Tiến sĩ David D. Ireland

Quý thính giả thân mến,

Tuần trước chúng ta đã bắt đầu Chương thứ 10 của quyển sách Bí Quyết Để Có Một Đời Sống Hạnh Phúc, nói về việc ‘Trở Thành Một Người Hạnh Phúc’. Tác giả cho biết đau khổ không miễn trừ một ai và xảy ra với tất cả mọi người- người hạnh phúc cũng như người bất hạnh. Câu hỏi vẫn thường đến trong tâm trí mỗi khi chúng ta đau khổ, chính là “tại sao lại là tôi?” Những người xung quanh chúng ta cũng đưa ra câu hỏi “Tại sao Đức Chúa Trời lại để điều này xảy ra?”

Việc cố trả lời câu hỏi hai câu hỏi này là vô ích. Thay vì vậy, một câu hỏi khác mà chúng ta có thể đặt ra, đó là: “Làm thế nào để tôi thoát khỏi sự đau khổ?” Đau khổ không phải lúc nào cũng là điều tiêu cực. Đau khổ có sức mạnh khuyến khích chúng ta hành động, giúp chúng ta vượt qua những sóng gió của cuộc đời và đưa đến một tương lai tốt đẹp hơn. Trong Rô-ma 5:3-4, sứ đồ Phao-lô nói: “Nào những thế thôi, nhưng chúng ta cũng khoe mình trong hoạn nạn nữa, vì biết rằng hoạn nạn sanh sự nhịn nhục, sự nhịn nhục sanh sự rèn tập, sự rèn tập sanh sự trông cậy”.

Sự trông cậy hay hy vọng là một trong những “liều thuốc” của Đức Chúa Trời chữa trị bi kịch, những nỗi đau không thể chịu nổi, những bối rối về mặt tình cảm và tâm lý. Mặc dù hy vọng vẫn luôn có sẵn nhưng lại thường bị bỏ quên cho đến khi nỗi đau trở nên không thể chịu đựng được nữa. Câu hỏi tại sao không đưa ra câu trả lời cho chúng ta mà chỉ dẫn đến nhiều câu hỏi nghịch lý khác, vốn lại tiếp tục đưa đến thái độ bất mãn với cuộc đời và với Chúa.

Chúng ta cũng đã nghe câu trả lời của Chúa Giê-xu với câu hỏi “Đức Chúa Trời ở đâu khi đau khổ xảy ra?”:

Một số người trong thời của Chúa Giê-xu cũng đưa ra câu hỏi tương tự để chất vấn Ngài như đã được chép trong sách Lu-ca 13:1-5: "Cũng lúc ấy, có mấy người ở đó thuật lại cho Đức Chúa Jesus nghe về việc Phi-lát giết mấy người Ga-li-lê, lấy huyết trộn lẫn với của lễ họ. Đức Chúa Jesus cất tiếng đáp rằng: Các ngươi tưởng mấy người đó vì chịu khốn nạn dường ấy, có tội lỗi trọng hơn mọi người Ga-li-lê khác sao? Ta nói cùng các ngươi, không phải; song nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy sẽ bị hư mất như vậy. Hay là mười tám người bị tháp Si-lô-ê ngã xuống đè chết kia, các ngươi tưởng họ có tội lỗi trọng hơn mọi kẻ khác ở thành Giê-ru-sa-lem sao? Ta nói cùng các ngươi, không phải; nhưng nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy cũng sẽ bị hư mất như vậy".

Chúa Giê-xu đã nhanh chóng xem nhẹ tội lỗi của các nạn nhân là nguyên nhân gây ra cái chết của họ. Trên bề mặt, câu trả lời của Ngài “Ta nói cùng các ngươi, không phải; song nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy sẽ bị hư mất như vậy” (câu 3,5) dường như không thể áp dụng ở đây. Tuy nhiên, khi phân tích câu trả lời của Chúa Giê-xu, bạn sẽ khám phá ra bốn câu trả lời cho câu hỏi mang tính thực tiễn này Đức Chúa Trời ở đâu khi chúng ta đau khổ. Những câu trả lời ẩn chứa trong phân đoạn này gồm có: (1) bi kịch sẽ khiến những người bất cẩn bàng hoàng; (2) đau khổ là tiếng gọi tỉnh thức; (3) hy vọng trong tương lai, và (4) đau khổ là lời kêu gọi đến sự ăn năn.

