Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vua Đa-vít là một vị anh hùng danh tiếng của dân tộc Do thái, với lòng can đảm và mưu lược, đã từng hạ gục tên khổng lồ Gô-li-át trong trận chiến đầu tiên mặt đối mặt. Cả cuộc đời xông pha trận mạc của vua Đa-vít là chiến công tiếp nối chiến công, bách chiến bách thắng. Bên cạnh tài mưu lược quân sự, vua Đa-vít cũng là một thi sĩ, một nhạc sĩ và một ca sĩ tài hoa, đã sáng tác nhiều vầng thơ và ca khúc để ca ngợi Đấng Tạo Hóa.

Tuy vậy, khi bước vào tuổi trung niên, vua Đa-vít đã vấp ngã thật trầm trọng. Sau nhiều năm tháng cơ cực để xây dựng và ổn định vương quốc Do-thái, vua Đa-vít tự hạ thấp vũ khí xuống, cho phép mình được tách khỏi những trách nhiệm quốc gia, để tận hưởng những giây phút thanh thản yên bình cho bản thân.

Trong một buổi chiều nhàn hạ rảnh rỗi, trong lúc đi dạo trên sân thượng cung điện, nhà vua đã thấy một phụ nữ tên là Bát-sê-ba rất đẹp đang tắm. Lòng ham muốn trổi lên, khiến nhà vua ra lệnh chiếm đoạt người phụ nữ kia, mặc dầu biết nàng đã có chồng.

Sự việc không chỉ đến đó là hết. Vua Đa-vít vì muốn giấu nhẹm tội lỗi của mình, nên đã ngầm sắp xếp đưa chồng của Bát-sê-ba, lúc đó là một binh sĩ ngoài mặt trận, phải lâm vào tình huống ác liệt nhất, để trúng thương mà chết.

Vua Đa-vít tưởng thế là yên ổn, vì sau khi thanh toán được chồng của Bát-sê-ba, nhà vua có thể chối tội của mình.

Thế nhưng vua Đa-vít đã lầm. Mặc cảm tội lỗi và nỗi xấu hổ không ra đi dễ dàng như nhà vua nghĩ, nhưng càng ngày càng lớn dần trong tâm hồn vua Đa-vít, xâu xé và bao phủ như một áng mây đen khổng lồ. Mới ngày nào, thi sĩ Đa-vít còn thật gần gũi, còn thật thân mật với Đấng Tạo Hóa, tâm hồn còn thật trong sáng và thánh khiết, môi miệng dâng lên Ngài biết bao lời ca tụng tuyệt đẹp, thế mà từ lúc phạm tội, nhà vua như cứ đang rơi dần vào một vùng biển đen ngòm đầy nghi ngờ, mặc cảm và sầu muộn. Vua Đa-vít đã ghi lại những cảm giác dày vò khổ sở này trong Thi thiên 32:3-4 như sau:

Khi tôi không chịu nhìn nhận tội,
Xương cốt hao mòn,
Suốt ngày rên rỉ,
Đêm ngày tay Chúa đè trên tôi nặng nề,
Sức lực tôi tiêu tan như sương dưới nắng hạ.

Quý thính giả thân mến,

Để cứu vua Đa-vít ra khỏi hố thẳm của mặc cảm và tuyệt vọng, Thượng Đế đã sai phái tiên tri Na-than đến gặp nhà vua, để giúp vua đối diện với tội lỗi của mình. Chắc Na-than cũng lo lắng cho mạng sống của mình, khi nhận trọng trách của Thượng Đế để đến cảnh cáo vua. Nếu vua Đa-vít đã can tâm giết chồng của nàng Bát-sê-ba để giấu nhẹm sự thật, thì mạng của Na-than có gì là được bảo đảm?

Tuy vậy, Thượng Đế cũng ban cho Na-than sự khôn ngoan trong cách thức bày tỏ với vua Đa-vít. Thay vì chỉ thẳng vào vua và lớn tiếng cảnh cáo, tiên tri Na-than xin yết kiến và kể cho vua Đa-vít một câu chuyện như vầy:

“Trong thành kia có hai người, một giàu một nghèo. Người giàu có vô số bò và cừu; còn người nghèo chẳng có gì ngoài một con cừu cái người ấy mua được và nuôi nó lớn lên trong nhà cùng với con cái mình. Người cho nó ăn thứ gì mình ăn, uống thứ gì mình uống và ngủ trong lòng mình, như con gái nhỏ của mình vậy. Hôm nọ, người giàu có khách đến thăm. Người này không muốn bắt bò, cừu mình đãi khách, nên bắt con cừu của người nghèo làm thịt khoản đãi." (2 Sa-mu-ên 12:1-4)

Thật là may mắn cho Na-than, vì khi nghe câu chuyện đến đây, lương tâm của vua Đa-vít chợt thức tỉnh, và nhà vua đã lớn tiếng lên án người nhà giàu gian ác nọ. Không một chút chần chờ, tiên tri Na-than liền cảnh cáo vua về tội lỗi tày trời của mình như sau:

