Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hổ còn gọi là cọp hay hùm là động vật thuộc họ mèo, là một trong bốn loại "mèo lớn". Hổ là loài thú dữ ăn thịt sống. Phần lớn các loài hổ sống trong rừng và đồng cỏ, là những khu vực mà chúng dễ ngụy trang bằng những vằn của chúng, để săn mồi. Trong bốn loại ‘mèo khổng lồ’, chỉ có hổ và beo đốm (jaguar) sống ở Mỹ biết bơi. Chúng bơi lội rất giỏi, thường tắm trong hồ và sông. Hổ không thể leo trèo như mèo.

Hổ thích đi săn một mình. Mồi của hổ là hươu, nai, heo rừng, trâu, v.v... Hổ chế ngự mồi từ mọi góc, tấn công thật nhanh và cắn cổ mồi để làm gãy cột sống hay khí quản của con mồi, hay làm tổn thương tĩnh mạch hoặc động mạch chính. Là một thú bơi lội giỏi, hổ có khả năng giết chết con mồi ngay cả khi chúng đang bơi. Một số con hổ thậm chí phục kích cả các con thuyền để bắt người hay cá của họ.

Hổ cũng được nhắc đến trong kho tàng văn chương Việt Nam. Hổ là biểu tượng của sự hùng cường của sức mạnh vô song. Bài thơ Nhớ rừng của nhà văn Thế Lữ mô tả tâm sự của con hổ trong vườn bách thú:

Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội,
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng.
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc,
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,
Là khiến cho mọi vật đều im hơi.

Ta biết ta là chúa tể muôn loài,
Giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.
Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
Ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội,
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt,
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

Trong y học Đông phương, người ta dùng hổ trong những phương thuốc quí hiếm như thuốc bổ dưỡng, tăng cường sinh lực, và chữa các loại bệnh về sinh lý. Xương hổ được dùng để nấu thành cao gọi là cao hổ cốt, giúp trị bệnh suy dinh dưỡng, đau khớp.

Hổ sống ở tận rừng sâu, có sức mạnh phi thường, ít dã thú nào bì kịp. Hổ đồng nghĩa với sức mạnh, với bạo lực, bạo quyền. Ở nơi rừng rậm, hổ làm vua một cõi. Dầu được mệnh danh là chúa tể sơn lâm, nhưng hổ không thắng được voi, như câu tục ngữ chúng ta thường nghe “cao nhân tất hữu cao nhân trị” Theo cuốn sách nhan đề “Quần thể di tích Huế” của Phan Thuận An, tả cảnh một trận Hổ quyền dưới triều Thành Thái như sau: Voi cái bước vào đấu trường có vẻ hiên ngang, đi qua đi lại trước mặt cọp không một chút sợ hãi, vua Thành Thái khen: “Con này can đảm lắm”. Nhưng bỗng chốc, cọp nhảy lên trán voi, voi hất mạnh, cọp rơi xuống. Cọp lại nhảy lên bấu vào chỗ cũ. Voi tức giận, rống lên, vụt chạy đến dùng đầu đẩy mạnh cọp vào thành đấu trường, dùng sức mạnh ngàn cân vừa húc, vừa ép thật sát. Khi voi ngẩng đầu lên, cọp té xuống đất, voi dùng chân chà cọp đến chết.” Trận Hổ quyền đẫm máu nhất là vào năm 1750, ở cồn Dã Viên trên sông Hương, lần lượt 40 con voi đã giết chết 18 con hổ một cách khủng khiếp.

Hổ chỉ được phép nuôi trong sở thú, có những nhân viên được huấn luyện kỹ càng và những phương tiện để đối phó với hổ khi chúng nổi điên. Không ai được phép nuôi hổ trong nhà, thế mà cũng có người làm điều dại dột đó:

Ông Norman Buwalda, 66 tuổi, ở Southwold, thuộc tỉnh Ontario, Canada, người đã đấu tranh trong nhiều năm qua để nuôi những thú dữ trong nhà của mình, đã bị một con hổ 300kg tấn công và giết chết. Vụ tấn công xảy ra vào chiều 10/1 khi ông Buwalda vào chuồng hổ để cho chúng ăn. Cảnh sát cho biết con hổ tấn công ông là hổ dữ Siberi. Trung úy cảnh sát Troy Carlson nói: "Chúng tôi không biết điều gì đã xảy ra, do không có ai chứng kiến vụ việc này". Một thành viên trong gia đình Buwalda đã phát hiện xác ông trong chuồng hổ, sau đó người này tìm cách xua con hổ sang một chuồng bên cạnh và đưa xác ông ra ngoài chờ xe cứu thương đến. Đây không phải lần đầu tiên xảy ra vụ hổ tấn công trong nhà ông Buwalda. Tháng 6/2004, một cậu bé 10 tuổi vào tham quan và chụp ảnh trong nhà ông Buwalda cũng đã bị một con hổ Siberi tấn công. Cậu bé bị hổ vồ rách da cổ và chấn thương ở đầu, nhưng rất may em đã được cứu sống.

