Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Lịch cả thế giới hiện đang dùng gọi là dương lịch, đến từ lịch của La Mã ngày xưa. Người Việt Nam chia lịch theo thứ tự, từ tháng 1, tháng 2 tháng 3 đến tháng 12; trong khi người Tây phương thì gọi là January, February, March cho đến December. Vì mỗi tên của mỗi tháng đều có ý nghĩa riêng của nó, nên kính mời quý vị cùng tìm hiểu.

Sở dĩ người La mã cổ và cả thế giới hiện nay gọi tháng hai là February bởi vì tháng nầy có ngày lễ rất lớn, gọi là lễ Februa được cử hành rất trọng thể vào ngày 15 tháng 2. Februa là tên của vị thần của người La mã.

Tháng ba trong tiếng Anh là March đến từ chữ Mars là tên thần chiến tranh.

Tháng tư trong tiếng Anh là April là tên của thần tình yêu, đến từ tiếng Hy Lạp là Aphrodite, đây cũng là thần vệ nữ Venus của người La Mã.

Tháng Năm trong tiếng Anh là May nghĩa là nữ thần Maia của người La Mã.

Còn tháng 6 là tên của nữ thần Juno vợ của thần Jupiter.

Trong khi tháng 7 và tháng 8 trong tiếng Anh là July và August là tước hiệu của hoàng đế La Mã Gaius Caesar và người kế vị ông, là đứa cháu bà con xa, đồng thời cũng là con nuôi của hoàng đế Gaius Julius Caesar Augustus.

Còn tháng 9, tháng 10, tháng 11 và tháng 12 tiếng Anh gọi là September, October, November và December trong tiếng La Tinh có nghĩa là tháng 9, tháng 10, tháng 11 và tháng 12.

Kính thưa quý vị, Còn tháng giêng, January, đến từ chữ gốc La Tinh là Janua, có nghĩa là cánh cửa, hay cái cổng, hoặc lối đi. Các sử gia cho biết Janua là tên của vị thần Janus, là thần phù hộ cho gia đình của họ. Thần Janus có hai mặt nhìn vào hai hướng, hướng phía trước và hướng phía sau.

Thưa quý vị, tất cả các thần nói trên do người xưa đặt ra để thờ phượng, nhưng thật ra tất cả loài người chúng ta chỉ có một vị thần duy nhất là Đức Chúa Trời, Ngài là Chân Thần, là Đấng tạo ra muôn vật, muôn loài. Ngài là Đấng nắm vận mạng của thế giới và mỗi chúng ta. Trước thềm năm mới này, tôi muốn dùng hình ảnh hai hướng tới và hướng lui để ta có dịp nhìn lại quá khứ để nhớ lại những ơn lành Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, cũng như công tác chưa xong hầu có thể khởi sự lại, đồng thời chúng ta hướng tới một năm mới đầy hứa hẹn Đức Chúa Trời ban cho mình.

Để có sự khởi đầu mới thật tốt đẹp khi bước vào ngày mới năm mới, trước nhất chúng ta hãy nhìn lại quá khứ với lòng tri ân và cảm tạ Đức Chúa Trời, thay nhìn vào những thất bại, những buồn đau của năm qua. Lời Đức Chúa Trời phán với tuyển dân Ngài khi xưa rằng: Ta là Chúa Hằng Hữu, Đấng Thánh của các ngươi, Đấng tạo nên Y-sơ-ra-ên, và là Vua các ngươi. Chúa Hằng Hữu, Đấng mở đường giữa đại dương và vạch lối giữa ba đào, đã phán vậy. Quân địch với các chiến xa, kỵ binh, bộ binh và các lực lượng võ trang hùng mạnh đều ngã chết trên chiến trường, không bao giờ vùng dậy nữa. Họ bị chà nát và tiêu diệt như người ta dập tắt tim đèn. Đừng nhớ lại quá khứ đen tối! Đừng nhắc mãi những chuyện đau buồn (Ê-sai 43:15-18)

Thưa quý vị, nhìn lại tình hình thế giới kinh tế suy trầm, với những tai ương, động đất, sóng thần, tai nạn hầm mỏ, rớt phi cơ v.v… chúng ta cảm thương cho những nạn nhân khốn khổ. Trong khi đó nhìn lại đời sống mình, dầu cũng có những khó khăn trong cuộc sống, nhưng Đức Chúa Trời vẫn hằng chăm sóc mình, cho mình được sống động trên đất nầy, chúng ta dâng lên Ngài lòng tri ân về những ơn lành Ngài đã làm cho mình.

