Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Kinh Thánh có ký thuật lại đời sống của một người tên là Gióp, đã gặp vô số những hoạn nạn bất ngờ, mà ông cũng chẳng biết tại sao mình phải chịu nhiều khốn đốn đến như vậy. Các bạn bè của Gióp thấy ông trong hoàn cảnh cùng cực, thay vì yên ủi, lại vội cho rằng vì Gióp đã phạm tội này hay tội kia với Đấng Tạo Hóa, khiến ông đã ra nông nỗi như thế. Trước những lời lẽ trái ngang, phủ phàng như vậy, Gióp đã than lên rằng: “Các anh còn muốn dùng lời lẽ dày vò tôi, và nghiền nát tôi cho đến khi nào?” (Gióp 19:2)

Lời nói cay đắng có thể xé nát tâm can người nghe, nhưng lời ân hậu khiến lòng dạ người đối diện được vui mừng.

Lời cằn nhằn của người vợ cướp đi sinh lực của người chồng, nhưng lời êm ái, yêu thương của nàng sẽ đem đến trong tâm hồn của đức lang quân những điệu nhạc du dương, bổ thêm nguồn năng lực.

Lời cộc cằn của người chồng khiến người vợ héo úa, nhưng lời tử tế của chàng sẽ giúp nàng vẫn cứ mãi tươi tắn, cứ mãi trẻ đẹp theo tháng ngày.

Hỡi các bậc cha mẹ, không khí gia đình có vui vẻ, có tràn đầy sinh khí, mọi người biết thuận hòa, biết kính trên nhường dưới, con cái có mạnh khỏe, biết vâng lời, có học hành đỗ đạt nên người, là kết quả của lời nói mỗi ngày từ chính môi miệng của quý vị.

Khi chúng ta nói ra lời lành, hay lời chúc phước mỗi ngày với con cái, với vợ, với chồng, thì phước hạnh sẽ bước vào trong mái ấm, xua tan đi những phiền toán ảm đạm.

Đấng Tạo Hóa là nguồn phước, lúc nào cũng muốn ban phước cho bạn và tôi. Chính Ngài đã kêu gọi mỗi chúng ta hãy nói những lời lành, hãy chúc phước cho nhau, vì nhân những lời tốt đẹp thốt ra từ cửa miệng, mà Đấng Tạo Hóa đem đến cho người nghe bao phước hạnh, như Kinh Thánh có chép: “Môi miệng anh chị em đừng thốt ra một lời ác độc nào, nhưng nếu cần hãy nói lời lành để xây dựng, để đem lại ân phúc cho người nghe” (Ê-phê-sô 4:29)

Quý thính giả thân mến,

Trước khi bạn và tôi có thể trở nên một người chúc phước thật hữu hiệu, trước khi chúng ta có thể dùng lời lành để chuyên chở bao phước hạnh từ thiên đàng đến cho người nghe, bạn và tôi cần phải chuẩn bị một số điều cần thiết.

Điều thứ nhất là chúng ta phải chuẩn bị tấm lòng của chính mình. Bạn và tôi không thể nào nói lên điều lành được, nếu trong lòng chúng ta còn chất chứa bao đắng cay, bao giận hờn, bao điều tiêu cực, bởi vì hễ chúng ta chất chứa trong lòng điều gì, thì chúng ta sẽ nói ra những điều ấy, như Chúa Cứu Thế Giê-xu có khẳng định: “Vì do những điều chất chứa trong lòng mà miệng nói ra. Người tốt do lòng thiện mà nói ra lời lành; người xấu do lòng ác mà nói ra lời dữ” (Ma-thi-ơ 12:34-35)

Hơn thế nữa, nếu tấm lòng của bạn và tôi chỉ toàn những sai trái, những tiêu cực, thì chúng ta cũng chỉ thấy ở nơi người khác những sai trái, những tiêu cực mà thôi. Chỉ khi nào tấm lòng của bạn và tôi tràn ngập điều tích cực, điều lành lặn, thì chúng ta mới có hy vọng thấy được ở nơi người đối diện những ưu điểm, những điều tốt lành hầu chúng ta có thể cất lời chúc phước cho người đó.

Lời nói ra môi miệng xuất phát từ tấm lòng. Thêm vào đó, cách bạn và tôi nhìn về người đối diện, khám phá ra gì ở nơi người đó, cũng do nơi tấm lòng chúng ta nghĩ gì hay hướng về những điều gì.

Tấm lòng lành thì nói ra những điều phước lành. Tấm lòng tốt đẹp thì những thấy những điều tốt đẹp ở nơi tha nhân. Như vậy, để có thể trở nên một người chúc phước, có thể nói được lời lành, chuyên chở ân phúc của thiên đàng đến cho người thân yêu, điều đầu tiên là phải bạn và tôi phải có một tấm lòng lành, tràn ngập niềm vui, tràn ngập điều tốt đẹp.

