Quý thính giả thân mến,
Chúng ta đang ở trong Chương thứ 9 của quyển sách Bí Quyết Để Có Một Đời Sống Hạnh Phúc, nói về việc biết tha thứ. Chúng ta đã được nghe rằng một cuộc đời hạnh phúc luôn tràn đầy sự tha thứ, vì nếu không, chúng ta sẽ luôn ngập tràn cay đắng, trách cứ, giận dữ, phẫn nộ vả mệt mỏi như đeo cả tấn đá trên lưng vậy. Bày tỏ và biết nhận lãnh sự tha thứ là điều cần thiết để có và duy trì được mối quan hệ hạnh phúc. Chúng ta cần nhận thức rằng tha thứ là điều nói thì dễ, nhưng thực hành lại rất khó. Tuy nhiên, nó không phải là việc không thể làm nổi. Chúng ta đang tìm hiểu tại sao tha thứ là một trong những con đường bí mật dẫn đến một cuộc sống hạnh phúc. Khi sứ đồ Phierơ hỏi Chúa Jesus rằng mình cần phải tha thứ cho anh em bao nhiêu lần, câu trả lời của Chúa Jesus cho thấy Ngài đòi hỏi chúng ta phải thường xuyên và luôn luôn biết tha thứ, biến nó thành một hành động tự nhiên trong nếp sống thường nhật, và trở thành một phẩm hạnh và một phong cách sống của chúng ta.
Những điều trong cuộc sống mà người khác đã làm gây tổn thương cho bạn và những lời nhận xét xúc phạm đã được nói một cách thiếu công bằng về bạn hay với bạn, đều gây ra những tổn thương. Tiếc thay, khi chúng ta không để cho bản tính hay tha thứ của Chúa giúp mình biết tha thứ, chúng ta sẽ bước đi khập khiễng, mang theo những vết thương sẽ khiến chính chúng ta phải đau đớn trong thời gian dài nữa. Tha thứ là “tầm cao” dành cho những ai sẵn sàng phản chiếu bản tính của Đức Chúa Trời trong cách cư xử với người khác.
Từ ngữ tha thứ có nghĩa là trả tự do, giải thoát. Tha thứ là một hành động có suy xét. Tha thứ có nghĩa là một cách nào đó, bạn giải thoát khỏi tù ngục trong tấm lòng bạn những người bạn đã giam giữ vì những lỗi lầm họ đã gây ra cho bạn. Bạn cũng phải trả giá rất cao khi giữ họ là tù nhân quá lâu. Họ khiến bạn, người chủ ngục, phải kiệt quệ. Vì vậy, ngay cả khi bạn không hoàn toàn biết tha thứ, bạn cũng phải thả tự do cho họ, vì lợi ích của họ và của chính bản thân bạn. Ngay cả khi bạn chỉ có thể tha thứ như một hành động của đức tin, bạn cũng phải thả họ và cả bạn được tự do.
Hãy nghĩ về điều này: khả năng thả tự do cho một người, ngay cả khi chúng ta không muốn tha thứ là một trong những món quà tuyệt diệu nhất mà Chúa đã ban cho chúng ta. Một hành động đức tin là điều mà không ai có thể lấy khỏi bạn. Không ai có thể nói với bạn rằng bạn không thể tha thứ người khác. Bạn có thể ngồi trong ngục tù nhưng vẫn có thể trả tự do cho người khác trong tấm lòng mình. Bạn có thể nghèo khổ nhưng vẫn có thể hào phóng tha thứ người khác.
Chúng ta phải tha thứ, vì nếu không, chính chúng ta là những tù nhân thực thụ. Khả năng một tù nhân sống hạnh phúc vẫn ít hơn so với một người tự do hoàn toàn. Khi cân nhắc những giá phải trả, bạn sẽ thấy rằng tập tha thứ là con đường chắc chắn mà bạn phải chọn đi nếu sống hạnh phúc là mục tiêu của bạn.
Cách Bỏ Qua Quá Khứ
Chúng ta không nên ngây thơ về tầm quan trọng của việc tha thứ. Một số vết thương hằn sâu đến nỗi việc bỏ qua tổn thương và lòng cay đắng là điều rất khó khăn. Chúng ta có thể gắn chặt vào vết thương tổn một cách thật lạ lùng. Chúng ta thậm chí bám vào một điều nhỏ nhất, một phần vì tính tự phụ của mình. Chúng ta muốn người kia phải biết tha thứ trong khi chúng ta luôn nghĩ rằng mình là người đúng và người kia đã sai.
Trân Trọng Việc Hàn Gắn Hơn Là Đúng
Đôi khi, chúng ta trừng phạt mình bằng cách tự nhắc nhở rằng chúng ta là người bị xúc phạm và người kia đã sai. Nhưng hãy suy nghĩ về điều này: đôi khi, việc hàn gắn, hòa giải vẫn tốt hơn là vấn đề đúng hay sai.
