Nhân vật:
Trâm (còn gọi là chị Hai), có chồng, với hai con đang học trung học.
Lan, em của Trâm, theo chị vượt biên, đến Úc lúc còn nhỏ (nên nói tiếng Việt không hoàn toàn thành thạo), đã trưởng thành và đang đi làm.
Ông Bà Sáu, người cùng quê với chị em Trâm và Lan.
Khung cảnh:
Ngày 23 tháng chạp, sắp gần Tết, tại Úc Đại Lợi.
Màn 1
Tại nhà Trâm, chồng và các con đi vắng, chỉ có một mình Trâm ở nhà, đang bận bịu nấu nướng để chuẩn bị đưa Ông Táo về trời.
Tiếng nhạc xuân văng vẳng…
Trâm (than vắn thở dài): Năm sắp hết, tết sắp đến, bao nhiêu chuyện phải lo trong nhà. Hôm nay là 23 tháng chạp rồi, phải đưa ông Táo về trời. Dzậy mà, thiệt tình à nghen, chồng thì phải đi làm xa, còn con cái, bạn bè rủ rê đi chơi hết rồi. Hứ! Xúm rủ đi đâu hết trơn rồi, chỉ có mình tui lo hết, từ đầu đến chân. Làng xóm ơi, rầu ơi là rầu… Chồng với con gì mà chẳng giúp tui được cái tích sự gì hết!
(Rồi tiếp tục lo nấu nướng, tiếng dao kéo chén đũa khua vang)
Bỗng Trâm giật mình: Thôi rồi, hồi hôm qua đi chợ mà quên mua một ít bún khô rồi… Đầu óc mình dạo này làm sao đó…
(Tiếng mở các cửa tủ nhà bếp)
Trâm: …mà đến củ gừng cũng không còn. Nhà không có ai để nhờ vả. Thiệt không biết phải làm sao… À, hay mình nhờ con Lan nó qua giúp cho mình một tay…
(Trâm với tay bốc điện thoại, quay số của Lan… Tiếng điện thoại, rồi tiếng Lan bên đầu dây bên kia)
Lan: (giọng còn ngái ngủ): Hello, who’s that?
Trâm: Lan ơi, chị Hai đây. Dậy chưa cưng?
Lan: Chị Hai…. I am sleeping. Sao mà chị gọi early quá vậy. Em còn đang ngủ mà!
Trâm: Làng xóm ơi! Giờ này là… là hơn mười giờ sáng, trưa trờ trưa trật rồi mà em còn sleeping hả!
Lan: Mùa này, em phải đi làm về nhà late lắm, chị biết không? Tối qua em phải đi làm đến 11 giờ mới về…
Trâm: Thôi, ngủ dzậy đủ rồi cưng ơi! Dậy đi, cho chị nhờ em một chút việc, được không?
Lan: Mà hôm nay có chuyện gì special mà chị kêu em sớm quá dzậy?
Trâm: Hôm nay là ngày 23 tháng chạp đó em ơi. Chị đang nấu nướng để tiễn ông Táo về trời.
Lan: Tiễn ông Táo về trời? Có phải ông Táo là cái ông mặc áo dài long dress mà lại mặc cái quần short ngắn đó không chị? (cười hi hi rồi tiếp lời) Trông thật là …(hi hi)….
Trâm (ngắt lời): Nè Lan, em đừng nói nhảm. Ông Táo là thần hộ mạng của gia đình chị đó. Mình phải tiễn ổng đi thật thịnh soạn, thì về trời, ổng mới nói tốt cho mình, em biết chưa? Bây giờ chị nhờ em ra chợ, mua cho chị hai gói bún khô với một hai củ gừng, rồi qua đây giúp chị một tay.
Lan: Chị Hai nấu món gì dzậy?
Trâm: Mới ngủ dzậy là đã coi ăn món gì rồi. Con gái gì mà… À, mà sẵn mua cho chị tờ báo Tết luôn nghe không?
Lan: Dạ, em dậy rồi đây. Lát nữa em qua liền. See you later, chị Hai.
Trâm: Ừa, lẹ lẹ lên giùm chị. Bái bai …
(Tiếng cúp máy điện thoại. Nửa tiếng sau, Lan đến nhà Trâm)
Màn 2
(Tiếng chuông cửa, tiếng chân Trâm đi ra mở cửa)
Lan: chị Hai, đây là bún khô, đây là củ gừng nè. Còn đây là tờ báo Tết của chị nè!
