Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hiện nay trên thế giới, hầu như nhà nào cũng có ít nhất một máy vô tuyến truyền hình. Có người để truyền hình từ phòng khách đến phòng ngủ, trong bếp, ngay cả trong phòng tắm… Đi đâu chúng ta cũng thấy truyền hình, trên xe hơi, xe bus, tàu thủy, phi cơ… Trung bình mỗi ngày một người dành ra 4 tiếng rưỡi đồng hồ để xem truyền hình. Truyền hình nay đã gắn liền với đời sống con người, nhưng quý vị có biết ai đã phát minh ra cái máy kỳ diệu nầy? Thật ra truyền hình không do một cá nhân nào sáng chế mà là thành quả của nhiều người. Một trong những người có công khó nhiều nhất là Philo Taylor Farnsworth. Ông đã thành công trong việc hoàn thành chiếc máy truyền hình đầu tiên, không phải một ngày một bữa mà phải mất bao năm tháng, ông đã tưởng tượng, hình dung chiếc máy kỳ diệu nầy ngay cả trong giấc mơ.

Theo tài liệu sưu tầm của Vũ Khôi Nguyên, vào năm 1906, Philo Taylor Farnsworth đã chào đời trong một căn nhà gỗ tồi tàn ở một vùng quê gần thành phố Beaver Utah, bang Idaho của nước Mỹ. Khi Farnsworth 12 tuổi, gia đình cậu chuyển đến một trại chăn nuôi ở Rigby, Idaho. Vì nhà cách trường học 4 dặm nên hàng ngày Farnsworth phải đi ngựa đến trường.

Ngay từ khi còn bé, những hình ảnh huyền thoại về các tài năng như Edison, Bell, Morse, hai anh em nhà họ Wright... luôn cuốn hút tâm trí cậu và cậu luôn tâm niệm rằng mình cũng sẽ phải góp phần làm thay đổi thế giới giống như họ để không uổng phí cuộc đời!

Người ta kể rằng Farnsworth có ý tưởng chế tạo ra thiết bị thu phát vô tuyến truyền hình khi đang điều khiển cái cày do ngựa kéo để tạo ra các hình theo cách quét ngang từng luống như vậy. Farnsworth say mê môn điện tử, cậu thuyết phục thầy mình là Justin Tolman dành cho cậu sự hướng dẫn đặc biệt, xin thầy cho phép cậu dự chương trình học của lớp trên. Khác với các nhà khoa học khác, Farnsworth luôn bầy tỏ lòng cảm phục sâu sắc và biết ơn thầy, người đã truyền cho anh cảm hứng sáng tạo khoa học và những kiến thức cơ bản. Sau nhiều năm, thầy của Farnsworth vẫn giữ được ấn tượng tốt đẹp về người học sinh thông minh của mình. Lúc đầu, Farnsworth tham gia học đại học hàm thụ tại trường đại học Utah, sau đó cậu được nhận vào trường đại học tổng hợp Brigham Young. Farnsworth buộc phải bỏ học từ cuối năm thứ hai do cha cậu qua đời vì bệnh viêm phổi. Sau một thời gian ngắn phục vụ trong hải quân, Farnsworth chuyển sang làm người vận động bỏ phiếu cho cộng đồng Chest. Tại đây, Farnsworth kết bạn với George Everson là một doanh nhân. Farnsworth đã bày tỏ ý nguyện chế tạo thiết bị thu phát truyền hình với họ và đã được tài trợ 6.000 Mỹ kim cho công việc nghiên cứu. Cậu cũng nhận được sự hậu thuẫn của một số chủ ngân hàng tại San Francisco. Lúc đó Vladimir Zworykin là tiến sĩ công nghệ điện tử, người gốc Nga định cư tại Mỹ, làm việc cho Westinghouse cũng ước mơ xây dựng hệ thống vô tuyến truyền hình nhưng chưa thực hiện được ý định của mình.

Vợ của Farnsworth là Elma Pem đã giúp Farnsworth rất nhiều trong công việc nghiên cứu. Họ kết hôn năm 1926 tại Provo. Sau này Elma nhớ lại: “Ngay trong đêm tân hôn, anh đã nói trong đời anh còn một người đàn bà khác, tên nàng là vô tuyến truyền hình”. Sau khi cưới, Farnsworth đã chuyển tới San Francisco, thiết lập một phòng thí nghiệm trên căn gác tồi tàn. Tại đây, ông đã hoàn chỉnh được hệ thống thu phát vô tuyến truyền hình của mình. Vào một ngày đáng ghi nhớ trong lịch sử loài người, ngày 7 tháng 9 năm 1927, ông đã thành công truyền qua thiết bị thu phát hình ảnh đầu tiên là một đường thẳng tại phòng thí nghiệm của ông ở số nhà 202 phố Xanh, San Francisco. Tới năm 1928, ông đã thành công trong việc truyền đi và thu hình một tờ đô-la. Năm 1929 ông đã truyền rõ ràng sắc nét hình bà Pem là người vợ và là người cộng sự gần gũi nhất của ông trên màn hình đường chéo dài 3,5 inch (phân tây).

