Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Thưa quý vị và các bạn,

Có lẽ quý vị đã từng nghe những mẫu chuyện ngắn của nhà văn O’Henry. Nhà văn tài ba người Mỹ nầy đã đưa độc giả đi qua từ ngạc nhiên nầy đến ngạc nhiên khác. Trong chương trình phát thanh nầy, tôi xin thuật lại truyện ngắn của O’Henry về một anh chàng lãng tử vì phải sống nơi đầu đường xó chợ, bụng đói, chân run, phải nằm co ro trên ghế đá công viên, nên anh mơ ước được một chỗ ấm áp, với cơm ngày ba bữa. Chỗ đó chính là nhà tù, rồi anh ta tìm mọi cách để được vào đó và câu chuyện được bắt đầu như sau:

Phi Sơn (Soapy) xoay trở một cách khó chịu trên băng ghế trong công viên Madison Square khi đàn ngỗng trời chưa bay về tổ. Nằm co ro trên băng ghế, Phi Sơn cảm nhận cái giá lạnh của mùa đông sắp về, một chiếc lá vàng rơi xuống trên người anh. Phi Sơn chợt nghĩ rằng đây là lúc mình phải quyết định tìm cách nào để trốn thời tiết khắc nghiệt của mùa đông đang ập đến. Tham vọng của Phi Sơn không phải là được du lịch đến những cảnh thần tiên của vùng biển Địa Trung Hải, hay vùng vịnh Vesuve, mà là được đến một hải đảo. Hải đảo đó chính là nhà tù để trốn cái giá rét trong ba tháng mùa đông. Dầu đã được tổ chức Blackwell cung cấp cho Phi Sơn nơi ăn ở trong những mùa đông qua, nhưng mùa đông nầy Phi Sơn vì lòng tự ái, không muốn nhờ vả tổ chức nầy nữa. Anh nghĩ thà là ở tù để chính phủ nuôi còn sướng hơn.

Có nhiều cách để đạt được ước mơ nầy. Cách dễ dàng nhất là đến nhà hàng sang trọng nhất, ăn một bữa no say, rồi tuyên bố phá sản, để được êm thắm giao cho cảnh sát. Khi ra tòa, được quan tòa giúp mình tròn ước nguyện. Phi Sơn rời băng ghế, lững thững ra khỏi công viên, đi đến phố Broadway và đại lộ số 5, rồi dừng lại trước một nhà hàng lộng lẫy. Anh đã cạo râu, mặc áo vét trông chỉnh tề và thắt chiếc cà vạt mầu đen lịch sự mà một bà truyền giáo đã tặng anh nhân dịp Lễ Tạ Ơn. Phi Sơn nghĩ đến một con vịt quay, một chai rượu vang Chablis, một miếng pho-mát Camebert, một tách cà phê, và một điếu xì gà. Số tiền ăn nầy không nỗi quá cao đến nỗi chủ nhà hàng phải bận tâm, trái lại nó vừa đủ cho anh no say hạnh phúc trên hành trình đến khu trú mùa đông. Nhưng khi Phi Sơn vừa đặt chân vào nhà hàng, người quản lý thay vì nhìn vào áo vét của anh, ông ta lại nhìn xuống, thấy cái quần tả tơi và đôi giầy cũ rích. Ông ta ra lệnh cho nhân viên nhà hàng, mạnh bạo lôi anh ra ngoài đường.

Sau khi bị tống cổ ra khỏi nhà hàng, Phi Sơn đến góc đường của đại lộ số 6, nhưng ánh đèn điện và những món trưng bày sau cửa kính của một hiệu buôn khiến cho anh ta chợt nghĩ ra một cách khác. Anh nhặt lấy một hòn đá ném vào khung kính. Nhiều người chạy đến, dẫn đầu là một viên cảnh sát. Anh đứng bất động, hai tay thọc vào túi quần, mỉm cười nhìn mọi người. Người cảnh sát hỏi, bằng một giọng thân mật:

- Anh ơi! Kẻ gây ra việc này chạy đâu rồi? Phi Sơn bình tĩnh trả lời:

- Sao ông không nghĩ là tôi là thủ phạm?