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ bước vào theo dõi hai ẩn ý đầu tiên trong câu trả lời của Chúa.

1. Bi Kịch Sẽ Khiến Những Người Bất Cẩn Bàng Hoàng

Mỗi khi Chúa Giê-xu phán dạy, thì lời khuyên của Ngài luôn có ít nhất hai ý nghĩa: nghĩa trên bề mặt và nghĩa sâu sắc hơn. Nghĩa thứ nhì được đưa ra với mục đích thay đổi hành động và căn bản đạo đức của người nghe. Lời Chúa Giê-xu phán “song nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy sẽ bị hư mất như vậy” đưa ra một thông điệp sâu sắc liên hệ tình huống hiện tại với quan điểm của cõi đời đời.

Trong trường hợp này, Chúa Giê-xu giúp người nghe nhận ra rằng bi kịch sẽ khiến những người bất cẩn bàng hoàng vì bất kỳ ai - tốt hay xấu đều có thể bước vào cõi đời đời vì một rủi ro bất ngờ xảy đến. Đây là trường hợp của những người Ga-li-lê đang thờ phượng và của mười tám công nhân xây dựng bước vào cõi đời đời vì một thảm họa bất ngờ. Những người đứng ngoài hay người nghe về tin tức bi kịch này thông qua nỗi đau nhắc họ nhớ về sự ngắn ngủi của cuộc sống và vai trò của Đức Chúa Trời. Môi-se đã cầu nguyện cho chúng ta sống theo cách này khi viết rằng: “Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi, hầu cho chúng tôi được lòng khôn ngoan” (Thi thiên 90:12). Câu Kinh Thánh này vẫn được các mục sư sử dụng trong các bài ngợi khen và cảm động lòng người nghe đi đến chỗ nhận biết thật thấm thía vì những người thân yêu của họ có thể đột nhiên bị cướp đi khỏi cõi đời này.

Vài năm trước đây, một thảm kịch xảy ra làm chấn động cộng đồng Montclair, NewJersey, cũng là nơi mà hội thánh của tôi hiện diện từ năm 1994. Một viên cảnh sát địa phương, người bị vợ xa lánh trở về nhà và hai vợ chồng bắt đầu nói chuyện. Không lâu sau đó, một cuộc tranh cãi xảy ra và viên cảnh sát rút ra khẩu súng lục rồi bắn vợ mình. Tình hình trở nên tồi tệ hơn khi người này cũng dùng súng để tự vẫn.

Do người vợ và đứa con gái đang học đại học thường xuyên nhóm lại tại hội thánh chúng tôi nên hai đám tang được tổ chức tại đây. Mục sư đoàn tại hội thánh chúng tôi hiểu rằng thật vô ích khi đến trò chuyện với cô con gái, người chỉ còn lại một mình sau sự ra đi của cả cha và mẹ về những nguyên ­­nhân của sự đau khổ. Đó là những giây phút không dành cho lời giải thích dù những lời đó mang ý tốt đến đâu, mà đúng hơn đó là lúc để an ủi người đang chịu nỗi mất mát cũng như cho họ biết rằng họ vẫn được yêu thương và trân trọng. Hội thánh của chúng tôi chỉ đơn thuần mở cửa chào đón người thiếu nữ này và những người bà con của cô. Mục sư đoàn và các gia đình trong hội thánh cũng mở lòng giúp đỡ những người này trong giờ phút đau thương ấy. Kết quả là những người đến dự lễ tang không chỉ ra về, suy nghĩ về sự ngắn ngủi của cuộc sống và còn nhận ra vai trò của Đức Chúa Trời trong những giờ phút đau thương như thế.