Tôi rất hãnh diện về người Việt Nam mình là dân tộc lúc nào cũng xem nặng lòng tri ân. Chúng ta nhớ ơn Trời và biết ơn những ân nhân đã làm ơn cho mình. Tục ngữ, ca dao nước ta có câu:

Ăn trái nhớ kẻ trong cây,
Uống nước nhớ người đào giếng.

Cây có cội nước có nguồn,
Cây có cội mới trổ nhành sang ngọn,
Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu.

Con chim nó hót trên cành.
Nếu Trời không có mình làm sao,
Con chim nó hót trên cao,
Nếu Trời không có làm sao có mình.

Thánh Kinh khuyên dạy chúng ta rằng:

Hãy cảm tạ Đức Chúa Trời của các từng trời!
Vì sự nhân từ Ngài còn đến đời đời
(Thi Thiên 136:26)

Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va,
Chớ quên các ân huệ của Ngài.
(Thi Thiên 103:2)

Quý vị có bao giờ nhìn lại quá khứ để cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta đời sống yên lành mỗi ngày không? Ngày ngày chúng ta được thưởng thức các vật ngon, được sống vui với những người thân bên cạnh. Những ai đã tiếp nhận Chúa Cứu Thế vào đời sống còn được hưởng những điều tuyệt diệu nữa bởi vì mọi tội lỗi họ được Chúa tha thứ hết và Chúa chữa lành bệnh tật họ. Chúa lấy bác ái nhân từ Ngài che chở họ. Ngài cho đời họ tràn đầy hạnh phúc, phục hồi tuổi xuân, trẻ như phụng hoàng.

Quý vị có dâng lên Chúa lòng tri ơn khi thức giấc đón một ngày mới mà Đấng Tạo Hóa ban cho mình không? Có người thuật lại câu chuyện của 8 người sống chung trong một căn lều nhỏ nơi sa mạc trong thời gian lãnh tụ Môi-se dẫn đoàn dân vào Đất Hứa. Tám anh chàng nầy lúc nào cũng cãi cọ với nhau và than phiền với Môi-se. Ba người đầu tiên nói rằng: Chúng tôi không thể ngủ vì mấy người kia ngáy lớn quá. Năm người còn lại không chịu thua tố cáo ba người nầy chân cẳng họ hôi hám. Môi-se ngồi trầm tư, vuốt bộ râu dài, sai người mang đến một con cừu già, và bảo họ rằng: Kể từ đêm nay các anh phải sống với con cừu già nầy. Sau bảy ngày, các anh hãy báo cáo cho tôi biết tình hình! Bảy ngày sau, cả tám người trình diện Môi-se, tất cả họ tố khổ con cừu già, và trình bày hết nỗi khổ tâm khi sống với con cừu ngang ngạnh nầy. Môi-se nói: Đêm nay tôi sẽ đem cừu già ra khỏi trại các anh, bảy ngày sau, các anh trở lại gặp tôi. Bảy ngày sau, tất cả họ đều nói với Môi-se là họ sống vui vẻ với nhau, tất cả đều an bình, ngủ ngon. Không ai có một lời than phiền dầu là một than phiền nhỏ, bởi vì khi họ định nói lên lời than, họ nhớ đến cái cảnh sống chung với con cừu già ấy. Rồi cả tám người trở lại lều, sống yêu thương nhau, họ trở thành những người bạn thân của nhau. Chuyện ngụ ngôn nầy cho ta bài học rất quý như sau: biết ơn Trời, biết cảm tạ ơn Ngài là một điều không thể thiếu được trong đời sống. Lòng biết ơn sẽ giúp ta sống vui, sống hòa hợp với những người chung quanh mình.