“Vua chính là người ấy. Chúa Hằng Hữu, Thượng Đế của Y-sơ-ra-ên, phán: 'Ta xức dầu cho ngươi làm vua Y-sơ-ra-ên, cứu ngươi khỏi tay Sau-lơ, cho ngươi nhà và cả vợ của chủ ngươi, cho ngươi cai trị cả Giu-đa và Y-sơ-ra-ên. Nếu vẫn chưa đủ, Ta còn sẽ cho thêm nhiều thứ nữa. Tại sao ngươi dám coi thường điều răn Ta, làm điều tà ác, mượn lưỡi kiếm người Am-môn giết U-ri người Hết rồi cướp vợ người.” (2 Sa-mu-ên 12:7-9)

Trong giây phút đó, vua Đa-vít có ba lựa chọn: hoặc là nổi giận với Na-than và với Thượng Đế, là Đấng đã sai tiên tri đến để cáo trách nhà vua về tội lỗi gớm nghê của mình. Hoặc là nhà vua chối tội, để tiếp tục sống trong sự dày vò của lương tâm, trong cảnh đau đớn và tuyệt vọng. Hoặc là nhà vua nhìn nhận tội mình, và tìm cách tái lập lại mối liên hệ giữa mình và Thượng Đế.

Thánh sử có ký thuật lại vua Đa-vít đã lựa chọn giải pháp thứ ba, tức là ăn năn về tội lỗi của mình và cầu xin Thượng Đế rủ lòng thương xót. Thi Thiên 51:1-10 có ghi lại lời ăn năn thống thiết của vua Đa-vít như sau:

“Thưa Thượng Đế!
Xin xót thương con, vì Chúa nhân từ.
Xin xóa tội con, vì Chúa rộng lòng tha thứ;
Xin rửa sạch vết tích gian tà, cho con tinh khiết, không còn tội khiên.
Con xưng nhận những điều quá phạm, lỗi lầm con hiện hình trong ký ức.
Con mắc tội với Chúa mà thôi. Chúa biết con phạm điều ác đức,
Chúa xét xử tuyệt đối công minh, Chúa tuyên án theo luật công bình.
Con sinh ra giữa đời gian ác, được hoài thai trong cảnh tội ô.
Chúa mong muốn lòng con chân thật, chuyên dạy con triết lý thâm uyên.
Xin tẩy con với chùm kinh giới, rửa lòng con sạch quá tuyết trong,
Xin cho con trổi tiếng ca mừng rỡ, niềm hoan lạc chữa lành thịt xương.
Xin xây mặt, xin đừng buộc tội, xóa tan gian ác khỏi lòng con.
Thưa Thượng Đế, xin sáng tạo một tấm lòng tinh khiết, khôi phục tâm linh ngay thẳng trong con”

Mặc dù vua Đa-vít và con cháu, sau đó vẫn phải gánh chịu những hậu quả tất yếu vì tội lỗi của vua gây nên, nhưng Thượng Đế đã nghe lời thống hối, đã tha thứ và phục hồi nhà vua. Niềm vui vì gánh nặng tội lỗi được nhấc ra khỏi tâm hồn, khiến nhà vua mừng rỡ và phô bày trong Thi Thiên 32 như vầy:

Phúc cho người có lỗi được tha thứ, tội được Chúa xóa bôi.
Phúc cho người được Chúa Hằng Hữu ân xá, hồn sạch lâng lâng.
Khi tôi không chịu nhìn nhận tội, xương cốt hao mòn,
Suốt ngày rên rỉ, đêm ngày tay Chúa đè trên tôi nặng nề,
Sức lực tôi tiêu tan như sương dưới nắng hạ,
Cho đến lúc tôi xưng ra với Chúa, không còn che giấu tội lỗi tôi.
Tôi tự nhủ: "Tôi sẽ xưng với Chúa Hằng Hữu," và Ngài tha thứ tội ác tôi.

Kính thưa quý thính giả,

Câu chuyện của vua Đa-vít và những vầng thơ trang trải nỗi lòng của nhà vua, nhắc nhở bạn và tôi về lời hứa tha thứ của Đấng Tạo Hóa, như Kinh Thánh bày tỏ rằng:

“Nếu chúng ta xưng tội lỗi mình thì Ngài là Đấng thành tín và công chính sẽ tha thứ tội lỗi chúng ta và thanh tẩy chúng ta sạch mọi điều bất chính”.(1 Giăng 1:9)

Cụm từ “xưng tội lỗi” có nghĩa là, khi Thượng Đế tuyên bố điều bạn và tôi làm là tội lỗi, thì chúng ta công nhận như thế, bằng cách nói lại, hay lập lại rằng đó là điều tội lỗi.

Khi chúng ta “xưng tội lỗi”, chúng ta không che giấu tội lỗi bằng những danh từ có ý lấm liếm như “lầm lỡ”, “lỡ bước”, “vì hoàn cảnh đẩy đưa”, “sơ sẩy, không cố ý” vv.

