Quý thính giả thân mến,
Chúng ta đang ở Chương thứ 10 của quyển sách Bí Quyết Để Có Một Đời Sống Hạnh Phúc. Chương đề của chương thứ 10 này là ‘Trở Thành Một Người Hạnh Phúc’. Trong hai tuần trước, chúng ta đã nghe qua ba ẩn ý trong câu trả lời của Chúa cho câu hỏi “Đức Chúa Trời ở đâu khi đau khổ xảy ra?”. Lời Chúa Giê-xu phán “song nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy sẽ bị hư mất như vậy” đưa ra một thông điệp sâu sắc liên hệ tình huống hiện tại với quan điểm của cõi đời đời.
1. Bi kịch sẽ khiến những người bất cẩn bàng hoàng
2. Đau khổ là tiếng gọi tỉnh thức. Câu trả lời hợp lý cho câu hỏi Đức Chúa Trời ở đâu khi đau khổ xảy ra là: hãy tỉnh thức và tập trung vào cõi yên nghỉ đời đời của linh hồn bạn. Đức Chúa Trời ở đâu khi đau khổ xảy ra? Ngài hiện diện chính giữa vòng chúng ta khi cho phép chúng ta thực sự trân trọng những giây phút bên cạnh những người thân yêu. Hãy để nỗi đau của bạn tỉnh thức bạn.
3. Hy vọng trong tương lai
Lời đáp của Chúa đã đưa ra một chiều kích mới cho quan điểm của con người về cuộc sống và cách chúng ta đối mặt với đau khổ. Ngài khích lệ họ để những bi kịch đã xảy ra xoay sự chú ý của họ khỏi quá khứ và hướng đến tương lai. Chúa Giê-xu đã chỉ cho họ thấy cách để hy vọng vào tương lai. Nhu cầu cấp thiết của họ là ăn năn lớn hơn nhu cầu cần hiểu điều đã xảy ra trong quá khứ.
Kinh Thánh chỉ ra cho chúng ta một tương lai khi cái thiện chiến thắng cái ác. Sứ đồ Phao-lô xoay chuyển sự tập trung của chúng ta từ thực tế đau đớn hiện tại của ông sang một tương lai huy hoàng với Đức Chúa Trời khi nói rằng: “tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta” (Rô-ma 8:18). Mặc dù chúng ta không được đưa ra một mô tả chi tiết về tương lai nhưng chúng ta được hứa về một tương lai. Lời hứa về một tương lai được hiểu thành lời hứa về niềm hy vọng.
Chúa sẽ chữa lành nỗi đau nếu chúng ta cho Ngài thời gian. Hãy đừng để sự cay đắng từ nỗi đau hiện tại tiêu diệt chúng ta cũng như làm lu mờ đức tin vào Chúa và lời hứa về tương lai mà Ngài dành cho chúng ta vì, đến thời điểm, hy vọng sẽ trở thành người bạn đồng hành, là người sẽ an ủi chúng ta vượt qua những khó khăn. Tương lai có thể là bạn hữu của chúng ta. Cách đây vài năm, chính vợ chồng tác giả đã trải một kinh nghiệm đau buồn vì giấc mơ có được một đứa con trai đã bị vỡ tan. Thế nhưng, tác giả cho biết: Chúng tôi vẫn có thể cùng chia sẻ nỗi đau với nhau, nương tựa vào nhau và an ủi nhau vì chúng tôi có cùng một nhu cầu được cùng đứng chung với nhau giữa khổ đau. Trong trường hợp vợ tôi bị sảy thai, chúng tôi đã tin rằng “câu trả lời” cho đau khổ của mình không phải ở trong bệnh viện, mà ở trong chính tương lai mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn cho chúng tôi. Chúng tôi tìm thấy sự an ủi trong gia đình yêu thương mà mình hiện có và trong việc chúng tôi sẽ nỗ lực nhiều hơn như thế nào để duy trì mối quan hệ được tốt đẹp.
