Nhân dịp đến Nam Triều Tiên vào tháng 3 năm 2010 vừa qua, tôi ghé thăm Nhật Bản, mong xem hoa anh đào nở. Nhưng rất tiếc là nước Nhật đang ở trong những ngày cuối đông, nên hoa anh đào vẫn còn đang hé nụ, chờ muà Xuân đến.
Nhật Bản có khoảng 127 triệu dân. Thu nhập bình quân khoảng 27 ngàn Mỹ kim mỗi đầu người. Theo tác giả Tomoko Otake (Japan Times, 17/8/2004), nước Nhật có 1 triệu 312 ngàn triệu phú, chiếm 1% dân số. Phần đông triệu phú Nhật là các nhà kinh doanh, các nhà chuyên môn (bác sĩ, luật sư, lực sĩ…), các giám đốc công ty, những người thừa kế gia tài, và các văn nghệ sĩ. Điểm đặc biệt là các nhà triệu phú nầy chi tiêu rất ít so với thu nhập của họ. Phần lớn họ sống rất giản dị và tiết kiệm.
Cuộc sống ở Nhật căng thẳng như sợi dây đàn. Mọi người làm việc và làm việc, làm tận đến 8, 9 giờ tối. Khi tôi đi tàu điện, số người tràn vào xe điện chẳng khác nào thác lũ, tàu chật ních người đi làm về. Sống ở Nhật không được thoải mái như ở Úc hay ở Mỹ, chính vì thế người Nhật rất dễ bị căng thẳng, dễ sinh ra những hiện tượng tiêu cực trong xã hội, hậu quả là số người tự tử rất cao.
Bản tính của người Nhật cẩn thận, chuộng mỹ thuật, chu đáo và nhẫn nại trong mọi công việc. Bất kỳ ở nơi công cộng nào, mọi người được tiếp đón cởi mở và được phục vụ một cách tận tình. Không chỉ người bình thường, người tàn tật cũng được quan tâm đặc biệt, khắp nơi đều có đường cho xe lăn đi lên xuống dễ dàng. Tại các điểm qua đường có nút bấm báo hiệu bằng âm thanh để giúp người mù có thể qua đường, trên vỉa hè có đường kẻ nổi cho người mù đi, tại nơi công cộng có chữ nổi Braille để người mù có thể đọc. Ngoài Úc và Canada và một số nước ở Âu châu, tôi thiết tưởng không có nơi nào người dân được chăm sóc chu đáo như ở Nhật.
Ở Nhật, người bán hàng hết sức lễ phép và thực sự chiều chuộng khách hàng, cho dù khách hàng chỉ xem, không mua gì, hoặc giá trị của thứ mua chỉ vài trăm yen (vài Úc Kim). Người bán hàng không bao giờ nhận xét, bình phẩm về sự lựa chọn của khách hàng. Sau khi khách hàng trả tiền xong, họ gói hàng hết sức cẩn thận trước khi trao cho khách, sau đó chắp hai tay trước bụng cúi chào cung kính, mắt nhìn xuống. Nếu những người bán hàng đó đi chợ mua hàng, họ cũng là khách hàng như bạn và cũng được những người bán hàng khác phục vụ tử tế như vậy.
Người Nhật rất coi trọng sự chào hỏi, ở đâu, lúc nào và đối với bất cứ ai, họ cũng đều tỏ ra rất lịch sự và nghiêm túc trong việc chào hỏi lẫn nhau, đó là một tập quán tốt đẹp của người Nhật. Tặng quà là một phần trung tâm trong văn hóa kinh doanh của người Nhật. Nói chung, người Nhật rất thích tặng quà. Hay đúng hơn, việc tặng quà đã trở thành một thói quen, một lễ nghi không thể thiếu được trong đời sống thường ngày của họ. Tặng quà được xem như một cách thể hiện sự yêu mến và kính trọng lẫn nhau và để xác định các mối quan hệ xã hội.