Trâm: Ừa, em gái chị cũng nhờ vả được nhiều rồi đấy.
Lan: Let me see, chị Hai đãi ông Táo món gì nha! Chà sao nhiều món quá dzậy. Nào là chả giò, rồi bánh hỏi heo quay, rồi cái gì đây… a, cà-ri gà, thơm quá thơm quá, rồi có cả chè trôi nước nữa, toàn là mấy món em thích không à, chịu không nổi luôn…
Trâm (ngắt lời): Nè, cái này là để tiễn ông Táo về trời, chứ không phải cho em đâu, mà em thích hay không thích. Em thiệt là quá đáng!
Lan (lém lĩnh): Mà em hỏi thiệt chị Hai, năm nay có chuyện gì đặc biệt mà chị đãi ông Táo nhiều đồ ăn quá dzậy hả chị?
Trâm: Thì mình đãi ông Táo hậu, khi về trời, ổng báo cáo tốt cho mình, cho gia đình mình, chớ sao em!
Lan: Ủa, dzậy mà hồi nào em cứ tưởng ông Táo thấy sao nói dzậy chứ, chị Hai?
Trâm: Nè. Em nhỏ người, non dạ, đừng hỗn hào với ông Táo!
Lan (giận vì bị la): Ươm… Em còn nhỏ, không biết nên mới hỏi chị. Ba mẹ bên Việt nam có dặn, cái gì không biết thì hỏi chị Hai. Dzậy mà em mới hỏi mà chị đã la em..
Trâm (xuống nước): Ừa, hỏi thì hỏi nhưng đừng hỗn hào. Nói cho ngay, năm nay chị thiệt là may mắn. Chị xin “tiền vô như nước” thì quả đúng như dzậy đó. Năm nay chị chào hàng, mối nào cũng lời xụ cả. Em biết không, có mối, vốn chị bỏ ra có một, mà chị bán ra lời tới mười lận…
Lan: Như vậy hổng lẽ ông Táo giúp chị Hai rip off, moi tiền người khác?
Trâm: Nè, ông Táo dù gì cũng là ân nhân của chị. Em thiệt là quá đáng!
Lan: Nè, chị Hai, ông Táo có thiệt không chị?
Trâm: Thì em thấy người mình, ai ai đến ngày này, cũng làm một mâm để đưa ông Táo về trời, như vậy là thiệt chứ còn gì nữa…
Lan: Hồi nãy, đi ra chợ mua đồ cho chị, em thấy người ta bán áo giấy, tiền giấy, mũ giấy, hia giấy, rồi cá chép giấy để cúng đưa ông Táo về trời. Nếu ông Táo là thiệt, sao người ta tặng ông Táo toàn đồ giả không dzậy hả chị? Boyfriend của em, nó mà tặng em đồ giả, là em break up với nó liền. Ông Táo nhận toàn đồ giả không hè, hổng biết ổng có giận không hả chị?
Trâm: Làng nước ơi, con nhỏ này hôm nay mắc chứng gì mà nó thắc mắc quá dzậy? Ai sao mình dzậy, em biết chưa?
Lan (Mở tờ báo Tết): Đây nè, chị xem đi. Báo nào cũng vẽ ông Táo mặc áo dài, mà mặc quần short, để lộ cái đùi hairy toàn lông, trông embarrasing ghê quá. Ông Táo lên trời, gặp trời, gặp God, thì phải ăn mặc cho đàng hoàng chứ, phải không chị?
Trâm: Sao em lại đi thắc mắc những tiểu tiết gì đâu không hà…
Lan (cười hì hì): Chị thử nghĩ đi, nếu trong ngày cưới của chị, chị mặc áo cô dâu thật là beautiful, còn anh Hai mặc áo vét, đi với quần xà lỏn, thì chị có cho ảnh cưới chị không?
(Trâm im lặng, thở dài… Lan đang trêu chọc chị, chợt nhận ra nét buồn trên khuôn mặt chị nên dừng lại)
Lan: Ươm.. à mà quên, anh Hai với thằng Tâm con Phượng có ở nhà không hả chị?
Trâm (thở dài): anh Hai em bận công việc làm ăn quan trọng nên mới phải đi xa hôm qua, không biết có về nhà kịp để ăn Tết không?
Lan: Chuyện gì mà… mà anh Hai không đợi vài hôm, ở nhà ăn Tết cho vui rồi hãy đi, hả chị?