2. Đau Khổ Là Tiếng Gọi Tỉnh Thức

Chúng ta hãy cùng xem xét một khía cạnh khác trong câu trả lời của Chúa Giê-xu về câu hỏi Đức Chúa Trời ở đâu khi chúng ta đau khổ: “song nếu các ngươi chẳng ăn năn, thì hết thảy sẽ bị hư mất như vậy” (Lu-ca 13:3). Khi đau khổ hẳn nhiên khiến những người bất cẩn bàng hoàng nhưng nếu chỉ bàng hoàng thôi sẽ vẫn không thể khiến họ thay đổi để tốt hơn được. Trong câu trả lời của Chúa Giê-xu còn có một câu trả lời thứ nhì, tập trung hơn, chính là một tiếng gọi tỉnh thức. Cụm từ “tiếng gọi tỉnh thức” cho thấy người này cần đến sự giúp đỡ từ bên ngoài để tỉnh dậy khỏi giấc ngủ no say. Khi đưa ra câu trả lời, Chúa Giê-xu đã nhận ra rằng nhóm người đang hỏi Ngài không chỉ đơn thuần tìm kiếm lẽ thật mà còn muốn khuấy động một thách thức mang tính trí tuệ với mục đích đánh lừa và không công nhận thẩm quyền của Ngài. Nhưng Chúa Giê-xu, một triết gia và nhà thần học bậc thầy đã đưa ra cho họ lời nhận xét bất ngờ-một câu trả lời như một lời tỉnh thức liên quan đến số phận và lợi ích của linh hồn họ. Về cơ bản, Chúa Giê-xu đang nói với đám đông rằng: “nếu các ngươi thật sự muốn trải nghiệm đau khổ từ bi kịch chắc chắn, hãy tưởng tượng việc chết mất mà không có sự ăn năn”. Chúa đang thúc giục họ tập trung vào việc chuẩn bị cho cõi đời đời, có hoặc không có Đức Chúa Trời. Chúa Giê-xu muốn giúp họ thoát khỏi phản ứng tự nhiên là sa lầy vào việc tìm kiếm lỗi lầm liên quan để loại bi kịch này. Ngài đang định hướng lại sự tập trung của họ vào quyền năng từ sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Quyền Năng Từ Sự Hiện Diện Của Đức Chúa Trời

Năm 1996, một nhóm côn đồ địa phương đã tấn công dữ dội vào một nhóm côn đồ đối thủ, giết hại một thanh niên tại Montclair, cũng là thị trấn nơi có hội thánh của chúng tôi. Cha mẹ của cậu thanh niên tổ chức đám tang tại một nhà tang lễ nổi tiếng trong thị trấn. Do cha mẹ cậu không phải là thuộc viên của hội thánh chúng tôi, nên tôi khá ngạc nhiên khi nhận được điện thoại từ viên cảnh sát trưởng yêu cầu tôi đến tham dự đám tang này trong trang phục của một mục sư. Dù vậy, viên cảnh sát không cần tôi phải trình bày lời tán dương trong đám tang. Thay vào đó, nhiệm vụ của tôi là ngồi ở chỗ càng dễ nhận thấy càng tốt, để mọi người nhận ra bộ trang phục đen với cổ áo trắng của một mục sư. Ngày hôm đó, tôi đã hiểu được quyền năng từ sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Viên cảnh sát trưởng muốn thành viên của hàng giáo phẩm địa phương tạo ra một bầu không khí tại đám tang nơi những người tham dự -thành viên của các băng nhóm khác- biết rằng hành vi của họ luôn được đại diện của Chúa, những mục sư nhìn thấy. Lễ phục của chúng tôi đã công khai chuyển tải thông điệp rằng bất kỳ hành động nào đi ngược lại việc than khóc và tán dương đều không thể chấp nhận được và có thể gây nguy hiểm đến linh hồn của họ. Về cơ bản, chúng tôi có mặt ở đó để đưa ra lời cảnh tỉnh chống lại bất kỳ hành động bạo lực hay trả đũa nào. Lời đề nghị của viên cảnh sát trưởng đã có hiệu quả. Không có cuộc đấu súng hay bất kỳ hình thức bạo động nào liên quan đến cái chết của người thanh niên đã xảy ra trong ngày hôm đó hay được tường thuật lại sau đám tang.