Hãy tưởng tượng một cặp vợ chồng nọ tranh cãi với nhau. Người vợ đã nói điều gì đó xúc phạm, khiến người chồng phải giận dữ. Lúc đi ngủ, thay vì vào giường ngủ chung với vợ, người chồng lại giật lấy tấm chăn và giận dữ bỏ ra khỏi phòng ngủ. Anh này quyết tâm sẽ ngủ ngoài đi-văng. Người vợ xin chồng mình tha thứ và nói anh trở về giường ngủ, nhưng không có điều gì mà người vợ nói có thể thuyết phục người chồng tha thứ cho điều mà chị đã bất cẩn thốt ra khi giận dữ. Người chồng đã thà giữ lấy tính tự phụ còn hơn là làm hòa với vợ. Tôi chỉ muốn nói với người chồng này rằng “này anh, tốt nhất là nên làm hòa với vợ hơn là cố chứng minh mình đúng và phải ngủ trên chiếc đi-văng cũ kỹ đó sao?”
Hay hãy tưởng tượng một đứa bé có một hành động nhỏ hỗn xược với mẹ mình. Người mẹ giận dữ đi ra khỏi nhà, và nhớ lại mãi điều này trong trí. Khi đứa trẻ từ trường về nhà, người mẹ vẫn còn giận dữ. Không khí quanh bàn ăn tối đó thật căng thẳng vì mẹ không nói chuyện với ai cả. Tôi chỉ muốn nói với người mẹ này rằng “chị ơi, chẳng phải tốt hơn là nên hòa giải và có một bữa ăn vui vẻ hơn là cố chứng minh mình đúng sao?”
Hòa giải luôn cần đến việc kiềm chế cái tôi và sẵn lòng bỏ qua việc trả đũa người đã xem thường bạn chỉ để chứng minh là bạn đúng. Chúng ta không thể chung sống với nhau trong gia đình và xã hội mà không sẵn lòng tha thứ và hòa giải thay vì khăng khăng rằng mọi người phải xin lỗi chúng ta và phải thực hiện phần việc của mình. Chúa Giê-xu phán rằng khi ai đó làm chúng ta tổn thương, chúng ta phải đi đến với họ thay vì chờ họ đến làm hòa với chúng ta (xem Ma-thi-ơ 5:23-24). Hòa giải thường có nghĩa là bước ra và chủ động gây dựng lại mối quan hệ, ngay cả khi chúng ta không phải là người phạm lỗi.
Nhìn Nhận Sự Việc Một Cách Khách Quan
Nếu việc bước ra và gây dựng lại mối quan hệ nghe quá khó khăn, hãy nghĩ đến điều gì đã xảy ra khi Đức Chúa Trời nhìn vào những tội lỗi của chúng ta: “Khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết” (Rô-ma 5:8). Việc nhớ rằng chính Chúa đã chủ động cố gắng phục hồi lại mối quan hệ với chúng ta sẽ giúp chúng ta nhìn nhận sự việc một cách khách quan khi người khác phạm lỗi cùng chúng ta.
Thật ra, vấn đề tha thứ giữa con người đều dựa trên bản tính của Đức Chúa Trời và lòng tha thứ Ngài dành cho chúng ta. Sự nhập thể, việc Đức Chúa Trời ban Con một của Ngài là khuôn mẫu, hay ví dụ cho cách mà bạn và tôi cần sẵn lòng bày tỏ sự tha thứ. Và hãy nhớ rằng Chúa Giê-xu đã phán nếu chúng ta không tha thứ cho những người làm lỗi với mình, thì Cha của chúng ta trên trời cũng sẽ không tha thứ cho chúng ta (Ma-thi-ơ 6:15). Điều này thật sự thúc đẩy tôi! Biết rằng bản chất của Đức Chúa Trời sẽ không cho phép Ngài tha thứ tôi nếu tôi không tha thứ người khác sẽ khiến tôi muốn tìm cách tha thứ cho người khác hơn là ngồi đó và chờ người khác đến cầu xin sự tha thứ của tôi.
Bạn có biết rằng Tổng vụ thu thuế quốc gia (Internal Revenue Service) đã phải lập ra quỹ gọi là “Government Conscience Fund” (tạm dịch “Quỹ nộp thuế cho nhà nước theo lương tâm”) Quỹ này được lập ra vì lương tâm con người thường khiến họ day dứt đến nỗi họ phải tìm kiếm sự tha thứ vì trước đây đã lừa dối về vấn đề thuế thu nhập. Hằng năm, chính phủ Mỹ đã thu được hàng triệu đô-la thông qua quỹ này. Một người đã gởi đến quỹ này 10.000 đô-la Mỹ bằng 100 tờ bạc 100 đô-la mới nguyên. Một người khác gởi vào một món tiền nhỏ là 15, 43 đô-la vì đây là số tiền dư từ một vụ kiện trước đây của tòa án. Cả hai hành động này cho thấy điều nhiều người hằng năm vẫn làm đó là: họ muốn làm dịu tiếng nói của lương tâm bằng cách trả lại những điều mình nợ chính phủ.
Kính thưa quý thính giả,
Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngừng phần đọc sách hôm nay tại đây. Tuần sau, chúng ta sẽ tiếp tục bàn luận về tầm quan trọng của việc thật sự tha thứ cho người đối sự sai trật với chúng ta, cùng cách phục hồi lại mối quan hệ đã đổ vỡ. Chúng tôi ước mong sẽ được quý thính giả thân yêu đón nghe chương trình phát thanh của chúng tôi và cùng chúng tôi khám phá con đường dẫn đến hạnh phúc. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần an vui và thoải mái bên gia đình cùng bạn bè.