Trâm (nói trong giọng trầm buồn): chị có năn nỉ anh Hai, nhưng ảnh nói, đây là một mối rất bở, phải đi gấp thôi, không lỡ cơ hội được…
Lan (an ủi): Thôi, thì như vậy chị phải vui lên chứ, chị Hai. Chị vừa nói là chị cầu xin được “tiền vô như nước” mà?
Trâm (buồn giận): Cả năm anh chị bận rộn đi làm kiếm tiền, ít bao giờ gặp nhau, thậm chí có tuần không có dịp ngồi ăn tối chung với nhau nữa. Chị ước ao anh chị và các con được quây quần bên nhau trong mấy ngày tết, thế mà bây giờ anh Hai lại phải đi xa để lo kiếm tiền. “Tiền vô như nước” để làm gì, khi mà vợ chồng, con cái không sum họp được với nhau trong ba ngày tết. Thiệt tức chết đi được.
Lan (an ủi): Thôi, chị cũng đừng buồn. Người Úc đâu có ăn tết như mình, nên công việc cũng khó mà sắp xếp được trong ba ngày tết lắm. Còn thằng Tâm con Phượng chắc sắp về tới rồi hả chị?
Trâm (thở dài): Chị cũng không biết chừng nào tụi nó về nữa. Mấy hôm trước, chị có dặn là phải ở nhà hôm nay để giúp chị một tay. Thế nhưng mới sáng ra là bạn bè gọi điện thoại rủ rê, thế là tụi nó biến mất từ sáng đến giờ, không biết chừng nào mới về…
Lan (an ủi): Tuổi trẻ nó ham chơi, mê bạn bè lắm. Nhưng chắc tụi nó cũng sắp về thôi…
Trâm: Lỗi cũng phần tại anh chị, bận rộn làm ăn kiếm tiền quá, không có thời giờ cho tụi nó. Càng ngày tụi nó càng lớn, chỉ nghe lời bạn bè, không còn nghe lời chị nói nữa. Chị buồn thiệt buồn… Âu cũng là nghiệp chướng của chị….
Lan: Nghiệp chướng của chị? Mà nghiệp chướng là gì dzậy hả chị?
Trâm: Nghiệp chướng là…là… mình phải trả nợ cho cái kiếp trước của mình đó…
Lan: Em chưa hiểu chị nói gì? Chị mắc nợ ai? Mà chị phải trả nợ ra sao, hả chị?
Trâm: Không phải mình chị đâu em ơi, nhưng ai ai ít nhiều gì cũng mang nghiệp chướng hết. Tùy theo kiếp trước mình đã làm gì, ăn ở ra sao, đã gieo bao nhiêu chuyện ác đức, thì kiếp này mình đầu thai trở lại để chịu khổ, để trả lại cái quả nợ mà mình đã gieo từ kiếp trước… Em biết không, chị như vậy là còn khá lắm đó, mới được đầu thai làm người. Có người ăn ở ác đức quá, bị đầu thai trở thành con muỗi, con ruồi, con dán đó…
Lan: Như vậy, khi con muỗi chích mình, mình có được đập không hả chị? Mấy con dán bò trong nhà, mình có được giết không chị? Kìa, có mấy con ruồi đậu lên đồ ăn kìa. Mình có được đuổi mấy con ruồi đi chỗ khác không hả chị?
Trâm: Ăn ở thì phải hợp với phép vệ sinh mới mạnh khỏe được chứ. Em là sinh viên y khoa mà sao lại hỏi mấy câu hỏi ngớ ngẩn, chị không chịu được!
Lan: Thì chị vừa mới nói, có thể là người thân của mình, vì làm ác, đầu thai thành con con ruồi, con dán, con muỗi. Con muỗi thì phải hút máu người, còn ruồi thì phải bám vào đồ ăn để sống, sao mình lại nỡ đuổi họ hả chị, như vậy có phải là gây thêm nghiệp chướng không hả chị? Chị biết không, bên Ấn Độ, vì không dám giết chuột, giết dán, mà chuột bọ tràn lan, gây ra nhiều trận dịch chết người đó chị.
Trâm: Em thiệt là quá đáng! Ai sao mình dzậy, em biết chưa!
Lan: chị Trâm, chị nghĩ kiếp này chị sẽ trả hết được nghiệp chướng của chị không?
Trâm (suy nghĩ rồi thở dài): Muốn thoát khỏi nghiệp chướng thì phải tu thân, tích đức, ăn chay, nằm đất chứ đâu phải dễ em… Kẹt một cái là.. là…
Lan: Là gì hả chị?
