Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Sau khi đã tin Chúa, ông David Kim được Chúa kêu gọi trở thành một mục sư phục vụ Chúa trọn thời gian. Mục sư Kim yêu mến lời Chúa và phục vụ Chúa với cả nhiệt tâm, nhưng mục sư không hài lòng với câu Kinh Thánh trong Mathiơ 22:37-38. Ông thưa với Chúa rằng: Chúa ơi! con yêu Chúa rất nhiều, con bỏ tất cả mọi sự để phục vụ Ngài, thế mà Ngài còn bảo con là phải hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, thì quá đáng không Chúa?

Mục sư Kim mãi ray rứt về câu Kinh Thánh nầy cho đến một ngày kia khi ngồi tại văn phòng cầu nguyện, chuẩn bị tấm lòng cho bài giảng. Lúc ấy Chúa Thánh Linh hỏi ông: “Con yêu ta trước hay ta đã yêu con trước?" Rồi Chúa nhắc ông về chuyện tình của ông khi còn ở trung học... Lúc ấy ông đã đem lòng yêu một nữ sinh lớp 10. Nàng có khuôn mặt kiều diễm, có dáng đi yểu điệu, có mái tóc dài óng ả. Mỗi khi đánh đàn, mái tóc nàng buông ra một bên, mỗi tiếng đàn của nàng làm rung động tim ông. Ông nói: "Từ đó tôi yêu nàng đắm đuối, mỗi khi tan trường về, tôi theo gót chân nàng cho đến khi nàng về đến nhà. Mỗi ngày tôi viết cho nàng một bức thư và nó đã trở thành trang nhật ký của đời tôi. Có những ngày nắng vàng, tôi đã rảo bước trên đồi núi mơ tưởng đến nàng. Thời gian trôi qua 6 tháng, 1 năm, rồi 1 năm rưởi, tôi mới nhận được thư hồi âm nàng báo cho biết là nàng cũng đã yêu tôi". Ông thật cảm động...

Ngay cả tình yêu đầu đời của chúng ta cũng không đáng gì với tình yêu Chúa dành cho mình. Kinh Thánh cho biết: Chúng ta yêu Chúa vì Ngài đã yêu chúng ta trước.

Tình yêu của Chúa được ví như tình yêu đầu đời của người cha hết lòng yêu thương bảo bọc con mình. Trong cả Kinh Thánh không có chỗ nào ghi loài người tìm kiếm Đấng Tạo Hóa mình, nhưng chính Đấng Tạo Hóa đã tìm đến con người. Thánh Kinh chép: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, để ai tin nhận Đấng ấy sẽ không bị hư mất nhưng được sự sống vĩnh phúc. Đức Chúa Trời cho Con Ngài xuống thế gian nào phải để kết án thế gian, nhưng để thế gian nhờ Đức Con mà được cứu. Ai tin Đức Chúa Con hẳn khỏi bị kết án, nhưng ai không tin thì đã bị lên án rồi vì chẳng chịu tin nhận Con Một của Đức Chúa Trời. Chẳng một người nào đến với Ta nếu không được Cha Ta thu hút. Người nào đến với Ta sẽ được Ta cho sống lại trong ngày cuối cùng." (Mathiơ 6:44-45).

Tình yêu Chúa dành cho nhân loại thật thiết tha, mạnh mẽ. Triết gia Paul nói rằng: "Chẳng một người nào công chính dù chỉ một người thôi. Chẳng có ai hiểu biết Đức Chúa Trời, không ai tìm kiếm Ngài" (Rô-ma 3:11).

Chúa Cứu Thế Jesus phán rằng: "Ai sẽ phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương của Chúa Cứu Thế? Phải chăng là hoạn nạn, cực khổ, bắt bớ, đói khát, trần truồng, nguy hiểm hay gươm giáo? Như Kinh Thánh chép rằng: “Vì Ngài mà chúng tôi bị giết suốt cả ngày,Chúng tôi bị kể như chiên của lò sát sinh.”