Nhật Bản có rất ít tài nguyên ngoại trừ gỗ và hải sản, trong khi dân số quá đông, phần lớn nguyên nhiên liệu phải nhập khẩu, kinh tế bị tàn phá kiệt quệ trong chiến tranh. Tuy nhiên, nhờ các chính sách phù hợp, kinh tế Nhật Bản đã nhanh chóng phục hồi trong những năm 1945-1954, phát triển cao độ trong những năm 1955-1973, khiến cho cả thế giới hết sức kinh ngạc và khâm phục. Nhật Bản là một nước có nền kinh tế, công nghiệp, tài chính, thương mại, dịch vụ, khoa học kỹ thuật lớn đứng thứ hai trên thế giới (sau Hoa Kỳ). Cán cân thương mại và dự trữ ngoại tệ đứng hàng đầu thế giới, nên nguồn vốn đầu tư ra nước ngoài rất nhiều, Nhật Bản là nước cho vay, viện trợ tái thiết và phát triển lớn nhất thế giới. Nhật Bản có nhiều tập đoàn tài chính, ngân hàng đứng hàng đầu thế giới. Đơn vị tiền tệ là đồng Yen Nhật.
Tại các thành phố lớn tại Nhật Bản phương tiện giao thông phổ biến nhất là tàu điện và tàu điện ngầm. Tàu điện và tàu điện ngầm rất thuận tiện và đúng giờ. Nhật Bản cũng có hệ thống xe buýt, tuy nhiên xe buýt không tiện lợi so với tàu điện vì không có nhiều xe buýt và xe có thể không chạy đúng giờ vào những lúc cao điểm. Giá dịch vụ taxi ở Nhật tương đối đắt. Cước phí được tính theo km và thay đổi theo giờ; buổi tối đắt hơn giá ban ngày. Ngoài ra, xe đạp là phương tiện khá tiện lợi và kinh tế.
Điều đáng chú ý nơi người Nhật là dầu họ sống trong đất nước dầu chưa đứng hàng đầu thế giới, nhưng cũng là một cường quốc kinh tế, người Nhật lúc nào cũng lo sợ rằng họ thiếu tiền, nên trung bình mỗi gia đình đều đành dụm số tiền khoảng 60 ngàn Mỹ kim. Theo Takahashi, nhà kinh tế của Viện Khảo Cứu Mitaubishi thì người Nhật nào cũng cho rằng chính họ phải giành dụm tiền cho tuổi già, mặc dù các công ty thương mãi Nhật hiện nay đã có chương trình hưu bổng khá hấp dẫn, tương đương với chương trình hưu bổng của các nước Tây Phương. Các công nhân người Nhật thường sống trong lo âu vì họ cho rằng tương lai của họ không có gì bảo đảm nếu luật pháp thay đổi, nền kinh tế xuống dốc, lạm phát càng lúc càng trầm trọng hơn.
Đài BBC thuật lại tâm sự của một người trợ lý bán hàng ở thành phố Yokohama nói rằng: “Tôi làm việc trong một cửa hàng và tôi tận mắt chứng kiến những hình ảnh suy thoái diễn ra hàng ngày. Mỗi ngày, tôi thấy lượng hàng tiêu thụ sụt giảm và ngày càng có ít người tới mua sắm. Cửa hàng tôi bán xà phòng và các sản phẩm chăm sóc da. Đó không phải là những sản phẩm thiết yếu, hay loại trẻ em vui thích. Mọi người không chi nhiều để mua. Người dân Nhật giờ đây bận rộn với kế hoạch tiết kiệm chi tiêu, chỉ cố chi dùng tiền cho thực phẩm, tiền thuê nhà và những thứ cần thiết khác. Họ không dành quá nhiều tiền để cho những vật dụng không phải nhu yếu phẩm. Tôi cũng vậy, tôi ngưng lại không mua CD và sách. Có nhiều thứ tôi cần và muốn mua hơn. Mọi người đều rất lo lắng về kinh tế. Những tin tức kinh tế là tâm điểm hàng ngày, hàng đêm. Mọi người luôn bàn tán rằng, liệu nó còn tồi tệ tới mức nào? Ai cũng thực sự căng thẳng vì tình hình xấu chưa chấm dứt”.
