Phát Thanh Hy Vọng
Previous

Kính thưa quý thính giả,

Có một câu chuyện kể lại rằng, trong một trận cháy rừng thật dữ dội kia, toán lính cứu hỏa đã tỏ ra thật can đảm và kiên cường, làm việc không ngừng nghỉ cho đến khi mọi đốm lửa đã hoàn toàn bị dập tắt. Khi toán lính cứu hỏa này tiến vào vùng đất đã bị cháy rụi đen ngòm, còn phảng phất những làn khói dật dờ từ các đống tro tàn âm ỉ, họ chợt nhận ra một khối u thật lớn trên con đường mòn.

Khi tiến lại khối u đó, họ chợt nhận ra đó là xác của một con chim thật lớn, mà hơn một nửa cơ thể của nó đã bị cháy thành than. Các loài chim to lớn như thế này thì có thể bay thật nhanh, thoát thật dễ dàng khỏi đám cháy thật đang lan dần tới. Điều này khiến cho toán lính cứu hỏa này rất thắc mắc, có chuyện gì trục trặc khiến con chim to lớn này không thể bay thoát đi khỏi đám cháy. Có phải nó bị thương hay bị bệnh chăng?

Một người lính cứu hỏa tiến gần đến xác chết con chim, dùng chân đang mang giầy ống, khẽ hất xác con chim chết cháy qua một bên. Toán lính cứu hỏa chợt vô cùng sửng sốt vì những tiếng lao xao chung quanh dưới những đôi chân của họ. Bốn chú chim nhỏ đang đứng dậy, đập cánh để phủi bụi và tro trên thân thể của chúng, rồi rủ nhau chạy thật nhanh qua phía sườn đồi bên cạnh.

Thân thể to lớn của con chim mẹ đã phủ che, giúp đàn chim con tránh được sức nóng kinh khiếp của ngọn lửa dữ dội đã kéo qua khu rừng. Mặc dù ngọn lửa đã thiêu đốt con chim mẹ, nhưng các con chim con được ẩn núp an toàn dưới thân của mẹ chúng. Trong khi ngọn lửa bốc cao, con chim mẹ đã quyết định ở lại để bảo vệ đàn chim con. Trong khi hiểm nguy kéo đến, con chim mẹ đã chấp nhận hy sinh, tập trung các con lại và túc đàn con dưới đôi cánh và thân thể của nó. Khi sức nóng thiêu đốt thân thể, sự đau đớn vượt quá sức chịu đựng, con chim mẹ vẫn còn thừa sức bay đi tới một nơi nào đó để làm lại gia đình từ đầu, nhưng nó đã quyết định ở lại giữa khu rừng ngập lửa, hy sinh làm tấm chắn, chịu chết cháy, để bảo vệ đàn con thân yêu của mình.

Quý thính giả thân mến,

Câu chuyện thật vừa rồi, minh họa một phần nào về một tình thương lớn hơn, về sự một hy sinh cao cả hơn.

Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa. Thiên Chúa là tình yêu.

Chính Ngài đã tạo dựng nên quý vị và tôi. Chính Ngài đang đeo đuổi, chăm sóc chúng ta trong mỗi bước của cuộc đời và chính Ngài cũng quan tâm, lo lắng đến sự an vui đời đời của mỗi chúng ta nữa, như Ngài có bày tỏ:

“Ta đã bồng ngươi từ khi mới sinh. Ta đã bế ngươi từ trong lòng mẹ. Cho đến khi các ngươi già cả, Ta vẫn là Đấng ấy. Cho đến lúc tóc bạc, Ta sẽ gánh vác các ngươi. Ta đã tạo ra thì Ta sẽ bồng bế. Ta sẽ gánh vác và Ta sẽ giải cứu các ngươi” (Ê-sai 46:3-4)

Thật vậy, trong khi chúng ta được tận hưởng bao ân sủng từ Trời, nhưng có mấy ai nhìn nhận tình thương và sự chăm sóc của ĐấngTạo Hóa?