Trong câu nói của Phi Sơn không chứa điều mỉa mai nào, trái lại có vẻ chân tình như người đang mong chờ vận may. Viên cảnh sát không muốn nghe anh, ngay cả câu nói gợi ý. Viên cảnh sát nghĩ rằng người chọi bể cửa kính không đời nào đứng đây để thách đố nhân viên công lực, nó phải chuồn cho nhanh! Lúc bấy giờ viên cảnh sát nhìn thấy một người đàn ông cách đấy chừng nửa khu phố đang chạy đuổi theo một chiếc xe buýt. Ông ta liền rút dùi cui ra, cố ra sức rượt đuổi người ấy. Đến đây Phi Sơn vô cùng chán ngán vì thấy mình quá dở, đã hai lần ra quân đều bị thất bại. Anh tiếp tục hành động. Thấy một nhà hàng nằm bên kia đường, không có vẻ gì sang trọng, dành cho những khách bình dân, Phi Sơn mang theo đôi giầy rách và cái quần tả tơi đi vào mà không bị ai ngăn cản. Anh kêu đem ra món bít tết và món bánh trái cây. Anh ăn thật no, thật thỏa thích! Ăn xong anh nói với người hầu bàn rằng:

- Bây giờ đi gọi cảnh sát mau đi! Đừng để khách phong lưu nầy phải đợi chờ lâu. Với giọng chua như chanh, anh hầu bàn đáp:

- Không cần có cảnh sát cho mầy. Rồi anh gọi bạn mình:

- Này John! Đến đây!

Cả hai anh hầu bàn ném Phi Sơn xuống hè đường. Anh đứng dậy thấy nhức từng khớp xương, anh phủi bụi. Đầu óc anh miên man suy nghĩ: Được vào nhà lao như là một giấc mơ. Anh thấy một viên cảnh sát đứng trước cửa một hiệu thuốc gần đấy nhìn anh ta, phá lên cười rồi tiếp tục đi tuần tiếp.

Phi Sơn rời khỏi nơi đó, sau khi qua năm dãy phố, anh cố thu lại can đảm cố làm cách nào để được vào nhà lao. Lúc bấy giờ có một cô gái khá đẹp với trang phục khiêm tốn đứng trước một khung cửa kính của cửa hàng. Đứng gần đấy là một cảnh sát cao lớn với dáng vẻ nghiêm nghị. Anh nháy mắt với cô để mời gọi đi vui thú trăng hoa trước mặt viên cảnh sát. Điều thuận lợi cho anh là cô gái cũng đồng ý đi với anh. Cô cặp tay anh, cả hai bước đi trước mặt cảnh sát, anh nghĩ thế nào mình cũng bị bắt, nhưng viên cảnh sát vẫn dửng dưng như không biết có chuyện gì! Thấy thất bại, Phi Sơn rời khỏi cô gái, anh lẩn thẩn đi tiếp, đi một đoạn đường dài, anh đến một nhà hát lộng lẫy, tại đây anh cũng gặp một viên cảnh sát, anh liền nghĩ ra một kế mới, đó là ‘tội phá rối đường phố’. Anh liền lấy hết gân cổ la hét như một tên bợm say xỉn, nhảy nhót, tru rống, lè nhè, cố làm mọi cách để làm rối loạn thiên đường của những người khác. Viên cảnh sát quay vòng cây dùi cui, nhìn anh rồi nói với mọi người chung quanh:

- Đấy là một trong mấy sinh viên Đại học Yale đang ăn mừng kết quả trận họ thắng đậm trường Hartford, anh ta gây ồn ào, nhưng vô hại. Chúng tôi được chỉ thị để yên cho họ.

Nản chí, anh ngừng ngay trò khỉ nầy. Anh tự thầm: Chẳng lẽ cảnh sát không bao giờ muốn động đến anh sao?

Ngay lúc đó anh thấy một người đàn ông ăn mặc sang trọng, cây dù của ông ta dựng gần cửa. Phi Sơn đi vào, cầm lấy cây dù rồi thong thả đi ra. Người đàn ông vội chạy theo. Ông ta gằn giọng:

- Cây dù của tôi.

Phi Sơn khịt mũi, nhục mạ ông ta:

- Thế à? Tại sao ông không gọi cảnh sát đi? Tôi cướp dù của ông đấy! Gọi cảnh sát đi chứ! Cảnh sát đứng ở góc phố kia kìa! Cả hai đến gặp cảnh sát. Nhưng thay vì ông ta cáo tội Phi Sơn, ông lại nói:

- Anh ơi! Chắc tôi lầm! Chuyện nhầm lẫn thường xảy ra… Nếu đó là dù của anh, xin anh bỏ qua cho… Tôi nhặt được nó trong một hiệu ăn... Nếu anh nhận ra nó, xin anh cứ lấy!

Nói xong ông ta bỏ đi. Kế hoạch của Phi Sơn một lần nữa cũng đã thất bại, anh ta vừa đi vừa trách cảnh sát sao không bắt mình, rồi quăng bỏ cây dù vào cái hố mới đào.