Paul khẳng định: "Nhưng trong tất cả những điều này chúng ta hoàn toàn chiến thắng nhờ Đấng đã yêu thương chúng ta. Vì chúng tôi tin chắc rằng không có sự chết, sự sống, các thiên sứ, các giới quyền lực, việc bây giờ, việc tương lai, các năng lực, bề cao, bề sâu, hay tạo vật nào khác có thể phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương của Đức Chúa Trời trong Chúa Cứu Thế Jesus, Chúa chúng ta". (Rô ma 8:35-39)

Thánh Kinh chép: Đức Chúa Trời đã biểu lộ tình yêu khi sai Con Ngài xuống trần chịu chết để đem lại cho chúng ta sự sống vĩnh cửu. Nhìn hành động đó, chúng ta hiểu được đâu là tình yêu đích thực: không phải chúng ta yêu Đức Chúa Trời trước, nhưng Đức Chúa Trời đã yêu chúng ta, sai Con Ngài đến hy sinh chuộc tội chúng ta. (1 Giăng 4:9-10)

Ông S. L. Bastian đã kể câu chuyện về một con nhện xây tổ thật khéo trên một cành cây nhỏ để chuẩn bị cho đàn con của nó. Ông quan sát những con nhện con được nở ra và lớn lên. Những con nhện con nầy rất nhát sợ, mỗi lần cơn gió lay động màng nhện là chúng sợ cuống cuồng. Có một điều đặc biệt là có một sợi tơ từ nhện mẹ quấn trên mình mỗi con nhện con. Một ngày kia, những con nhện con nầy đi xa, kẻ thù đến đe dọa nhện con làm chúng chạy tán loạn, những sợi dây tơ căng thẳng. Liền lúc đó, nhện mẹ liền rút những sợi dây tơ lại, kéo chúng trở lại tổ ấm rồi ra sức bảo vệ con. Hành động nầy kéo dài chỉ trong vòng vài giây.

Có bao giờ quý vị cảm nhận được tình yêu vĩnh cửu của Chúa dành cho quý vị như lời Chúa phán trong Thánh Kinh: "Ta dùng sợi dây nhân ái và yêu thương mà kéo lấy nó, dắt nó đi" (Ôsê 11:4) Chúa đã dùng tình yêu đời đời giữ chặc, buộc lấy chúng ta, còn chúng ta làm gì để đáp lại tình yêu vô biên đó. Chúng ta cần:

1. Phải hết lòng yêu Chúa:

‘Phải yêu thương Đức Chúa Trời với cả tấm lòng, linh hồn và trí óc!’ Điều nầy không phải dễ làm, vì dầu phần đông người Việt ta biết ơn Trời, mỗi lần gặp khó khăn bế tắc đều kêu Trời, nhưng có bao nhiêu người biết ơn ông Trời? Có một cô giáo dạy cho các học trò mình về những loại trái cây. Cô để trên bàn những loại trái cây mà dân ta ưa thích, đang lúc thao thao bất tuyệt nói về hương vị và sự bổ dưỡng của loại cây trái đó, tự dưng lòng cô ta suy nghĩ đến ông Trời là Đấng tạo ra những cây trái đó. Dầu không có đạo, nhưng cô biết ơn Ông Trời, cô bảo các học trò của mình phải cảm tạ Trời đã tạo cây trái đó, ban vật thực cho con người. Sau đó không lâu đến mùa Giáng Sinh, cô được mời đến nhà thờ dự lễ Giáng Sinh. Đề tài sứ điệp Giáng Sinh năm đó là ‘Ơn Trời’ khiến cô thích thú, sau đó cô đã mời Chúa Cứu Thế vào lòng mình. Chúa Cứu Thế là Đức Chúa Trời trong thân xác con người đã vì yêu thương thế nhân mà giáng thế. Ngài phải sinh trong cảnh bần hàn, sống âm thầm trong thôn xóm nghèo nàn ở Na xa rét, xứ Do Thái. Sau cùng đã dùng chính sinh mạng mình chuộc tội con người, làm nhịp cầu đem con người trở lại với Đấng Tạo Hóa mình. Nhưng tử thần không giữ Ngài lâu, ngày thứ ba, Chúa đã sống lại để đem sự sống mới và sự sống đời đời cho những ai tin nhận Ngài. Từ đó cô giáo đó đã theo Chúa và giữ trọn lòng tin mình, cô đã thuật lại cho nhiều người biết về tình yêu Chúa. Cô đã thể hiện tình yêu mình với Chúa bằng đời sống biết ơn và thuật lại cho những người nào cô tiếp xúc về ơn cứu rỗi của Chúa.