Trong khi Đấng Tạo Hóa theo dõi từng bước một của chúng ta trong cuộc đời, nhưng có mấy ai tìm kiếm Ngài, làm theo luật lệ công bình của Ngài?

Vì phạm tội với Đấng Chí Cao, hệ quả tất nhiên là chúng ta phải gánh chịu hình phạt đời đời trong một nơi tăm tối và phải chịu xa cách vĩnh viễn với mọi cội nguồn ơn phước.

Cảm thương trước hệ quả khổ đau đời đời trong hỏa ngục của mỗi chúng ta.

Cảm thương trước sự mê muội và tình trạng hoàn toàn bất lực trước tội lỗi của con người, cho nên cách đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa đã sai Con Một của Ngài giáng trần, sinh ta trong thân xác một con người mang tên Giê-xu.

Chúa Cứu Thế Giê-xu đã giáng trần, để rồi tự nguyện chết trên cây thập tự, đứng thế vào nơi hình phạt thay cho chúng ta, lãnh trọn bao hậu quả thê lương vì món nợ tội gớm ghê của chúng ta.

Giống như con chim mẹ đã chịu chết cháy để cứu đàn con, Chúa Cứu Thế Giê-xu đã che chở chúng ta trong lòng Ngài, trong khi đưa lưng hứng chịu bao hình phạt gớm ghê, lãnh trọn bản án thịnh nộ của Thượng Đế trên cây thập tự, mà lẽ ra chúng ta phải hứng chịu, như Kinh Thánh có mô tả: “Chúa Cứu Thế đã cứu chúng ta khỏi bị luật pháp lên án khi Chúa hy sinh trên cây thập tự, tình nguyện thay ta chịu lên án” (Ga-la-ti 3:13)

Nhờ vào sự chết thế của Cứu Chúa Giê-xu, quý vị và tôi chỉ cần nhìn nhận sự ghê gớm của tội lỗi mình, ăn năn và tin vào sự chết thế đau thương của Con Trời, thì chúng ta được xem là vô tội trước mặt Đấng Tối Cao và đương nhiên được hưởng ơn phước vĩnh viễn trong nơi thiên đàng, như sứ đồ Phao-lô vui mừng mà công bố: “Trong Chúa Cứu Thế, chúng ta được giải thoát do huyết của sự chết Ngài để chúng ta được tha tội, vì ân phúc Thượng Đế thật giàu có vô cùng” (Ê-phê-sô 1:7).

Quý thính giả thân mến,

Khi Chúa Cứu Thế Giê-xu bị bắt, bị điệu ra tòa, bị lên án mặc dù Ngài không hề phạm tội, bị xử nhục, bị đòn roi và bị xử treo trên cây thập tự, những môn đệ thân tín và người đi theo Ngài đều vô cùng bối rối và sợ hãi.

Trước đó vài ngày, những môn đệ này kỳ vọng rằng, con người khôn ngoan mang tên Giê-xu, với năng quyền siêu việt, đã chữa lành người bệnh, kêu người chết sống lại, có thể ra lệnh cho sóng êm gió ngừng, chắc chắn sẽ giúp họ lập đổ ách thống trị của người La-mã, để thiết lập lại một vương quốc Do-thái hòa bình và tự chủ.

Nhưng khi Chúa Giê-xu bị lính La-mã xử chết treo trên cây thập tự như một tội nhân mạt hạng, nỗi lo sợ kinh hoàng bao trùm trên họ.

Nhưng khi Chúa Giê-xu tắt thở trên đồi Gô-gô-tha, bao hy vọng của họ chợt vỡ tan thành muôn mãnh vụn.

Lúc đó, chẳng ai hiểu được sự chết của Ngài là để chuộc tội thế cho loài người, cho đến khi một biến cố thật bất ngờ, một sự kiện vượt quá sự trông đợi của tất cả mọi người, đã xảy đến.