Thưa quý vị, sau khi nhìn lại quá khứ để cảm tạ ơn Chúa về những ân huệ của Ngài, chúng ta hãy nhìn vào tương lai với lòng trông cậy Chúa như lời Đức Chúa Trời hứa với những ai đặt lòng tin vào Ngài rằng: Này, Ta sẽ làm một việc mới; nó sắp xuất hiện, ngươi không biết sao? Ta sẽ mở thông lộ giữa đồng hoang, khơi sông ngòi để tưới nhuần sa mạc. Thú rừng sẽ tôn vinh Ta, chó rừng và đà điểu con sẽ ca ngợi Ta vì Ta đem nước tưới đồng khô hạn và cho sông ngòi chảy giữa sa mạc để dân Ta uống cho đã khát. Đó là dân Ta chọn lựa. Ta đã tạo nên dân ấy cho Ta để họ ca ngợi Ta. (Ê-sai 43:19-21).

Con đường của người có Chúa sẽ không bị bế tắc. Vì một khi có Chúa ở cùng, Ngài sẽ giải quyết hết mọi sự, ngay cả nơi sa mạc, Chúa cũng mở con đường giao thông. Ngài khơi sông ngòi để đem lại sự trù phú, thỏa mãn cho những ai thuộc về Ngài.

Nhìn lại lịch sử Do Thái, người Do Thái thoát ra khỏi cảnh áp bức của Ai-cập để đến vùng Đất Hứa, phía sau là lực lượng quân sự hùng mạnh của người Ai-cập đuổi theo, phía trước là biển cả mênh mông. Họ tưởng rằng sẽ bị trở lại cảnh nô lệ, nhưng Chúa đã mở thông lộ cho họ. Ngài đã rẽ Biển Đỏ, khiến họ đi qua biển như đi trên đất khô, sau khi qua đến bờ bên kia, nước biển đã phủ trở lại, khiến cả đoàn binh của Ai-cập bị chôn vùi dưới dòng nước. Ngày nay bên dưới lòng biển Đỏ, người ta đã tìm thấy vết tích của những chiến xa của họ. Đức Chúa Trời là Đấng Không thay đổi, Ngài vẫn cai trị thế giới ngày nay. Ngài sẽ mở thông lộ cho những ai đang lâm vào cảnh bế tắc mà biết cất tiếng kêu cầu Ngài. Tác giả của bài Thi Thiên 50 đã nhận được lời hứa Chúa rằng: "Hãy kêu cầu Ta trong lúc gian truân, Ta sẽ giải cứu, và con sẽ tôn vinh Ta." (Thi Thiên 50:15)

Có một người kia là người duy nhất còn sống sau khi bị đắm tàu, anh trôi giạt vào một hoang đảo. Sau khi cất một cái chòi để làm chỗ nương thân, anh cầu nguyện xin có con tàu nào đi ngang qua thấy được, ghé vào giải cứu anh. Nhưng chờ mãi và cầu nguyện mãi vẫn chưa có con tàu nào đến cứu. Rồi đến một ngày kia, anh phải đi xa hơn để tìm thức ăn, sau đó trở về thì căn chòi của anh đã cháy. Tất cả những gì anh gây dựng bấy lâu nay đã thành mây khói. Đêm đó anh phải sống trong giá lạnh, anh buồn vì sao Chúa đã không trả lời mình, nhưng rồi sáng hôm sau một con tàu ghé vào đem anh trở về nhà! Viên thuyền trưởng nói với anh rằng: Sở dĩ tôi biết anh vì tôi thấy đám khói, nên tấp vào đây. Đến đây anh xin Chúa tha thứ cho sự yếu đuối, sự thiếu lòng tin cậy của mình. Chúa là Đức Chúa Trời Hằng Sống, lúc nào cũng lắng nghe tiếng kêu cầu của con dân Ngài. Chúa mở thông lộ cho con dân Ngài.

Rất mong trước thềm năm mới, quý vị nhìn lại quá khứ để dâng lên Chúa lời cảm tạ và hướng về tương lai với cả niềm tin vào Chúa Cứu Thế Jesus, Đấng đã giáng trần 2000 năm trước để cứu chúng ta và ban cho con dân Ngài sự sống đời đời, chẳng những sự sống hạnh phúc trong cõi vĩnh hằng mà còn có sự sống phong phú ngay khi ta còn sống trên đất nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.