“Xưng tội lỗi” có nghĩa là công nhận điều chúng ta làm là tội lỗi, cần được Thượng Đế tha thứ, cần được Ngài xóa đi trong hồ sơ, cần được Ngài tẩy sạch trong tâm hồn.

Vua Đa-vít được Thượng Đế tha thứ vì nhà vua thực lòng ăn năn thống hối về tội lỗi của mình và khẩn thiết xin Ngài bôi xóa điều này trong tâm hồn của vua. Vua Đa-vít không chỉ tiếc nuối vì tội lỗi của mình đã bị vạch trần, hay tâm hồn đêm ngày bị hành hạ, nhưng nhà vua thống hối vì mình đã khinh dễ mạng lịnh Chúa, làm tổn thương đến danh của Đấng Chí Cao.

Mọi tội lỗi làm tổn thương Thượng Đế, chứ không chỉ có tội tà dâm và tội giết người như vua Đa-vít đã phạm. Lo lắng, nghi ngờ, lười biếng, bê trễ, gian dâm, tham lam, ganh tỵ, đố kỵ, cay đắng, hờn giận, nói láo, gian lận, lừa dối, nói hành, nói xấu, thô tục, hiếp đáp, kiêu ngạo, tất cả những điều này khiến Đấng Tạo Hóa đau lòng, đều là tội lỗi cả.

Khi bạn và tôi do lòng thống hối mà xưng nhận tội lỗi, thì chắc chắn Thượng Đế sẽ tha thứ chúng ta. Cụm từ “tha thứ” có nghĩa là “đã thanh toán sòng phẳng”. Cũng giống như một vị vua ban bố lệnh tha chết cho một tử tội. Cũng như hồ sơ vụ án đã được xóa sạch.

Khi bạn và tôi đến với Thượng Đế và hỏi: “Thưa Chúa, Ngài có nhớ con đã phạm tội gì tuần qua không?”, thì Ngài trả lời: “Không, Ta không còn nhớ nữa”. Tha thứ có nghĩa là như vậy.

Nghe thật là lý tưởng, không sao có thể là sự thật được, phải không quý vị và các bạn? Nhưng đây không phải là điều tưởng tượng đâu, vì chính lời của Đấng Tạo Hóa đã tuyên bố trong sách tiên tri Ê-sai 43:25 rằng:

“Ta là Đấng xóa bỏ tội lỗi các ngươi và quên hẳn gian ác các ngươi, cho chính mình Ta”.

Hơn thế nữa, cách đây hơn 2000 năm, Thượng Đế Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần làm người trong một con người mang tên Giê-xu. Chúa Cứu Thế Giê-xu, với đời sống nhân lành và tràn đầy tha thứ, đã tự nguyện hiến dâng chính mạng sống của mình, chết đau thương trên cây thập tự, làm của lễ chuộc tội cho muôn người, trong đó có bạn và tôi, hầu cho hễ ai tin vào sự chết thế đó, sẽ được Thượng Đế tha thứ cho mọi tội lỗi, được phục hòa địa vị làm con của Đấng Chí Cao và tất nhiên, được thừa hưởng di sản thiên đàng phước hạnh, như Thánh Kinh có tuyên bố: “Vì Thượng Đế yêu thương nhân loại đến nỗi hy sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Thượng Đế đều không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh cửu” (Giăng 3:16)

Quý thính giả thân mến,

Thượng Đế không đòi hỏi chúng ta phải cố gắng tu hành, để sửa đổi con người trở nên trọn vẹn, bởi vì bạn và tôi, cho đến vĩnh viễn, dầu tu thân ép xác đến đâu, dầu luyện chí thành tâm đến mấy, cũng không sao có thể trở nên hoàn hảo trước Đấng Tối Cao.

Thượng Đế chẳng bao giờ kêu gọi chúng ta phải trở nên hoàn hảo cả, nhưng Ngài kêu gọi chúng ta biết thống hối, biết xưng tội lỗi, để rồi chính Ngài sẽ tha thứ, sẽ xóa bôi mọi vi phạm, rửa sạch tâm linh, xưng chúng ta là vô tội trước mặt Ngài và cho phép chúng ta được thừa hưởng thiên đàng cho đến muôn đời.

Bao nhiêu tội lỗi, sẽ trở nên quá khứ xa xôi vời vợi, cho những ai thành tâm thống hối và tìm kiếm sự tha thứ của Đấng tạo dựng ra mình, như vua Đa-vít có kể lại trong kinh nghiệm của chính vua, được ghi trong Thi Thiên 103:11-12 rằng:

“Vì trời cao hơn đất bao nhiêu, thì tình yêu thương của Ngài cũng lớn bấy nhiêu cho những người kính sợ Ngài.
Phương đông xa cách phương tây thể nào, thì Ngài cũng loại bỏ các vi phạm của chúng ta xa thể ấy”

Kính chào quý vị và các bạn.