Trâm: Kẹt một cái là “nhân vô thập toàn”. Dầu có tu đến đâu, có ai mà toàn vẹn, cũng có lúc này, lúc kia, cũng gây ra chuyện này, chuyện nọ thêm nữa.
Lan: Như vậy, sợ kiếp này còn chưa trả xong nợ kiếp trước, mà mình còn gây ra thêm nhiều nghiệp nữa…. Như vậy là mình muôn đời ở trong vòng nghiệp chướng, hả chị Hai?
Trâm: Cái con nhỏ này, hôm nay mắc cái chứng gì, mà cắc cớ quá chừng quá đất dzậy cà?
Lan: chị Hai, em đã lớn, em có những thắc mắc, nên muốn hỏi chị cho rõ dzậy đó. Ba mẹ ở Việt nam có dặn, cái gì không rõ thì hỏi chị Hai mà!
Trâm: Thôi, như thế này. Hai chị em mình tới Úc hồi còn trẻ, chị cũng không biết hết, chị chỉ thấy ai sao mình dzậy. Bây giờ nấu nướng đã xong, sẵn chị có đặt chú thím Sáu ở cuối đường mấy đòn bánh tét, hai chị em mình tới lấy bánh rồi luôn tiện hỏi chú thím Sáu những chuyện mà em thắc mắc, để chị em mình được rõ. Dầu sao chú thím Sáu là người cao tuổi, từng trải cuộc đời, lại là chỗ thân thiết với ba mẹ, thế nào cũng chỉ dẫn cho chị em mình thật tận tường, em nghĩ sao?
Lan: Thiệt là hay quá. Dzậy thì chị em mình đi nhe!
Màn 3
(Trâm và Lan tới nhà ông bà Sáu - tiếng gõ cửa, rồi tiếng ông bà Sáu bước ra)
Ông Bà Sáu: Chào cô Trâm. Chào cô Lan. Thiệt là quý hóa. Mời hai cô vô nhà chơi.
Trâm & Lan: Chào chú, chào thím.
Trâm: Dạ, tụi con qua đây để xin lấy mấy đòn tét mà con đặt chú thím mấy tuần trước.
Thím Sáu: Đây, có hết rồi đây. Bánh mới nấu xong, nóng hổi hà. Để tôi vô lấy cho cô Trâm nhe!
Ông Sáu: Ừa, nhờ bà vô lấy giùm cho cô Trâm đem về ăn tết… Sao, hai cô năm nay tính ăn tết ra sao?
Trâm: Dạ, hôm nay con đang làm mâm cơm để tiễn ông Táo về trời…
Lan (chen vào): mà chú Sáu hơn, ông Táo có thiệt không hả chú?
Ông Sáu: ông Táo bà Táo là nhân vật trong chuyện cổ tích. Chuyện này đề cao tình vợ chồng, lòng chung thủy. Nhân gian vì quá yêu thích chuyện này, nên tôn ông bà Táo làm thánh làm thần để thờ, chứ đây là những nhân vật tưởng tượng, làm gì có thiệt. Bọn con buôn cũng lợi dụng để buôn bán đồ mã, chứ các cháu nghĩ xem, họa may phi thuyền phản lực, chứ ba cái áo giấy, hia giấy, cá chép giấy làm sao mà bay về trời được… Nói cô Trâm đừng buồn tôi, chứ ông Trời cũng đâu cần có người báo cáo làm chi. Đã là ông Trời thì chuyện gì mà không biết, mình chỉ suy nghĩ thôi là ông Trời cũng đã biết rồi…
Lan: chú Sáu ơi, như vậy có ông Trời thiệt hả chú Sáu?
Ông Sáu: Dĩ nhiên rồi! Người mình gọi là ông Trời, hay Đấng Tạo Hóa. Có thiên nhiên, có vũ trụ, có cây cối, có muôn loài, có con người thì phải có Đấng tạo ra những điều này, chứ những điều này ở đâu mà ra…
Lan: Cháu học trong trường, người ta nói rằng chẳng có Đấng Tạo Hóa nào cả. Người ta nói hồi xưa lắm, lúc đó chưa có gì hết, thì xảy ra một cái vụ… gọi là… gọi là… Big Bang đó chú!