Đó là sau khi bị chết trên cây thập tự, bị đặt trong mộ đá, sau ba ngày, Chúa Cứu Thế Giê-xu đã sống lại từ cõi chết.

Sau ba ngày đã chết, Con Trời đã phục sinh, đã sống lại trong thân xác vật lý, và đã đi đến với rất nhiều người.

Sử gia Lu-ca có ký thuật về sự kiện vô cùng bất ngờ này như sau:

Giô-sép, quê ở thành A-ri-ma-thê, xứ Giu-đê, hội viên Hội đồng Quốc gia, đến xin Phi-lát cho lãnh xác Chúa Giê-xu. Ông hạ xác Chúa xuống, lấy một cây vải gai khâm liệm, rồi đặt vào huyệt đá đục sẵn trong sườn núi, chưa hề chôn ai.

Hôm ấy là ngày chuẩn bị lễ Vượt qua. Nhóm phụ nữ theo Chúa từ xứ Ga-li-lê cũng chứng kiến việc chôn cất và biết ngôi một Chúa. Họ trở về nhà sửa soạn các loại hương liệu và dầu thơm để ướp xác Chúa. Hôm sau nhằm ngày thứ bảy, họ nghỉ ngơi theo luật lệ.

Sáng sớm Chúa nhật, các bà ấy thăm mộ Chúa, đem theo các hương liệu đã chuẩn bị. Tới nơi, họ thấy tảng đá lớn chặn trước cửa mộ đã lăn qua một bên. Bước vào mộ không thấy xác Chúa Giê-xu, họ hoang mang, không biết việc gì xảy ra. Thình lình có hai người nam mặc áo sáng ngời xuất hiện trước mặt.

Các bà sợ quá, cúi mặt xuống đất. Hai người hỏi: “Tại sao các bà đi tìm người sống giữa vòng những người chết? Chúa không ở đây đâu, Ngài sống lại rồi! Các bà không nhớ lúc còn ở Ga-li-lê, Chúa bảo Ngài phải bị phản nộp vào tay bọn gian ác, bị đóng đinh trên cây thập tự, đến ngày thứ ba sẽ sống lại sao?”

Họ liền nhớ lại lời Chúa, chạy về Giê-ru-sa-lem, thuật chuyện cho mười một sứ đồ và mọi người họ gặp. Các sứ đồ hoài nghi, cho là chuyện hoang đường. Nhưng Phi-e-rơ chạy đến mộ, cúi xuống nhìn vào trong chỉ thấy vải liệm còn đó. Ông về nhà, ngạc nhiên không biết thi hài Chúa ở đâu.

Sử gia Lu-ca cũng tường thuật tiếp về sự kiện Chúa Giê-xu xuất hiện với các môn đệ như sau:

Thình lình Chúa Giê-xu đến đứng giữa phòng, chào mừng mọi người. Ai nấy đều khiếp sợ, tưởng thấy thần linh.

Chúa Giê-xu hỏi: “Sao các con sợ? Sao vẫn còn nghi ngờ? Hãy xem tay chân Ta! Chính Ta đây! Hãy sờ Ta xem, vì thần linh đâu có thịt xương như Ta!” Ngài vừa nói vừa đưa tay chân cho họ xem.

Họ bỡ ngỡ vì quá ngạc nhiên và vui mừng…

Chúa Đã Sống Lại!

Kính thưa quý thính giả,

Trước khi phải chịu thập hình, Chúa Giê-xu đã nhiều lần nhắc nhở với các môn đệ, cũng như công khai tuyên bố với những người bắt Ngài rằng, sau khi bị bắt, bị đóng đinh trên cây thập tự, đến ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại.

Các môn đồ trước đó, không ai hiểu nổi lời dặn dò này. Những người bắt bớ Ngài, vì đa nghi, không muốn một sự rắc rối nào khác, nên đã phối kiểm thật cẩn thận khi họ gỡ xác chết của Ngài xuống cây thập tự, lăn một tảng đá nặng cả tấn để chận cửa mộ, niêm phong cẩn mật và đặt lính gác trước mộ thật nghiêm ngặt.

