Vào năm 1934, Adolf Hitler triệu tập các nhà lãnh đạo của Hội Thánh Đức đến phòng họp tại Berlin, quở trách vì họ đã không ủng hộ đầy đủ chương trình của ông. Mục sư Martin Nicmoller giải thích rằng sở dĩ ông không hết lòng ủng hộ chương trình của Hitler vì ông quan tâm đến phúc lợi của các tín hữu trong Hội Thánh và dân chúng Đức. Mục sư cũng mạnh mẽ nói rằng: Chúng tôi đã nhận trách nhiệm từ Đức Chúa Trời, dầu quyền lực của ông hay bất cứ một ai trên thế giới nầy cũng không thể tước mất. Nghe xong Hitler lặng yên không nói lời nào. Nhưng vào buổi chiều ngày đó, ông sai người đột kích nhà mục sư. Vài ngày sau đó, ông cho một người đặt bom làm nổ ngôi nhà thờ nơi mục sư đó làm quản nhiệm, đồng thời ông cho mật vụ ngày đêm theo dõi mục sư và sau đó giam ông vào ngục thất. Cho đến ngày 7 tháng 2 năm 1938, mục sư Martin bị giải đến tòa án. Vừa bước đi vừa lo lắng về thảm họa sắp xảy đến cho mình, khi vào phòng của tòa án, mục sư gặp một viên chức của Hitler nói nhỏ vào tai mục sư câu Thánh Kinh trong Châm Ngôn 18:10 ‘Danh Đức Chúa Trời là pháo đài kiên cố, người công chính đến được nơi trú ẩn an toàn’. Nỗi lo sợ của mục sư Martin liền biết mất vì câu Thánh Kinh nầy giúp sức cho mục sư Martin nhớ rằng Chúa là Đấng Cứu Chuộc, là Chúa Jesus, chính là pháo đài kiên cố, lúc nào cũng ở cùng mình và sẽ giúp mình chịu đựng mọi nghịch cảnh, mọi đau thương trong tại các trại tập trung của phát xít Đức. Ngài cũng trải qua nỗi khổ đau, bị chết nhục nhã trên thập tự giá, đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại và hiện nay Ngài đang ở với mục sư, dắt mục sư trong mọi lối đi của cuộc đời.
Thánh sử ký thuật lại rằng, khoảng hai ngàn năm trước, vào buổi sáng Phục Sinh đầu tiên, Chúa Cứu Thế Jesus đã sống lại, Ngài đã hiện ra cho những cá nhân khác nhau, những nhóm người khác nhau. Lời nói đầu tiên của Chúa dành cho những phụ nữ đã viếng thăm mộ của Chúa, những người tưởng rằng Cứu Chúa họ vẫn phải nằm yên trong đáy mộ, là: “Đừng sợ” (Mathiơ 28:10). Ngài đã hiện ra cùng hai môn đồ với tâm trạng bối rối, lòng buồn thảm vì tưởng vị thầy khả ái của họ đã chết luôn, dầu hai người nầy đã được các phụ nữ loan báo rằng thầy họ đã sống lại. Hai môn đồ nầy được Chúa cắt nghĩa mọi điều về Ngài, khi mắt họ mở ra nhìn thấy Chúa thì Ngài vụt biến mất (Luca 24:13-35) Chúa cũng đã hiện ra cùng 10 sứ đồ đang hoang man sợ hãi đang khi họ đóng chặt cửa, và phán cùng họ rằng “Bình an cho các con” (Giăng 20:21) v.v… Lời trấn an của Chúa là trọng điểm của sứ điệp phục sinh nầy:
1. Những ai thuộc về Chúa nhận được sự bình an thật vì nan đề của họ được giải quyết.
Thánh Kinh cho biết, ban đầu loài người được Đức Chúa Trời sáng tạo thánh thiện, không một chút ô nhơ, họ được dựng nên theo hình ảnh của Đức Chúa Trời (Sáng Thế Ký 1:27), nhưng sau khi trái mạng Chúa, khước từ Ngài, chọn con đường riêng cho mình, loài người đã bị tội lỗi hủy diệt cả linh hồn và thể xác. Thánh Kinh chép: “Vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời” và “Tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Chúa Cứu Thế Jesus” (Rôma 3:23 & 6:23).