Nhưng mọi việc đã không trở nên tốt đẹp theo điều mong ước của Farnsworth khi các luật sư bắt đầu xen vào việc nầy. Năm 1931, David Sarnoff của RCA đã đề nghị mua bằng sáng chế của Farnsworth với giá 100.000 USD và đề nghị ông trở thành người cộng tác làm việc với RCA là công ty Liên Hiệp Phát Thanh Hoa Kỳ (Radio Corporation of America) nhưng ông đã từ chối. Tháng sáu năm đó, Farnsworrth gia nhập công ty Philco và chuyển phòng thí nghiệm tới Philadelphia cùng vợ và hai con nhỏ. Năm 1934, Cục Sáng Chế Mỹ đã đưa ra quyết định trao quyền ưu tiên sáng chế cho Farnsworth. Công ty Liên Hiệp Phát Thanh Hoa Kỳ khiếu nại nhưng không được chấp nhận. Tranh chấp tiếp tục kéo dài trong nhiều năm cho tới khi Sarnoff đồng ý trả tiền bản quyền tác giả cho Farnsworth. Tuy vậy, trên thực tế, công ty nầy đã không phải trả khoản tiền nào trong một thời gian rất dài. Suốt trong thời gian chiến tranh thế giới lần thứ hai, chính phủ Mỹ đã đình hoãn việc bán máy vô tuyến truyền hình. Khi chiến tranh kết thúc thì các bằng sáng chế chính của Farnsworth đã sắp bị hết hạn. Khi buộc phải trả phí bản quyền, Công ty Liên Hiệp Phát Thanh Hoa Kỳ đã ồ ạt sản xuất và bán máy thu vô tuyến truyền hình. Hơn thế nữa, họ còn tổ chức một chiến dịch truyền thông mạnh mẽ quảng cáo về Zworykin và Sarnoff như là những người cha đẻ thực thụ của vô tuyến truyền hình thay vì là Farnsworth.

Quá chán nản, Farnsworth về ở ẩn trong ngôi nhà của mình tại Main. Ông thường xuyên uống rượu, nên sức khỏe ông yếu kém và tinh thần suy nhược, phải nằm viện. Năm 1947 ngôi nhà của ông bị cháy và sụp đổ, điều nầy càng gây khổ đau cho ông hơn. Mười năm sau đó, ông xuất hiện như một vị khách bí mật trên chương trình truyền hình “Con đường của tôi là gì?” Farnsworth được nói đến như là vị tiến sĩ vô danh (X) và ban hội thẩm phải có nhiệm vụ xác định những gì vị tiến sĩ đó đã làm để tương xứng với việc xuất hiện của ông trong buổi ra mắt đó. Một trong số các hội thẩm viên đã hỏi vị tiến sĩ đó là có phải ông đã phát minh ra loại máy đã gây khổ đau cho chính mình không? Farnsworth trả lời rằng: “Vâng, đôi khi sự phát mình đó đã gây đau khổ nhất cho tôi”. Đến khi qua đời, Farnsworth có tới 300 bằng phát minh được nhà nước Mỹ và một số nước khác cấp. Farnsworth mất ngày 11 tháng 3 năm 1971 tại Holladay, Utah, thọ 65 tuổi.

Thưa quý vị,

Có bao giờ hoàn cảnh quý vị cũng giống như của Farnsworth, người đã sáng chế ra vô tuyến truyền hình, đã bị kẻ thù cướp lấy công trình của mình, phá vỡ ước mơ mình, xóa tan những hình ảnh tốt đẹp, những mộng ước thật êm đềm, những thành quả tốt đẹp qua bao năm tháng nhọc công sức mới có được?