Thế nhưng điều gì phải xảy ra đã xảy ra!

Sau ba ngày, thiên sứ từ trời xuất hiện tại cửa mộ, lăn hòn đá qua một bên. Chúa Giê-xu sống lại từ cõi chết, bước ra khỏi mộ phần.

Bọn lính canh chứng kiến cảnh tượng này vô cùng khiếp sợ, trở nên run rẩy và bất động như chết.

Các bà thăm mộ Chúa đầu tiên, chứng kiến cảnh ngôi mộ trống, đều vô cùng kinh hoàng.

Các môn đệ nghe được, thoạt đầu rất nghi ngờ, cho đến khi Chúa Giê-xu đến với họ trong con người bằng xương bằng thịt, khiến họ vừa mừng vừa sợ.

Quý thính giả thân mến,

Sự kiện Chúa Cứu Thế Giê-xu sống lại từ cõi chết sau ba ngày là nền tảng của niềm tin Cơ-Đốc giáo.

Nếu Chúa Cứu Thế Giê-xu không sống lại, thì những ai tin nhận Ngài vẫn còn nằm dưới quyền thống trị của âm phủ.

Nhưng vì Ngài đã phục sinh, cho nên những ai đặt niềm tin vào sự chết thế của Con Trời, mặc dầu chết, nhưng sẽ được sống lại.

Quyền lực của tối tăm, của âm phủ, của sự chết, vĩnh viễn từ đây sẽ không còn quyền hạn gì nữa trên những ai đặt niềm tin của mình vào sự cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Giê-xu.

Dĩ nhiên là, sự kiện phục sinh gây nhiều tranh luận từ bao thế kỷ nay.

Người ta nghi ngờ rằng Chúa Giê-xu không chết hẳn, nhưng chỉ ngất xỉu và tỉnh lại trong mộ lạnh sau ba ngày, nhưng liệu ai có thể sống sót sau khi bị toán lính La-mã chuyên nghiệp đánh đập tàn nhẫn, rồi bị đóng đinh, bị treo lên cây thập tự và xác chết được phối kiểm thật cẩn thận trước khi được đem vào mộ? Làm sao một người bị đánh đập tàn nhẫn có thể tỉnh dậy, lăn được hòn đá nặng cả tấn trước cửa mộ và ra đi an toàn dưới sự canh gác của đám lính canh?

Người ta đặt nghi vấn, cho các bà đã thăm lầm mộ. Liệu kẻ thù của Ngài có ngồi yên trước sự kiện phục sinh mà không hề kiểm chứng ngôi mộ?

Người ta cũng cho rằng, các môn độ đã lén ăn cắp xác Chúa Giê-xu. Làm sao một đám người tan tác, lo sợ, kinh hoàng, chỉ tìm cách ẩn trốn cho toàn mạng, sau khi Thầy của họ bị giết chết, lại có đủ can đảm tổ chức ăn cắp xác chết, trước sự đề phòng và canh gác cẩn mật của đám lính nhà nghề?

Người ta cũng nghĩ tới là chính kẻ thù của Ngài đã dấu xác. Làm sao kẻ thù của Ngài lại hành động đem đến sự bất lợi cho chính họ và đề cao chính Ngài?

Người ta cho rằng sự hiện ra của Chúa Giê-xu chỉ là ảo giác. Thế nhưng làm sao có tới hàng trăm người có cùng ảo giác, khi họ thấy Ngài đến với họ?

Quý thính giả thân mến,

Trước đây, các môn đệ tràn trề hy vọng, nhưng khi Chúa Giê-xu bị xử treo trên cây thập tự, họ đã trở nên hoàn toàn tuyệt vọng, hoang mang và cực kỳ chán chường.