2. Phải yêu những người sống quanh ta:

Chúa Jesus dạy rằng: "Điều răn thứ nhì cũng giống như thế: ‘Phải yêu thương người đồng loại như chính bản thân!’ Hai điều răn ấy làm nền tảng cho tất cả luật pháp và lời tiên tri. Ai giữ hai điều răn ấy là giữ được toàn bộ luật pháp.” (Mathiơ 22:39-40)

Một môn đệ của Chúa là sứ đồ Giăng, lúc về già đã nhắn nhủ chúng ta rằng: "Các con yêu dấu! Nếu Đức Chúa Trời đã yêu thương chúng ta như thế, thì chúng ta cũng nên yêu thương nhau. Chưa ai thấy Đức Chúa Trời bao giờ. Nhưng nếu chúng ta yêu thương nhau thì Đức Chúa Trời ở trong chúng ta và tình yêu của Ngài trong chúng ta được toàn hảo" (1 Giăng 4:11-12).

Thưa quý vị, một khi chúng ta biết ơn Trời, biết ơn cứu rỗi của Chúa Cứu Thế Jesus, chúng ta sẽ hết lòng yêu Ngài. Chính tình yêu và lòng tri ân nầy thúc đẩy ta yêu những người sống gần ta, với gia đình mình. Chúng ta cũng yêu những người 'không đáng yêu', yêu thương một cách nhẫn nhục, nhờ vậy chúng ta có thể cảm hóa họ, dẫn họ đến với Chúa, để Ngài biến đổi họ trở thành những người mới hết lòng yêu Chúa và biết sống cho tha nhân.

Thưa quý vị, Chúa yêu chúng ta trước, chúng ta chỉ đáp ứng lại tình yêu của Ngài. Mong rằng khi quý vị biết Chúa yêu mình, quý vị hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa và yêu người đồng loại mình, quan tâm đến linh hồn của họ như lời dạy của triết gia Paul rằng: "Thật vậy, khi chúng ta thiếu năng lực thì Chúa Cứu Thế theo đúng kỳ hạn đã chết cho kẻ vô đạo. Vì khó có ai chết cho một người công chính, họa may còn có người dám chết cho người tốt. Nhưng Đức Chúa Trời đã tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là tội nhân thì Chúa Cứu Thế đã chết thay cho chúng ta". (Rôma 5:6-8)

Bruce Davis đã giết vài người trong vòng 30 năm. Khi bị tù, Bruce vô cùng ân hận, anh cảm biết rằng nhu cầu thiết yếu nhất trong đời của anh là sự tha thứ. Sau cùng anh ăn năn mọi tội lỗi mình, xin Chúa tha thứ anh, anh dâng trọn đời sống mình cho Chúa. Đây là một quyết định rất khó, vì anh đã nhiều lần khước từ Chúa. Anh nói với Chúa rằng: "Được rồi Chúa ôi! Ngài nói Ngài yêu con, Ngài biết rõ lòng con, con không hề yêu mến Ngài. Ngài nói rằng Ngài muốn giúp con, nhưng không tin Ngài. Con chưa bao giờ làm điều gì cho Ngài. Nhưng không hiểu vì sao Ngài vẫn thương con và lúc nào Ngài cũng muốn giúp đỡ con, giờ đây con xin dâng đời sống con cho Ngài, Ngài muốn dùng thế nào cũng được". Bruce Davis đã dâng trọn đời mình cho Chúa năm 32 tuổi. Tình yêu của Chúa đã phá vỡ lòng dạ cứng cõi của anh.

Chúa yêu quý vị từ lâu. Rất mong quý vị đáp ứng tinh yêu của Ngài, dâng trọn cuộc đời mình cho Ngài ngay giờ nầy. Rất mong quý vị yêu Chúa bằng cả tấm lòng, cả linh hồn, cả ý muốn, cả sức lực của mình, và yêu người đồng loại như mình.

Kính chào quý vị và các bạn.