Qua lời khẳng định nầy, ta thấy nan đề của tội lỗi được giải đáp qua Chúa Cứu Thế, Đấng đã chết thay tội lỗi chúng ta và đã sống lại. Thánh Kinh hứa với những ai thuộc về Chúa Cứu Thế rằng: “Khi trước tâm linh anh em đã chết vì tội lỗi và vì bản tính hư hoại, nhưng Đức Chúa Trời đã làm cho anh em sống lại với Chúa Cứu Thế và tha thứ mọi tội lỗi của chúng ta. Đức Chúa Trời đã hủy bỏ tờ cáo trạng với các luật lệ ràng buộc, đem đóng đinh vào cây thập tự”. (Côlôse 2:13-14)
2. Những ai thuộc về Chúa nhận được sự bình an thật vì kẻ thù lớn nhất của họ đã bị tiêu diệt rồi.
Kẻ thù đó chính là sự chết mà Thánh Kinh đặt cho nó biệt danh là ‘vua kinh hoàng’ (Gióp 18:14). Triết gia Paul nói với sự chết rằng: “Sự Chết bị Đấng Toàn Năng Chiến Thắng tiêu diệt. Nầy sự chết, ngươi chiến thắng nơi nào? Nầy sự chết, nọc độc ngươi để đâu? Nọc độc của sự chết là tội lỗi, quyền lực của tội lỗi là luật pháp. Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài cho chúng ta toàn thắng nhờ Chúa Cứu Thế Giê-xu chúng ta”. Triết gia Paul cũng khuyến khích những ai thuộc về Chúa, có Chúa Cứu Thế Jesus, Đấng đã sống lại làm chủ cuộc đời mình rằng: “Hãy giữ vững đức tin, đừng rúng chuyển. Luôn luôn tích cực phục vụ Chúa, vì không một việc nào anh em làm cho Chúa là vô ích cả”. (1 Côrinhtô 15:54-58)
Tại vùng tây nam của thành phố Oklahoma, gần một nghĩa địa cổ xưa, có một con đường đất, tại đầu đường có đề tấm bảng “Con đường nầy dẫn đến nghĩa trang”. Có bao giờ quý vị lo sợ rằng một ngày nào đó cuộc đời mình sẽ chấm dứt tại nghĩa trang không? Rất mong quý vị đến với Chúa Cứu Thế Jesus, là Đấng đã chết, Ngài đã sống lại là Đấng có quyền khiến kẻ chết sống lại, đổi không ra có.
3. Những ai thuộc về Chúa nhận được sự bình an thật vì nhu cầu lớn nhất của họ đã được đáp ứng.
Theo quý vị, nhu cầu lớn nhất của con người là gì? Phải chăng là cơm áo? Được yêu, được quan tâm, được quý trọng, được tư do? Thật ra nhu cầu lớn nhất của chúng ta là cần được quyền năng và sức mạnh để sống mỗi ngày, sống thế nào để đẹp lòng Đấng Tạo Hóa mình và có ích lợi cho tha nhân. Chắc quý vị đã từng thấy mỗi ngày là mỗi nan đề mới, thách thức đến với mình. Mỗi ngày phải đương đầu với những sự lựa chọn, những quyết định, nếu không có năng quyền của Chúa, chúng ta dễ bị thất bại, dễ bỏ cuộc, hay dễ đi tới những quyết định sai lầm. Chúa Cứu Thế Jesus dạy rằng: “Các con đừng lo âu về cơm áo, là những thứ người ngoại đạo mãi lo tìm kiếm, vì Cha các con trên trời thừa biết nhu cầu của các con. Nhưng trước hết các con phải tìm kiếm Thượng Đế để được Ngài tha tội và ngự trị trong lòng, Ngài sẽ cung cấp đầy đủ mọi nhu cầu cho các con. Vì thế, các con đừng lo âu về tương lai. Ngày mai sẽ lo việc ngày mai; nỗi khó nhọc từng ngày cũng đã đủ rồi”. (Mathiơ 6:32-34)
Một khi nhận được quyền năng của Chúa để sống mỗi ngày, chúng sẽ thấy câu ‘Ngày mai sẽ lo việc ngày mai; nỗi khó nhọc từng ngày cũng đã đủ rồi’ thật chí lý! Lời Chúa cũng hứa rằng, nhưng ai dầu tuổi cao tác lớn, mỗi ngày Chúa ban thêm sức, tuổi càng cao, sức mạnh càng tăng.