Làm sao con người Giê-xu là Con Một Yêu Dấu của Thượng Đế được, như Ngài đã từng tuyên bố, khi Thượng Đế chỉ dành cái chết nhục nhã trên thập tự cho những kẻ đáng bị rủa xả mà thôi?

Khi lính La-mã đóng đinh Chúa Giê-xu vào cây thập tự, thì phong trào theo con người Giê-xu cũng đã thực sự chấm dứt.

Ấy vậy mà, chỉ trong một thời gian vô cùng ngắn ngủi, không đủ để làm phai mờ chứ nói chi là chữa lành vết thương lòng sâu thẳm, thì chính các môn đệ này, bỗng từ bỏ nghề nghiệp, quay trở lại với nhau, đồng tâm quyết chí loan báo một sứ điệp rất cụ thể: đó là Chúa Giê-xu chính là Đấng Cứu Thế đến từ trời, bị chết treo trên thập tự, sau ba ngày đã phục sinh sống lại và mọi người trong bọn họ đã chứng kiến, đã gặp lại Ngài.

Các môn đệ này đã dâng trọn cả cuộc đời còn lại của họ để loan báo về tin vui phục sinh này, mà nếu nhìn theo quan điểm con người, thì chẳng có lợi lộc gì cho họ cả. Ngược lại, họ phải gặp muôn vàn khó khăn: đói khát, không cửa không nhà, bị khinh bỉ, bị đánh đập, bị bỏ tù. Cuối cùng, đa số các môn đệ đã bị xử tử thật dã man.

Để làm gì?

Vì nghĩa cử chăng?

Vì họ tự dựng nên câu chuyện Chúa Giê-xu đã sống lại chăng?

Có ai sẵn lòng hiến dâng cuộc đời và mạng sống của mình cho một điều mà họ biết là giả dối, cho chính mình thêu dệt nên?

Chỉ có một câu trả lời hữu lý duy nhất: những môn đệ của Chúa Giê-xu đã không còn sợ sệt, không còn nghi ngờ, không còn hoang mang nữa, nhưng họ đã thực sự gặp lại Cứu Chúa Cứu Thế phục sinh, họ đã được chứng kiến sự thật và chân lý.

Các sử gia đều ghi nhận rằng, phong trào tin vào sự phục sinh của Cứu Chúa Giê-xu bắt đầu bộc phát, lan ra thật mạnh mẽ, ngay từ chính từ thành phố mà Ngài đã bị đóng đinh vào thập giá.

Niềm hy vọng đắc thắng sự chết đến từ sự phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu vẫn tiếp tục lan rộng ra khắp mọi nơi, ra khắp mọi dân tộc, cho đến ngày nay, mà người ta gọi là Cơ-Đốc giáo.

Kính thưa quý thính giả,

Những ai ăn năn về những vi phạm của mình, bằng lòng tin nhận vào sự chết thế của Con Trời trên cây thập tự, đó là khi con người cũ của người đó với bản tính phạm tội đã bị đóng đinh vào cây gỗ, như Kinh Thánh có giải thích: “Đời cũ của chúng ta đã chết với Chúa Cứu Thế trên thập tự giá, để bản tính tội lỗi không còn cầm quyền và chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa” (Rô-ma 6:6)

Và những ai đồng chết với Chúa Cứu Thế, thì cũng sẽ sống lại như Ngài, đón nhận một đời sống hoàn toàn đổi mới, hoàn toàn tự do, không còn bị sự chết và tội lỗi trói buộc nữa, nhưng đời sống mới tràn đầy ý nghĩa, phước hạnh và niềm vui.

Đời sống tái sinh ấy bắt đầu ngay bây giờ, ngay trong con người ấy và tiếp tục trải dài bất tận trong chốn vĩnh cửu, như lời Kinh Thánh khẳng định: “Vì Chúa Cứu Thế chịu chết, chúng ta đồng chết với Ngài, nên chúng ta cũng sẽ đồng sống lại với Ngài từ kẻ chết giống như Ngài” (Rô-ma 6:5)

Previous