Nhưng việc thay đổi tấm lòng từ thói quen ưa suy nghĩ xấu xa và tiêu cực, để trở nên vui mừng và tốt lành, không phải là chuyện dễ làm đâu, như lời của Đấng Tạo Hóa có tuyên bố: “Người Ê-thi-ô-bi có đổi được mầu da, con beo có đổi được đốm nó không? Các ngươi cũng vậy, đã quen làm ác, có thể nào làm lành được?” (Giê-rê-mi 13:23)

Lý do là từ khi thủy tổ loài người là A-đam và Ê-va đã phạm tội với Đấng tạo dựng ra mình, hai người đã mở cửa cho tội lỗi tràn vào nhân loại, khiến cho tất cả chúng ta, trong đó có bạn và tôi, đang bị sức mạnh của tội lỗi khống chế từng giây từng phút trong cuộc đời, trong mọi suy nghĩ, mọi hành vi và mọi lời nói.

Kinh Thánh có ký thuật lại một người tên là Sau-lơ, thuộc dòng quý tộc, chuyên tâm tu hành nghiêm khắc, như ông có tự thuật như sau: “Tôi chịu thánh lễ cắt bì khi mới sinh được tám ngày; tôi sinh trưởng trong một gia đình Y-sơ-ra-ên chính gốc, thuộc đại tộc Bên-gia-min; tôi là người Do-thái thuần túy; giữ giáo luật rất nghiêm khắc vì tôi thuộc dòng Biệt-lập; xét theo tiêu chuẩn thánh thiện của luật pháp Mai-sen, nếp sống của tôi hoàn toàn không ai chê trách được” (Phi-líp 3:5-6).

Nhưng Sau-lơ, dù đã cố công tu hành, dù đứng đầu trong hàng giáo phẩm, dầu đã khắc khổ giữ gìn mọi giới luật, nhưng khi tự xét về tấm lòng, ông đã thổ lộ rằng: “Tôi biết chẳng có điều gì tốt trong tôi cả. Dù tôi ước muốn làm điều tốt, nhưng không thể nào thực hiện. Tôi chẳng làm điều tốt mình muốn, lại làm điều xấu mình không muốn. Khi tôi làm điều mình không muốn, không phải chính tôi làm nữa, nhưng tội lỗi chủ động trong tôi” (Rô-ma 7:18-20)

Không chỉ có Sau-lơ, nhưng tất cả mọi người, trong đó có bạn và tôi, đang bị tội lỗi thống trị và vô phương tự cứu mình. Do vậy, để đem nhân loại ra khỏi ách thống trị của tội lỗi, để cứu con người khỏi bản án phạt đời đời, mà cách đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, sinh ra trong một con người mang tên Giê-xu.

Chúa Cứu Thế Giê-xu đã tự nguyện chịu chết thật đau đớn trên cây thập tự, gánh thay món nợ tội cho nhân loại, lãnh bản án chết thế cho mọi người, hầu cho bất kỳ ai tin nhận vào sự chết thế đó của Con Trời, thì sẽ được Thượng Đế xem là vô tội, được phục hòa mối liên hệ với Đấng Tạo Hóa, được Ngài ngự trị trong tâm hồn, để thay đổi tâm tính người đó từ bên trong ra đến bên ngoài, chuẩn bị con người đó sẵn sàng cho chốn thiên đàng phước hạnh vĩnh cửu.

Bạn và tôi không bao giờ có thể tự thay đổi tấm lòng của mình được, nhưng chỉ bởi lòng khoan nhân tha thứ của Đấng Tối Cao, bởi sự ngự trị của Chúa Cứu Thế Giê-xu vào trong tấm lòng của chúng ta, cùng quyền năng của Ngài, mới có thể thay đổi tâm tính chúng ta được, như chính Sau-lơ có thuật lại về kinh nghiệm của chính mình như sau: “Ai ở trong Chúa Cứu Thế là con người mới: cuộc đời cũ đã qua, nhường chỗ cho đời sống hoàn toàn đổi mới” (2 Cô-rinh-tô 5:17)

Để có được một tấm lòng tốt lành, không có một phương pháp hay một cách thức nào khác, nhưng chỉ duy khi nào bạn và tôi tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu vào trong đời sống của mình.

Như vậy, để có thể nói được lời lành, có thể nói lời chúc phước, để có thể chuyển tải ân phúc thiên đàng đến với người thân yêu, điều đầu tiên là bạn và tôi phải có Vua Thiên Đàng ngự trị ngay trong tâm hồn chúng ta.

Kính thưa quý thính giả,

Điều thứ nhì là bạn và tôi phải tập luyện để trở nên nhạy bén hơn.

Mùa hè năm vừa rồi, tôi có tiếp một đồng nghiệp từ Canada tới Melbourne, Úc Đại Lợi để làm việc với tôi. Anh này có phàn nàn với tôi là buổi tối thật là khó ngủ, vì tiếng dế kêu inh ỏi cả đêm. Khi nghe anh nói như vậy, tôi mới chợt nhận ra rằng, mình sống ở thành phố Melbourne đã lâu, đã quá quen với tiếng kêu của cả một bày dế trong vườn vào những đêm mùa hè, không còn nhận ra tiếng ồn này nữa và do vậy vẫn ngủ thật ngon giấc.