Khi bạn đang bị tổn thương, hãy quyết định rằng bạn sẽ không bị chìm sâu trong nỗi đau. Đừng bị sa lầy trong hiện tại hay tranh chiến với sự giận dữ, khó khăn của nỗi đau và sự hiểu lầm. Hãy nhìn về phía trước! Hãy đứng dậy! Hãy tiếp tục sống! Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Hãy nhận biết rằng tương lai là bạn hữu của bạn. Hãy ngừng trách cứ và bắt đầu sống. Mọi việc sẽ tốt hơn nhiều nếu nhìn nhận rằng cuộc sống đôi khi bất công dù cuộc sống thật ngắn ngủi và những tổn thương của chúng ta cũng có hạn trong khi tương lai của Chúa là mãi mãi.
Đây là lý do tại sao Chúa Giê-xu xoay cách suy nghĩ của những người đặt câu hỏi với Ngài từ chỗ tại sao một số người phải chịu đau khổ sang chỗ những người này phải làm gì với cuộc sống của mình. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cuộc sống của họ cũng bị rút ngắn lại như cuộc sống của những người mà họ vừa đưa ra câu hỏi? Đây cũng là lý do tại sao sứ đồ Phao-lô nhắc chúng ta nhớ rằng “vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời, vô lượng vô biên, bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” (2 Cô-rinh-tô 4:17-18).
Đau khổ chỉ là tạm thời. Những ảnh hưởng của đau khổ có thể kéo dài một năm, mười năm hay hai mươi năm hoặc cũng có thể là cả đời; nhưng thái độ của chúng ta về Đức Chúa Trời mặc cho những nỗi đau, sẽ kéo dài mãi mãi. Tác giả Thi thiên đã nói về điều này như sau: “sự khóc lóc đến trọ ban đêm, nhưng buổi sáng bèn có sự vui mừng” (Thi thiên 30:5).
Quý thính giả thân mến,
Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau xem xét ẩn ý thứ tư trong câu trả lời của Chúa. Đó là: “Đau Khổ Là Một Tiếng Gọi Đến Sự Ăn Năn”
Do những người đặt câu hỏi với Chúa Giê-xu là “người của giao ước” nên họ đã được dạy rằng Đức Chúa Trời sẽ chúc phước kẻ trung tín và trừng phạt kẻ gian ác. Trong một thời gian dài, đây là lời giải thích đúng về “thần học giao ước” được trình bày trong sách Phục truyền luật lệ ký (xem Phục truyền 28:1-19). Lời giải thích nói rằng khi bạn “nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi cách trung thành, cẩn thận làm theo mọi điều răn của Ngài mà ta truyền cho ngươi ngày nay” (Phục truyền 28:1) thì Đức Chúa Trời hứa sẽ chúc phước cho bạn. Nhưng “nếu ngươi không nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi” (Phục truyền 28:15) thì bạn sẽ bị rủa sả.
Tuy nhiên, vào thời Chúa Giê-xu, lời hứa này đã giảm xuống thành một “cuộc mặc cả” với Đức Chúa Trời. Mỗi khi một ai đó chịu đau khổ, mọi người có khuynh hướng ngay lập tức cho rằng người này đã làm điều gì sai trật. Và mỗi khi nhìn thấy một người giàu có, họ nghĩ họ có thể “tin tưởng” rằng đây là một người công bình. Dĩ nhiên, giao ước chưa bao giờ đơn giản như thế. Chúa Giê-xu đã làm rõ điều này trong Lu-ca 13: “nhưng nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy cũng sẽ bị hư mất như vậy” (c.5). Ở đây, Chúa Giê-xu chỉ đơn giản đưa ra một nguyên tắc chung giúp chúng ta chống lại sự kiêu ngạo. Chúa Giê-xu đang cảnh báo những người nghi vấn Ngài rằng tất cả mọi người đều chịu sự đoán phạt của Đức Chúa Trời, ngay cả những người tự cho mình là công bình theo luật pháp của Chúa về sự ăn năn. Ăn năn là một từ ngữ mang tính định hướng về việc xoay chuyển con người khỏi tội lỗi và thái độ bất tuân luật pháp Đức Chúa Trời cũng như hướng họ vào một địa vị mới của sự công chính và lối sống tin kính. Chúa Giê-xu phán rằng ngay cả những người công bình cũng có thể gánh chịu bi kịch bất thình lình và họ cũng cần sống với thái độ ăn năn.