Thật ra mỗi chúng ta là tạo vật quý của Đấng Tạo Hóa. Ngài như người cha đầy tình yêu và khôn ngoan, Ngài đặt trong lòng mỗi chúng ta một ước mơ, một chương trình tốt đẹp như lời phán của Đức Chúa Trời được chép trong Thánh Kinh rằng: "Vì Ta biết chương trình Ta hoạch định cho các ngươi là chương trình hòa bình thịnh vượng, không phải là tai họa diệt vong. Ta kiến tạo cho các ngươi một tương lai sáng sủa, một niềm hy vọng vững vàng" (Giê rê mi 29:11). Nhưng quỷ vương đã đến cướp lấy lòng tin của ta, khiến cho con người thay vì đặt lòng tin mình vào Đấng Tạo Hóa, là người Cha nhân từ, thì con người chạy theo dục vọng, ý riêng, bị lọt ra khỏi vòng tay yêu thương và sự chăm sóc của Chúa. Thánh Kinh chép: "Tội lỗi ngươi đã đào hố thẳm giữa ngươi với Chúa; gian ác ngươi đã che lấp đến nỗi ngươi không thấy mặt Ngài, và Ngài không thể nghe tiếng ngươi cầu nguyện" (Êsai 59:2).

Khoảng hai ngàn năm trước, Chúa Cứu Thế Jesus đã phải giáng trần, dùng chính mạng sống Ngài để cứu loài người chúng ta, để đem chúng ta trở lại với Đấng Tạo Hóa, đem cho những ai tin nhận Ngài sự sống đời đời và phục hồi những ước mơ tốt đẹp, ban cho họ đời sống mới, theo chương trình tốt đẹp Đức Chúa Trời dành cho họ.

Có một người đã kinh nghiệm được tình yêu Chúa và nhận được chương trình tốt đẹp của Ngài dành cho đời sống mình, đã sáng tác bài thánh ca với nội dung sau: Từ khi sanh ra, tôi mong sao khi khôn lớn rồi, kiếm được bạn hiền yêu thương đùm bọc âu yếm. Chẳng ngờ khi tôi bôn chân theo bao nhiêu tiếng gọi, không bao giờ gặp bóng dáng người mình ước mơ. Thế rồi khi gió bốn hướng thổi ngược về, khi thử thách quá ư nặng nề, nhìn lên không trung, lòng tôi kêu van Jesus cất khuất lên thiên đàng. Ngài không đưa tôi bay cao lên khỏi thế giới này, kéo tôi lại gần Chúa cất hết mọi đắng cay. Rồi thời gian qua tâm linh tôi được sưởi ấm lại, bởi có bạn hiền Cứu Chúa năng lực của tôi. Ngài phục hồi tôi, làm sạch mọi điều nhơ nhuốc rồi, chỉ huy cảm tình, ý chí, ước vọng khả năng. Để rồi khi gió bốn hướng thổi ngược về, khi thử thách trở nên nặng nề, lòng tôi hân hoan mừng kêu Jesus rằng tôi sẽ bước đi vững vàng, Jesus bên tôi Ngài là tường che khắp bốn bề, giữ tôi khỏi gió bão tên địch tấn công.

Thưa quý vị, trở lại với Farnsworth, ông đã hình dung chiếc máy kỳ diệu đó trong tâm trí, đã nổ lực làm việc, dầu cuối cuộc đời ông đầy nước mắt, vì những thành quả của mình bị cướp mất. Trong đời sống ta cũng thế, Thánh Kinh cho ta thấy bao nhiều điều phước Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, những điều đó sẽ không bị tước mất một khi chúng ta đặt lòng tin vào Chúa Cứu Thế Jesus. Trước khi Chúa giáng thế làm người 7 thế kỷ, nhà tiên tri Êsai đã loan báo về sự giáng thế của Ngài rằng: "Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Kỳ Diệu, là Đấng Mưu luận, là Đức Chúa Trời Quyền năng, là Cha Đời đời, là Chúa Bình an. Chính quyền Ngài là chính quyền hòa bình kéo dài vô tận. Ngài sẽ ngự trên ngai Đa-vít để trị nước cách công minh đến đời đời. Người sẽ đem lại hòa bình và công lý cho tất cả các dân tộc trên thế giới. Chúa Hằng Hữu Toàn Năng sẽ hăng hái xúc tiến chương trình này" (Ê sai 9:6-7)

Chúa yêu quý vị, Ngài có chương trình tốt đẹp cho quý vị và cho gia đình quý vị. Cao điểm của tình yêu của Ngài dành cho quý vị chính là sự hy sinh mạng vàng của Chúa trên thập tự để cứu chuộc mạng sống quý vị khỏi chốn hư vong, ban cho quý vị sự sống vĩnh phúc chẳng những bên kia cõi chết mà ngay trong cuộc sống hiện tại. Rất mong quý vị đến với Chúa ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.