Cuối cùng anh đành trở về băng ghế công viên nhưng khi đến góc đường vắng, nơi có một ngôi nhà thờ cổ kính, với tiếng đàn dương cầm của một nhạc sĩ vang ra, giai điệu thánh ca ngọt ngào. Tiếng nhạc thu hút anh mê mẩn, khiến anh không tài nào bỏ đi được. Ngôi nhà thờ cổ kính thình lình tạo ra một thay đổi tuyệt vời trong tâm hồn Phi Sơn, anh cảm thấy hãi hùng như khi cơ hồ nhìn thấy cái vực thẳm kinh khiếp mà anh đã rơi xuống. Anh nhận ra mọi hành vi của anh trong thời gian qua, những ngày sống hạ cấp, những ham muốn vô nghĩa, những hy vọng tắt ngấm, những năng khiếu đổ vỡ, những dục vọng thấp hèn. Rồi cũng trong một khoảnh khắc ấy, tim anh đáp ứng lại niềm cảm hứng mới mẻ ấy. Một thúc đẩy bất chợt, mạnh mẽ giục anh nay phải phấn đấu chống lại số phận vô vọng của mình. Phải ra sức kéo mình khỏi vũng lầy, trở lại với chính mình, anh phải tiêu diệt con quỷ dữ đã xâm nhập vào người anh. Anh thấy mình còn nhiều thời gian, anh còn tương đối trẻ, còn đủ sức đuổi theo cao vọng của mình. Những âm điệu thánh ca nghiêm trang nhưng ngọt ngào đã dấy lên trong anh một cuộc cách mạng. Ngày mai, anh sẽ đi đến trung tâm thành phố để tìm việc làm. Với niềm tin vững chắc anh sẽ có một việc làm tốt. Nhưng rồi Phi Sơn cảm thấy có một bàn tay đặt lên trên cánh tay mình, quay lại, thấy khuôn mặt đanh thép của nhân viên cảnh sát. Cảnh sát hỏi:

- Anh đang làm gì ở đây?

- Không làm gì cả!

- Đi theo tôi.

Sáng hôm sau, Phi Sơn ra tòa, lãnh án 3 tháng tù.

Thưa quý vị và các bạn,

Trên đời nầy có nhiều điều trớ trêu như nhân vật trong câu chuyện trên, vì sợ đói, sợ cái giá lạnh của mùa đông, anh mong ước một điều có vẻ điên cuồng, là được ở tù, được nơi ngủ đàng hoàng, cơm ngày ba bữa. Anh cố dùng mọi cách để cảnh sát bắt, nhưng chẳng ai bắt anh, đến khi đứng trước nhà thờ, nghe những bài thánh ca, anh cảm nhận những hành vi tội lỗi mình đã làm trong quá khứ, đồng thời anh nhận thấy đời mình còn trẻ còn dài, với một tương lai đầy hứa hẹn, quyết định sẽ sống một đời mới, thì anh lại rơi vào vòng lao lý.

Trong đời sống của chúng ta cũng thế, lắm khi chúng ta phải đối diện với nghịch cảnh khó khăn, cười ra nước mắt! Nhưng có một điều là nếu ta đặt lòng tin vào Chúa Cứu Thế, là Đấng Tạo Hóa trong thân xác con người, Ngài sẽ giải quyết hết mọi sự cho chúng ta. Chính Chúa Hằng Hữu phán rằng: Ý tưởng Ta chẳng phải ý tưởng các ngươi, đường lối các ngươi chẳng phải đường lối Ta. Vì các từng trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối Ta cao hơn đường lối các ngươi, ý tưởng Ta cao hơn ý tưởng các ngươi cũng bấy nhiêu. (Êsai 55:8-9)

Thánh Kinh tiết lộ là chương trình cứu rỗi của Ngài được Đức Chúa Trời giữ kín từ muôn đời trước, nhưng hiện nay đã bày tỏ cho những người yêu mến Ngài. Vinh quang vô hạn của chương trình ấy cũng dành cho các dân tộc ngoại bang nữa. Huyền nhiệm đó là: Chúa Cứu Thế ở trong anh em là nguồn hy vọng về vinh quang.

Một khi tiếp nhận Chúa Cứu Thế vào lòng, quý vị sẽ được Ngài ngự trị tâm hồn, đồng thời được Chúa bày tỏ những điều huyền nhiệm, biết đường nào phải đi, nẻo nào phải tránh. Ngài sẽ chỉ dẫn quý vị từng giây phút của đời sống.

Chúa yêu quý vị, Chúa chết vì quý vị, cả thiên đàng mở ra vì quý vị. Một khi tiếp nhận Chúa, quý vị sẽ không lo sợ những chuyện oái ăm xảy ra. Ước mong quý vị đến với Chúa Cứu Thế Jesus ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.