Một người bạn của tôi cũng là một mục sư đi đến Augusta, Georgia gần Atalanta để thăm con gái của mình. Bạn tôi lấy phòng tại một khách sạn, là nơi mà anh ấy dự định ở tạm trong suốt thời gian thăm con mình. Một buổi sáng nọ, khi nhân viên phòng của khách sạn vào phòng để lau dọn, họ phát hiện ra bạn tôi đã nằm chết trên giường. Bạn tôi khoảng gần năm mươi và không hề có vấn đề gì về sức khỏe. Anh ấy là một người công bình, chính trực và là người đã được Chúa cất đi khi đang trong giai đoạn phong độ.
Ngay cả Chúa Giê-xu cũng đã trải nghiệm sự phân cách với Đức Chúa Trời, một kiểu “đoán phạt” khi Ngài bị treo trên cây thập tự. “Ê-li, Ê-li, lam-ma-sa-bách-ta-ni?” Ngài kêu lên “Đức Chúa Trời tôi ơi! Đức Chúa Trời tôi ơi! Sao Ngài lìa bỏ tôi?” (Ma-thi-ơ 27:46). Chúng ta, những tội nhân, có nghĩ rằng chính mình sẽ được miễn trừ khỏi sự phân cách khỏi Đức Chúa Trời không, khi Con Trời vô tội đã làm điều này cho chúng ta? Ngài đã trả giá chuộc tội để chúng ta không còn bị phân cách đời đời khỏi Đức Chúa Trời, bất chấp tình trạng tội lỗi của chúng ta. Ngài đã sống trong một thế giới mà ngay cả Ngài, dù vô tội cũng đã trải nghiệm sự cách biệt khỏi Đức Chúa Trời trong giây lát. Ngay cả khi có được một nhận thức rõ ràng, chúng ta cũng không được phép cho rằng chúng ta được miễn trừ khỏi luật pháp của Chúa (xem 1 Cô-rinh-tô 4:4). Chúng ta phải sống với thái độ ăn năn để đáp lại lời kêu gọi của Chúa Giê-xu. Không ai được miễn trừ cả.
Tôi thật biết ơn rằng khi đáp lại Đức Chúa Trời trong đức tin và ăn năn, chúng ta có một “hợp đồng bảo hiểm” về những tội lỗi mà chúng ta không biết. Sứ đồ Giăng đã nói “nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao thông cùng nhau; và huyết của Ðức Chúa Jesus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta” (1 Giăng 1:7).
Từ ngữ làm sạch được dùng ở thì hiện tại tiếp diễn. Điều này có nghĩa là nếu chúng ta nghiêm túc tiếp nhận Chúa Giê-xu và không quá ngạo mạn để không biết ăn năn, Đức Chúa Trời sẽ liên tục đặt để chúng ta trong quyền năng thanh tẩy của Ngài. Đây là sự yên ninh của việc được “ở trong Đấng Christ”. Người ta vẫn nhận biết rằng mặc dù bạn bất toàn, nhưng huyết của Chúa Giê-xu vẫn giữ cho bạn được thanh sạch. Nhưng nếu không nhắc bạn nhớ rằng điều kiện để sống trong sự yên ninh chính là đức tin và sự ăn năn, thì tôi đã không trung tín với lời dạy của Chúa Giê-xu.
Tôi biết một người nọ đã kiêng ăn được hai mươi mốt ngày. Gần đến cuối thời gian biệt riêng để kiêng ăn, người này thấy một khải tượng. Trong khải tượng của mình, người này thấy những người đang đi về phía địa ngục, miệng kêu la vì ngọn lửa nóng. Có một người liên tục nhấc đầu của đoàn người để nhìn gương mặt của từng người khi họ bị thiêu đốt trong ngọn lửa. Người được nhận khải tượng kia bèn hỏi Chúa về hành động mà linh hồn khốn khổ đang làm. Và Chúa trả lời rằng “người ấy đang tìm kiếm vị mục sư đã dối gạt ông khi nói rằng không có điều gọi là sự hủy diệt trong địa ngục”.