Trâm (đỡ lời): Big Bang là một vụ nổ lớn lắm, nổ… đến long trời lở đất luôn, rồi từ cái vụ nổ lớn này mà tạo nên các ngôi sao, các hành tinh trong vũ trụ, rồi cho đến mọi sự như bây giờ…
Ông Sáu (cười ngặt nghẽo): Hồi đó chú Sáu đi lính, chú Sáu thấy hễ chỗ nào có nổ là chỗ đó trở thành một đống hỗn độn, tan nát. Nổ càng lớn thì càng hỗn độn hơn, càng tan nát hơn, cháu ơi! Nếu mà có cái vụ.. cái vụ gì đó…
Lan (đỡ lời): cái vụ Big Bang…
Ông Sáu: Ừa, nếu mà có Big Bang, nổ lớn gì đó, thì vũ trụ bây giờ là cái đống hỗn độn, tan nát, chứ làm sao mà có được trật tự, bốn mùa mưa nắng, thiên nhiên nhịp nhàng xinh đẹp, tràn đầy sức sống như thế này…
(Bà Sáu vừa bước ra, đặt bốn đòn bánh tét nóng hổi xuống bàn)
Bà Sáu: Đây, bốn đòn bánh tét của cô Trâm đây. Nè, mà năm nay, vợ chồng chú thím vừa ý với mớ bánh tét này lắm. Chú thím chọn lá, chọn đậu, chọn nếp thiệt kỹ. Rút kinh nghiệm mấy năm trước, chú thím ngâm lá, ngâm nếp, ngâm đậu đúng mức. Khi gói ổng phải gói thật chặt tay. Lửa củi, nước non phải canh tới canh lui cả ngày mới được như vậy đó.
Ông Sáu: Đó, cô Trâm cô Lan thấy không. Muốn được mớ bánh ngon chú thím cũng phải ra công chăm chú, huống hồ chi thiên nhiên, con người, sự sống, còn phức tạp hơn đến biết bao nhiêu lần, làm sao tự nhiên hay tình cờ mà có được. Nhất định phải có bàn tay tài tình của một Đấng Tạo Hóa thôi.
Lan: Nếu Đấng Tạo Hóa là thật, thì Đấng này có… viết xuống một cái gì để mình nhận ra không, hả chú?
Ông Sáu: Có chứ cháu. Đấng Tạo Hóa có viết những luật lệ của Ngài vào trong tâm hồn mỗi người, gọi là lương tâm. Là con người, ai cũng có lương tâm cả, do vậy mình mới cảm nhận điều đúng điều sai, chứ còn loài vật hay côn trùng, chỉ hành động theo bản năng sinh tồn, không hề biết đúng sai…
Bà Sáu: Nè, cháu Trâm, cháu Lan, Đấng Tạo Hóa cũng bày tỏ về chính mình Ngài qua một quyển sách, gọi là Kinh Thánh.
Lan: Kinh Thánh? Có phải là Holy Bible không hả thím? Dzậy mà hồi giờ con đâu có biết?
Trâm: Mà làm sao mình biết chắc Kinh Thánh là lời của Đấng Tạo Hóa dzậy, thưa chú thím?
Ông Sáu: Các kinh kệ khác không hề đề cập đến Đấng Tạo Hóa, nhưng chỉ duy Kinh Thánh, lại bắt đầu như vầy: “Ban đầu, Thượng Đế sáng tạo trời đất”. Kinh Thánh không chỉ khẳng định thẩm quyền tuyệt đối của Đấng Tạo Hóa trên muôn vật, muôn loài, nhưng cũng bày tỏ vì sao Ngài đã sáng tạo nên chúng ta nữa…
Bà Sáu: Hồi thím mới đọc Kinh Thánh, thím cứ tưởng như là những kinh kệ khác, chỉ toàn là giới luật, phải làm điều này, phải tránh điều nọ, nếu không sẽ nhận hình phạt kia. Nhưng thật lạ, càng đọc Kinh Thánh, thím càng cảm động, vì lời Kinh Thánh tràn đầy hy vọng, tràn đầy tha thứ, tràn đầy tình thương. Thím không còn kinh sợ ông Trời nữa, nhưng chợt nhận ra rằng, Ngài chính là tình yêu thương vô biên.
Trâm: Thưa chú thím, nếu Đấng Tạo Hóa có tình thương vô biên, thì tại sao con người lại bị đẩy vào vòng nghiệp chướng, bị khổ sở hết kiếp này đến kiếp khác, dẫu có tu hành cũng chưa chắc gì thoát được. Đó là chưa kể có người bị đầu thai làm thú vật, rắn rít, côn trùng thật là thê thảm?
Lan: Ừa, mà con cũng thắc mắc, tại sao God thương con người, mà ai ai cũng suffering khổ quá dzậy?