Tương tự, câu trả lời của Chúa Giê-xu cũng mang mục đích hướng đám đông suy nghĩ về cõi đời đời theo một cách rất nghiêm túc. Vì vậy, câu trả lời hợp lý cho câu hỏi Đức Chúa Trời ở đâu khi đau khổ xảy ra là: hãy tỉnh thức và tập trung vào cõi yên nghỉ đời đời của linh hồn bạn.

Sống Nghiêm Túc

Quý thính giả thân mến,

Cách đây vài năm, tôi được mời đến làm lễ tại đám tang của một bé gái mới một tuổi. Tôi ngồi với cha mẹ của bé, cùng khóc và chia sẻ những suy nghĩ mà chúng tôi hẳn sẽ không bao giờ chia sẻ nếu không có bi kịch này. Đây là một bé gái chưa biết đâu, thậm chí chưa biết đọc hay nói câu “con thương ba mẹ” thế nhưng bé đã được Chúa cất đi. Ba chúng tôi cùng ngồi với nhau, do dự giữa việc cảm tạ Chúa vì giờ đây linh hồn bé nhỏ này đã được về với Ngài và thương khóc cho bé vì bé không còn hiện diện trên cõi đời này nữa.

Thi thiên 116:15 chép: “Sự chết của người thánh là quí báu trước mặt Đức Giê-hô-va”. Tôi khẳng định rằng những cảm xúc mà chúng tôi cùng chia sẻ với nhau vào những giây phút đó thật rất quý giá. Mặc dù những cảm xúc không đưa lý do đầy đủ cho cái chết không đúng lúc của những người thân yêu, nhưng những cảm xúc đó vẫn rất quý giá. Sau vài tháng giúp đỡ cha mẹ của cô bé một tuổi đó vượt qua thời gian đau buồn, giữa chúng tôi đã có được một tình thân, mà nếu không có quyền năng của Đức Chúa Trời tạo ra từ kinh nghiệm đau thương ấy hẳn sẽ không có được.

Sau những lần gặp gỡ của chúng tôi, tôi đã chạy thật nhanh về nhà và ôm chầm lấy các con của tôi. Các con tôi đã hỏi: “Bố ơi, bố làm gì vậy?” hay chúng sẽ than phiền rằng tôi ôm các con quá chặt. Mắt tràn lệ, tôi chỉ nói với các con rằng: “bố chỉ thích mùi hương của con” hay “bố chỉ cho các con biết rằng bố thương các con lắm”. Trong thời gian đó, tôi nhận ra mình thường nắm lấy tay của bè bạn và đồng nghiệp lâu hơn bình thường. Tôi thật lòng muốn những người quanh mình biết rằng tôi rất quan tâm đến họ trước khi quá muộn. Bi kịch mà tôi giúp đôi vợ chồng vượt qua đã trở thành một tiếng gọi tỉnh thức tôi.

Đức Chúa Trời ở đâu khi đau khổ xảy ra? Ngài hiện diện chính giữa vòng chúng ta khi cho phép chúng ta thực sự trân trọng những giây phút bên cạnh những người thân yêu. Hãy để nỗi đau của bạn tỉnh thức bạn!

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngừng phần đọc sách hôm nay tại đây. Tuần sau chúng ta sẽ xem xét tiếp hai câu trả lời còn lại ẩn chứa trong câu trả lời của Chúa. Đó là: (3) hy vọng trong tương lai, và (4) đau khổ là lời kêu gọi đến sự ăn năn. Chúng tôi ước mong sẽ được quý thính giả thân yêu đón nghe chương trình phát thanh của chúng tôi và cùng chúng tôi khám phá con đường dẫn đến hạnh phúc.

Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần an vui và thoải mái bên gia đình cùng bạn bè.

Nhân dịp Xuân Nhâm Thìn, Phát Thanh Hy Vọng kính chúc quý vị một năm mới an khang và thịnh vượng. Mời quý vị đón nghe chương trình phát thanh Tết tại đây. Chúng tôi sẽ phân phát CD Tết miễn phí cho quý vị tại các Hội chợ Tết khắp các tiểu bang tại Úc. Mong được gặp gỡ và có dịp tiếp chuyện với quý vị.

Tìm Kiếm