Tình yêu của Chúa Giê-xu dành cho bạn cũng không giúp bạn được miễn trừ khỏi quy luật chung, ấy là: “nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy cũng sẽ bị hư mất như vậy”. Mặc dù kinh nghiệm đau khổ nhắc chúng ta nhớ về nguyên tắc này, nỗi đau mà chúng ta chịu đựng trong đời này, dù có khó khăn đến đâu, cũng không thể sánh với những đau đớn mà chúng ta sẽ phải chịu nếu chúng ta chết đi mà không ăn năn và chấp nhận sự cứu rỗi của Đấng Christ vì quá kiêu ngạo.
Khép Lại Những Vết Thương Tình Cảm
Bốn câu trả lời của Chúa Giê-xu cho câu hỏi Đức Chúa Trời ở đâu khi đau khổ xảy ra đã kết thúc câu hỏi “chúng ta phải làm gì” quanh nỗi khổ đau. Những câu trả lời này đưa ra một khuôn khổ Kinh Thánh nhằm khép lại những vết thương tình cảm và đem lại hy vọng trong cuộc sống của chúng ta. Tôi nhận ra rằng khi một người cứ mãi tranh chiến với câu hỏi triết lý về sự vắng mặt của Chúa trong khổ đau, thì thủ thuật của Sa-tan là dùng câu hỏi này để khiến họ bị cuốn vào cuộc tìm kiếm bất tận về ý nghĩa, đặc biệt là cho câu hỏi “tại sao điều này xảy đến với tôi?”
Trong những lúc này, một hình ảnh xuất hiện trong tâm trí tôi là một con chó cứ mải mê đuổi theo chiếc đuôi của mình vì nghĩ rằng ngay khi chụp được chiếc đuôi, con chó sẽ tìm thấy hạnh phúc. Nhưng dĩ nhiên là con chó sẽ không bao giờ bắt được chiếc đuôi của mình. Nhưng khi [con chó bỏ] đi làm những công việc khác, chiếc đuôi-hay hạnh phúc, sẽ đi theo. Cũng giống như con chó chạy theo chiếc đuôi của mình, nhân loại sẽ không bao giờ có thể tìm ra câu trả lời cụ thể cho câu hỏi mang tính triết lý “tại sao điều này xảy đến với tôi?”
Tuy nhiên, khi câu hỏi kia được chuyển thành “làm thế nào tôi có thể thoát khỏi nỗi đau này?”, chúng ta sẽ tìm ra sức mạnh của hy vọng giúp chúng ta thoát khỏi sự tuyệt vọng. Những câu trả lời của Chúa Giê-xu đã đem lại ý nghĩa của hy vọng, kết thúc sự vô vọng trong cuộc tìm kiếm triết lý. Chấp nhận câu trả lời này, ngay cả không trọn vẹn, cũng giúp chúng ta trở thành những con người hạnh phúc-là những người đã tìm thấy sự thỏa lòng và ý nghĩa từ những điều đối nghịch của cuộc sống.
Kính thưa quý thính giả,
Chúng ta vừa chấm dứt chương thứ 10 ‘Trở Thành Một Người Hạnh Phúc’ của quyển sách ‘Bí Quyết Để Có Một Đời Sống Hạnh Phúc’. Tuần sau chúng ta sẽ tiếp tục chương 11 ‘Cười Hai Lần Và Gọi Cho Tôi Vào Buổi Sáng’. Chúng tôi ước mong sẽ được quý thính giả thân yêu đón nghe tiết mục đọc sách hay này trong chương trình phát thanh lần tới và cùng chúng tôi khám phá con đường dẫn đến hạnh phúc.
Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật an vui và thoải mái bên gia đình cùng bạn bè. Xin hẹn gặp lại quý thính giả trong tuần tới.