Đọc lại lịch sử Thánh Kinh, khoảng giữa thời gian từ ngày thứ Sáu đến Sáng Chúa Nhật Thương Khó, chúng ta thấy những môn đệ Chúa nghi ngờ, sợ hãi, chán chường, tuyệt vọng v.v… Họ giam mình trong phòng, cửa đóng then cài. Nhưng sau khi vị Thầy khả ái của họ đã sống lại, họ đã sống bằng năng quyền, sức sống mạnh mẽ, bạo dạn, không hề khiếp sợ bất cứ một uy lực nào! Trước khi được cất lên trời, vị Thầy khả ái cũng là Cứu Chúa của họ đã ban cho họ năng quyền, Ngài cũng hứa với họ rằng Ngài sẽ ở cùng họ luôn cho đến ngày tận thế.
Vào năm 1971, hai nhạc sĩ Bill và Gloria Gaither đã cảm xúc trước năng lực của tình yêu và quyền năng của Chúa Sống, và đã sáng tác bài thánh ca tựa đề 'Vì Jesus Sống' với nội dung sau:
Trên trời vinh quang, Vua Thánh xuống gian trần
Xót thương con người sống trong lầm than
Thân vàng hy sinh chịu đau thương cứu người
Hiện Ngài đang sống để đón muôn người tìm nguồn thái an
Trên đường tôi đi, tôi biết Chúa đi cùng
Dẫu bao khổ nạn vẫn luôn bình an
Tâm hồn dịu êm, vì luôn luôn có Ngài
Hiện Ngài đang sống trong mỗi tâm hồn
Bền lòng vững tin.
Vì Jesus sống tôi bước đi với hy vọng
Bóng đêm xa dần lòng luôn vững tin
Vì tôi biết rõ Chúa sống quyền uy trên khắp trời
Vì Jesus sống luôn với tôi, tôi vui sống trong Ngài
4. Những ai thuộc về Chúa nhận được sự bình an thật vì Chúa Phục Sinh ban cho họ hy vọng tuyệt vời.
Một môn đệ thân tín của Chúa Cứu Thế Jesus là Phierơ nói rằng: Bởi lòng nhân từ vô biên, Đức Chúa Trời đã cho chúng ta được tái sinh để làm con cái Ngài. Do đó, niềm hy vọng của chúng ta tràn trề sức sống vĩnh cửu vì Chúa Cứu Thế đã từ cõi chết sống lại. Đức Chúa Trời đã dành sẵn cho con cái Ngài một cơ nghiệp vô giá trên trời, không gì có thể làm nhơ bợn, ô nhiễm, biến chất hay mục nát được. Đức Chúa Trời sẽ dùng quyền năng Ngài bảo vệ anh em cho tới khi anh em nhận cơ nghiệp đó, vì anh em đã tin cậy Ngài. Đến ngày cuối cùng, anh em sẽ được “cơ nghiệp cứu rỗi” trước mắt mọi người. Vậy, hãy vui mừng lên! Vì cuối cùng anh em sẽ được hạnh phúc vô biên, dù hiện nay phải chịu đủ thứ đau buồn, thử thách ít lâu. (1 Phierơ 1:3-6)
Vào thế chiến thứ hai, khi chiến tranh càng lúc càng khốc liệt, có mười một người lính trẻ Hoa Kỳ tử trận. Trong buổi lễ an táng, người ta đem đến những tràng hoa. Khi người chủ lễ nói lên những lời than vãn, đau thương tuyệt vọng thì một thanh niên ở tiểu bang Arkansas cất tiếng hát rằng: Có vùng đất xinh đẹp hơn, ngày ấy sẽ tươi đẹp, bởi đức tin chắc chắn chúng ta sẽ nhìn thấy!
Chúa yêu quý vị, Chúa chết vì quý vị, Chúa đang chờ đợi quý vị! Rất mong quý vị đến với Chúa ngay giờ để sống trong niềm vui, trong hy vọng, vì mọi nan đề đã được giải quyết, mọi phước hạnh đang chào đón nhưng ai thuộc về Chúa như lời hứa của Chúa trong Thánh Kinh rằng: Huyền nhiệm đó là “những điều chưa mắt nào thấy, chưa tai nào nghe và trí loài người chưa hề nghĩ tới, nhưng Thượng Đế dành sẵn cho người yêu mến Ngài.” (1 Côrinhtô 2:9)
Kính chào quý vị và các bạn.