Một người khác là cô Yukiko, nhân viên phiên dịch và hướng dẫn du lịch tại Tokyo cũng tâm sự rằng: “May mắn là chồng tôi vẫn đang làm việc, con trai tôi đã tốt nghiệp và có việc làm ở một công ty Nhật Bản. Nhưng còn rất nhiều rủi ro tồn tại. Tôi nghe rằng, các sinh viên năm cuối trong những trường đại học được nói cho biết là, công ty khó có thể tiếp nhận họ vì suy thoái kinh tế. Những sinh viên này phải ở lại trường thêm một năm nữa, kéo theo đó là gánh nặng chi phí. Một số trường đại học cho hay, họ sẽ giảm học phí thời gian tới. Mọi người lo sinh viên khó có thể có việc làm thậm chí trong hai năm nữa. Ai cũng mong thời khắc khó khăn qua đi. Tôi là người phiên dịch tự do, được Chính phủ cấp phép làm hướng dẫn viên, tới giữa năm nay, công việc vẫn diễn ra bình thường. Tuy nhiên, chúng tôi thấy rằng, chúng tôi đã không nhận được nhiều đề nghị công việc như năm ngoái. Tôi nghĩ chính phủ nên làm nhiều hơn nữa. Chúng tôi đã có một thủ tướng mới, nhưng ông ấy chưa đưa ra các biện pháp cụ thể hoặc kế hoạch thế nào để cải thiện tình hình hiện tại.”
Qua lời tâm sự của hai người Nhật nầy và qua hành động cần kiệm thắt lưng buộc bụng của người Nhật trong tình trạng suy thoái kinh tế, đưa người Nhật đến chỗ phải đổi đầu với tương lai mù mịt. Người Nhật càng lúc càng lo âu hơn, càng sống bất an hơn!
Còn quý vị thì sao? Quý vị có đang phải sống trong nỗi bất an không? Xin quý vị hãy đến với Chúa Cứu Thế Jesus, Đấng hứa ban cho những ai đặt lòng tin mình vào Ngài rằng: Ta để sự bình an lại cho các con; Ta ban sự bình an Ta cho cá con; Ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các con chớ bối rối và đừng sợ hãi. (Giăng 14:27)
Ngày nay sở dĩ người ta tìm kiếm sự bình an nhưng sự bình an không bao giờ đến với họ vì họ đã tìm không đúng chỗ. Có người đã mất ngủ, họ đã thử qua nhiều loại thuốc ngủ, những họ không bao giờ có một giấc ngủ ngon. Nhưng một khi họ đến với Chúa Jesus, Ngài là Đức Chúa Trời, đã từ trời giáng thế, ban sự bình an cho nhân loại, những ai tin nhận Ngài thì Ngài ban cho họ sự bình an trọn vẹn, bình an ngay cả trong giấc ngủ, như một nhân vật trong Thánh Kinh đã thưa với Chúa rằng:
Lạy Chúa Hằng Hữu, con sẽ nằm và ngủ bình an;
Vì chỉ một mình Ngài làm cho con được ở yên ổn. (Thi Thiên 4:8)
Chúa Cứu Thế Jesus cũng phán rằng: Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. (Ma thi ơ 11:28)
Một khi quý vị đến với Chúa Cứu Thế Jesus, Đấng đã chết vì tội lỗi quý vị và đã sống lại thì Ngài sẽ ban cho quý vị bình an, vì mọi tội lỗi quý vị đã được xóa bôi, mọi gánh nặng của quý vị được cất đi, mọi lo âu quý vị được Ngài gánh hết như lời Thánh Kinh hứa rằng: "Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình yên trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài" (Ê-sai 26:3)
Quý vị hãy dâng lên Chúa lời cầu nguyện như sau: Kính lạy Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa của con. Cảm tạ ơn Ngài đã ban Chúa Jesus, là Đấng Cứu Thế, là Chúa bình an đến trần gian nầy để chết thế tội con; đến ngày thứ ba Ngài đã sống lại để ban cho con đời sống mới, sống trong niềm vui. Sự bình an thật của Chúa ban cho con vượt lên mọi nghịch cảnh. Con cảm tạ ơn Ngài. Nhơn danh Chúa Cứu Thế Jesus. Amen.
Kính chào quý vị và các bạn.