Trong khi đó, lỗ tai của một nhà côn trùng học có thể phân biệt tiếng kêu của các loài dế khác nhau giữa một rừng vang tiếng dế. Trong khi đó, lỗ tai của người nhạc trưởng được huấn luyện thật tinh tế, để có thể nhận ra một tiếng đàn trật giây giữa một rừng nhạc khí. Trong khi đó, lỗ tai của một người thợ săn chồn có thể nhận ra tiếng sủa của con chó săn của mình giữa một bầy chó đang sủa.

Cũng giống như nhà côn trùng học, giống như người nhạc trưởng, giống như người đi săn, bạn và tôi cần tập luyện để trở nên nhạy bén hơn, để trong những người chung quanh, trong vô số những công việc thường nhật mỗi ngày, chúng ta có thể nhận ra những ưu điểm, những đức tính tốt lành, những công việc đáng khen ngợi, để rồi chúng ta có thể kịp thời nói lên lời tán dương, lời chúc phước thật thích hợp.

Điều thứ ba là bạn và tôi phải tập thói quen nói lời chúc phước thường xuyên.

Lời chúc phước thường xuyên, lời lành nói ra mỗi ngày có sức tác động vô song, củng cố niềm tin, gia tăng niềm vui, khiến lòng tự tin ngày càng vững mạnh trong lòng người nghe.

Có một chị phụ nữ kia, đang bận rộn chuẩn bị một số món ăn trong nhà bếp của một nhà thờ nọ, thì vị mục sư bước vào và nói với chị: “Biết chị là người có lòng hảo tâm nên khi tôi thấy chị là tôi vui mừng cảm tạ Chúa”. Chị này nhìn lại vị mục sư, mỉm cười, nói lời cảm ơn rồi cuối xuống để tiếp tục làm việc. Vị mục sư này rời nhà bếp, nhưng mười phút sau, ông trở lại và lập lại câu nói hồi nãy với chị: “Biết chị là người có lòng hảo tâm nên khi thấy chị là tôi vui mừng cảm tạ Chúa”. Lần này, chị hơi ngạc nhiên vì sao vị mục sư lại lập lại lời nói hồi nãy. Tuy vậy, chị vẫn mỉm cười và nói lại lời cảm ơn.

Vị mục sư này rời nhà bếp và mười phút sau đó, ông lại trở vào lần thứ ba và nói lại y như hai lần trước: “Tôi biết chị là người có lòng hảo tâm nên mỗi khi thấy chị là tôi vui mừng cảm ơn Chúa”. Lần này, chị phụ nữ này trở nên nghẹn ngào, đến nỗi không thể nói lên được một lời nào nữa. Một cảm giác hạnh phúc thật mãnh liệt, tràn dâng lên tự đáy lòng, khiến chị bật khóc. Vị mục sư đứng đó, không nói thêm lời nào nữa, vì ông biết chị phụ nữ này, cuối cùng đã nhận được điều mà ông muốn nói với chị ấy. Kể từ ngày ấy, chị phụ nữ này, vốn là một người đầy mặc cảm, nhút nhát, đã biến đổi hoàn toàn, trở nên một con người đầy tự tin, đầy hạnh phúc, vì qua lời chúc phước của vị mục sư, chị nhận biết mình được nhiều người yêu thương, tôn trọng và quan tâm đến.

Có những người còn vấn vương với những quá khứ đau thương, những mặc cảm nghi ngờ, như một bức tường thành kiên cố đang vây quanh tâm hồn người đó. Bạn và tôi phải chúc phước thường xuyên và thường xuyên hơn. Những lời chúc phước thường xuyên, giống như những nhát búa hàng loạt, liên tục đập phá vào bức tường mặc cảm, nghi ngờ, cho đến khi nào nó đổ nhào mới thôi.

Quý thính giả thân mến,

Để trở nên một người chúc phước hữu hiệu, sẵn sàng mang bao phước hạnh từ thiên đàng đến cho người đối diện, điều cuối cùng bạn và tôi nên luôn luôn ghi nhớ là Đấng Tạo Hóa là Đấng yêu thương bất tận và lúc nào cũng muốn ban phước dồi dào cho tất cả mọi người.

Chính Đấng Tạo Hóa đã hy sinh mạng sống Con Một của Ngài, để mua chuộc lại bạn và tôi, để chúng ta từ nay được nối lại mối thân tình với Đấng Tối Cao, để rồi chúng ta có thể hưởng được sự sống đời đời nơi thiên đàng ngập tràn ơn phước, như chính Chúa Cứu Thế Giê-xu có tuyên bố: “Vì Thượng Đế yêu thương nhân loại đến nỗi hy sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Thượng Đế đều không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh cửu” (Giăng 3:16).

Thân chúc bạn trở nên một người chúc phước tốt lành.

Kính chào quý vị và các bạn.