sách vở của mẹ. Mẹ chẳng có cơ hội đi học nhiều, nhưng lại rất ham đọc sách và thích học hỏi. Mẹ chẳng có bằng cấp, nhưng lại là người khéo xử thế, hiểu biết, ân cần, khoan dung và rất thương người. Mẹ chẳng có chút hiểu biết gì về thị trường chứng khoán, nhưng sự đầu tư kiến thức cho các con lại là chọn lựa ưu tiên của mẹ, vì chẳng bao giờ mẹ từ chối cho chúng tôi đi học thêm một môn học gì khi chúng tôi cần. Niềm tin cậy mẹ đặt nơi con cái đã giúp chúng tôi trở thành những người tôn trọng kỷ luật bản thân, tự tin vào chính mình, và cởi mở với mọi người chung quanh. Dưới sự thương yêu và chăm sóc dịu dàng của mẹ, chị em chúng tôi đã lớn lên trong hạnh phúc êm đềm, và chỉ khi mái tóc mẹ đã điểm rất nhiều sương thì chúng tôi mới chịu lập gia đình.

Quý thính giả thân mến,

Ca dao Việt Nam có câu: “Lên non mới biết non cao, Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền.” Nói như vậy, thì đủ hiểu công lao của người mẹ trong việc nuôi dạy con cái khó nhọc biết là dường nào. Có một câu danh ngôn nổi tiếng đã ca tụng lòng mẹ bao la khi cho rằng: “Vì Thượng Đế không thể có mặt ở khắp mọi nơi, nên Ngài đã ban cho mỗi người một người mẹ" Câu danh ngôn này không hề phủ định sự vô hạn, toàn năng của Thượng Đế – là Thiên Chúa – nhưng một cách hóm hỉnh, lại cho chúng ta thấy tình yêu bao la của Ngài qua hình ảnh người mẹ hiền.

Ai trong chúng ta cũng có thể nhìn thấy hình ảnh người mẹ thân yêu trong những ngày thơ ấu của mình:
- Mẹ đã nắm tay chúng ta dắt đi nha sĩ để trám răng, hoặc nhổ một cái răng sâu không còn hy vọng cứu vãn được nữa. Khi chúng ta khóc vì sợ hãi, mẹ an ủi, vỗ về. Rồi vừa về đến nhà, mẹ sẽ nấu cháo hoặc pha sữa, bắt chúng ta uống thuốc để giảm cơn đau và ru ta ngủ.
- Mẹ dắt chúng ta đi chợ, và thế nào cũng sẽ cho chúng ta ăn món này món nọ, hoặc mua cho chúng ta cái bánh, cái kẹo, hoặc món đồ chơi mà chúng ta thích.
- Mẹ luôn cho chúng ta cái cảm giác chúng ta là đứa con đặc biệt của mẹ trong gia đình, dù chúng ta không luôn luôn là đứa con ngoan và biết vâng lời.
- Mẹ chính là người âu yếm cầm tay, dắt chúng ta đi học ngày đầu tiên, theo chúng ta vào tận lớp học. Khi đã ổn định chỗ ngồi và đưa ánh mắt lo âu ra cửa sổ để tìm kiếm mẹ, thì kìa, mẹ vẫn bịn rịn đứng đó với nụ cười âu yếm và ánh mắt lóng lánh như một lời nhắn nhủ: Mẹ vẫn chờ đây con ạ. Hãy cố gắng học giỏi nha con, vì con là niềm hãnh diện của mẹ.
- Mẹ đã bao đêm thức canh khi chúng ta đau ốm, nào là nóng lạnh, ban đỏ, ban trắng, trúng gió ; nào là trúng mưa, cảm nắng, viêm họng, nhức đầu, sổ mũi, mọc răng, hoặc té xe đạp trầy hết cả chân tay…

Quý thính giả thân mến,

Nhạc sĩ Nhật Huy trong ca khúc Tình Mẹ đã cho thấy, vì chỉ là một con người, nên mẹ cũng có những nỗi niềm riêng tư như lời tâm sự: “Mẹ đã có phút dấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười, Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say.”

Người mẹ ấy rất xứng đáng cho chúng ta làm tròn Đạo Hiếu như lời dậy dỗ trong Kinh Thánh, nơi chứa đựng mọi triết lý sống và sự dậy dỗ khôn ngoan từ Thiên Chúa Toàn Năng. Sách Ê-phê-sô đã ân cần nhắc lại điều răn mà Thiên Chúa đã phán cùng con người về đạo làm con: “Hỡi con cái, hãy vâng phục cha mẹ mình trong Chúa, vì điều đó là phải lắm. Hãy tôn kính cha mẹ ngươi (ấy là điều răn thứ nhất, có một lời hứa nối theo), hầu cho ngươi được phước và sống lâu trên đất.” (Ê-phê-sô 6:1-3)

Sách Tin Lành Ma-thi-ơ cũng khuyên: “Quả thế, Thiên Chúa dạy: Ngươi hãy thờ cha kính mẹ; kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử.” (Ma-thi-ơ 15:4 )

Kinh Thánh Cựu Ước, sách Châm Ngôn có chép những lời kêu gọi con cái phải thuận phục sự dạy dỗ của cha mẹ:
“Hỡi con, hãy nghe lời khuyên dạy của cha, Chớ bỏ phép tắc của mẹ con;
Vì ấy sẽ như một dây hoa trên đầu con,
Giống như những vòng đeo quanh cổ của con.”

(Châm Ngôn 1:8 -9 )

“Hãy nghe lời cha đã sanh ra con, Chớ khinh bỉ mẹ con khi người trở nên già yếu.”
(Châm Ngôn 23:22)

Chúng ta cảm ơn Chúa vì những lời dậy dỗ về Đạo Hiếu của kẻ làm con. Khi suy nghiệm lại cội nguồn của lịch sử nhân loại, chúng ta sẽ thấy rằng tình yêu bao la của người mẹ không phải tự nhiên mà có. Nó chính là một tặng phẩm tốt đẹp mà Chúa đã âu yếm đặt vào trái tim của loài người khi Ngài sáng tạo nên chúng ta. Điều này đã được khẳng định bởi Sứ Đồ Giăng, rằng “tình yêu thương xuất phát từ Đức Chúa Trời” (I Giăng 4:7).

Vâng, chính Thiên Chúa là Đấng đã tạo ra trái tim của người mẹ, để qua đó, chúng ta có thể cảm nhận được phần nào tình yêu bao la của Ngài như có chép trong Kinh Thánh Tân Ước: “Ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu.”
(I Giăng 4:8).

Ngày Từ Mẫu năm nay, chúng tôi ước mong mỗi người con sẽ được tận hưởng những giờ phút quý báu, vui vẻ bên người mẹ hiền yêu dấu. Chúng tôi ước mong rằng mỗi bà mẹ cũng được hoàn toàn vui thỏa bên các con, các cháu trong gia đình. Chúng tôi cầu xin Chúa ban ơn phước dồi dào trên đời sống của mỗi người mẹ, để quý vị tiếp tục làm đầy trọn thiên chức làm mẹ hết sức cao quý mà Thiên Chúa đã ban cho mình.