Ông Buwalda, là Chủ tịch Hội những người nuôi thú hoang ở Canada, lúc đó không phải ra tòa vì ông có giấy tờ hợp pháp cho phép nuôi đàn thú dữ trong nhà. Ngoài hai con hổ, trong nhà Buwalda còn có một con sư tử và một con báo rừng. Những người hàng xóm của ông cho biết họ luôn sống trong tình trạng lo lắng và sợ hãi. Họ đã nhiều lần gửi đơn kiện lên tòa án địa phương yêu cầu gia đình Buwalda chuyển đàn thú dữ này đi nơi khác, song ông Buwalda đã thắng kiện và tòa án vẫn cho phép ông được quyền tiếp tục nuôi chúng. Cảnh sát cho biết hội đồng thành phố sẽ tham khảo ý kiến gia đình ông Buwalda trước khi quyết định làm gì với đàn thú dữ này.

Thưa quý vị,

Bản tính của hổ hung dữ cho nên dầu chúng ta có cố sức ra công để dạy dỗ, đào luyện hổ đến đâu, hổ vẫn mang bản tính hung tợn đó. Nhưng có một điều còn nguy hiểm và tàn bạo hơn cả hổ, đó chính là lòng người. Thánh Kinh chép rằng: "Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa: ai có thể biết được?" (Giêrêmi 17:9). Chúng ta có thể biết được tánh hung dữ của hổ, bản chất nguy hiểm của lòng rắn độc, nhưng chúng ta không thể đoán được những gì ẩn chứa bên trong con người, như ca dao của nước ta: "Dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người". Sở dĩ lòng người gian dối hơn mọi vật, bại hoại đến mức vô phương cứu chữa là vì tội lỗi đã thâm nhiễm vào con người kể từ Adam là tổ phụ loài người phạm tội.

Có một số người tin vào lời nói của Khổng Tử: "Nhân chi sơ tính bổn thiện", nghĩa là con người vốn là tốt nhưng trở thành xấu vì hoàn cảnh. Nói cách khác là "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng", một người ở gần những người tốt sẽ trở thành người tốt, ở gần người xấu sẽ trở thành người xấu. Thật ra bản chất tội đã có sẵn từ trong lòng của con người từ khi con người sinh ra. Chẳng hạn, em bé nói dối, dẫu cha mẹ chúng không hề dạy chúng về điều xấu đó. Và đã là con người, chúng ta đều phạm tội. Chính tội lỗi như một loài thú dữ phá hoại linh hồn và thể xác của con người. Để giải cứu con người, và tiêu diệt tội lỗi, hơn 2000 năm trước, Chúa Cứu Thế đã giáng trần như lời Thánh Kinh chép rằng: "Đang khi chúng ta bó tay tuyệt vọng, Chúa Cứu Thế đã đến đúng lúc để chết thay cho chúng ta, là người tội lỗi, xấu xa. Thông thường, ít thấy ai chịu chết cho người công chính, hiền lương, nhưng dù sao, nghĩa cử ấy còn có thể xảy ra. Nhưng Thượng Đế đã chứng tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi Chúa Cứu Thế chịu chết thay chúng ta là người tội lỗi. Trước là người tội lỗi, ta còn nhờ máu Chúa mà được tha thứ, nay ta sạch tội rồi, hẳn Ngài sẽ cứu ta khỏi hình phạt khủng khiếp Đức Chúa Trời dành cho thế gian". (Rôma 8:6-9)

Một khi tiếp nhận Chúa, Ngài sẽ tẩy sạch lòng dạ của ta khỏi mọi điều dơ bẩn và mọi thần tượng. Lời Đức Chúa Trời phán rằng: "Ta cũng sẽ cho các ngươi tấm lòng mới, và sẽ đặt tâm linh mới trong các ngươi. Ta sẽ cất bỏ lòng bằng đá khỏi xác thịt các ngươi và cho các ngươi lòng bằng thịt. Ta sẽ đặt Thần Linh Ta trong các ngươi và khiến các ngươi noi theo luật lệ Ta, thì các ngươi sẽ vâng giữ và thi hành mệnh lệnh Ta" (Êxêchiên 35:26-27).

Chúa yêu quý vị, Chúa đã giáng trần vì quý vị, Chúa muốn đổi mới tấm lòng quý vị, tái tạo đời sống quý vị, và cả thiên đàng đang mở ra chờ đón quý vị. Rất mong quý vị đến với Chúa Cứu Thế Jesus ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.