Ông Sáu: Nè, hai cháu. Con người được tạo dựng bằng tình yêu thương của Đấng Tạo Hóa, là tạo vật được Thượng Đế ưu ái nhất trong tất cả muôn loài, như một thi sĩ có ghi trong Kinh Thánh rằng: “Chúa tạo nên tâm thần con, dệt thành con trong lòng mẹ. Cảm tạ Thượng Đế, đã sáng tạo con, lạ lùng, tuyệt diệu! Con biết rõ, công việc Ngài vô cùng siêu việt. Khi con còn phôi thai, Chúa thấy con. Sách Chúa ghi chép đời con từng ngày, trước khi con sinh ra. Chúa nghĩ đến con, với lòng ưu ái”
Bà Sáu: Nhưng tiếc thay, vì thủy tổ loài người là ông A-đam và bà Ê-va đã bị sụp bẫy quỷ vương, nghe theo lời dụ dỗ đường mật của nó, mà xoay trở lại, phản bội với chính Đấng tạo dựng ra mình… Kể từ ngày đó, cả dòng nhân loại bị đắm chìm trong vòng kiềm tỏa của tội lỗi, tâm linh con người trở nên mù lòa, không còn nhận biết ra Đấng Tạo Hóa, dầu có vô số bằng chứng về sự hiện hữu của Ngài thật rõ ràng, thật hiển nhiên đang bày ra sờ sờ trước mắt… Con người sống trong tội lỗi, không biết luật trời, chỉ sống theo dục vọng, ham muốn trước mắt, nên gây khổ cho chính mình và cho những người chung quanh…
Ông Sáu: Khổ vậy cũng chưa hết nữa nha. Theo luật công bình, vì phạm tội với Trời, phạm tội với người, mà ai ai cũng phải chết, để rồi phải bị đem về với Đấng Tạo Hóa mà chịu xét xử, như Kinh Thánh có tuyên bố: “Vì đã định cho mọi người phải chết một lần rồi chịu xét xử”
Lan: Nếu xét xử có tội thì sao hả chú? Tùy theo tội nặng, tội nhẹ, mà phải người đó đầu thai làm người nghèo, người da đen hay làm rắn rít côn trùng không hả chú?
Ông Sáu: Không, không có ai đầu thai, hóa kiếp gì cả, vì người sẽ luôn luôn là người. Sau khi bị xét xử có tội, thì linh hồn tội nhân sẽ bị đùa vào một nơi được Kinh Thánh mô tả là “có khóc lóc và nghiến răng”, vì đó là nơi cô độc, tối tăm, không hề có sự sống, không hề có tình yêu, không hề có hy vọng, vì nơi này xa cách vĩnh viễn khỏi Đấng Tạo Hóa là cội nguồn của sự sống, hy vọng và tình yêu.
Trâm: Nếu một người dốc sức tu hành, làm công đức thì có bù lại được tội lỗi, thoát được xét xử không hả chú?
Ông Sáu: Tôn giáo, tu hành, làm công đức cũng giống như một miếng vá nhỏ xíu, vá vít trên một chiếc áo đạo đức đã rách teng beng, che được chỗ này, thì hở chỗ kia…
Trâm & Lan: Luật Trời nghiêm khắc quá vậy thì Đấng Tạo Hóa thương con người chỗ nào, thưa chú thím?
Ông Sáu: Khi Kinh Thánh bày tỏ sự công bằng tuyệt đối của Trời, để cho thấy Ngài cũng tha thứ dồi dào và Ngài yêu thương con người đến vô cùng tận…
Trâm & Lan: Nghĩa là sao hả chú?
Ông Sáu: Vì cảm thương con người bó tay trong tội lỗi, không thể tự cứu mình được; vì muốn cứu con người thoát khỏi bản án phạt kinh khiếp đời đời, nên ngay từ khi loài người phạm tội, Thượng Đế đã phác thảo một chương trình cứu chuộc loài người.
Bà Sáu: Cách đây hơn 2000 năm, chính Thượng Đế đã sai Con Một của Ngài, hạ sinh trong một con người mang tên Giê-xu. Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Thượng Đế Ngôi Hai trong thân xác một con người, đã lớn lên với trái tim đầy nhân ái và một đời sống hoàn toàn vô tội, nhưng Ngài cũng đã không thoát khỏi những sự cay độc nghiệt ngã của thế gian. Những người đương thời đã ghét bỏ và tìm cách xử chết Ngài trên cây thập tự…
Ông Sáu: Nhưng thực ra, đây cũng là chương trình của Thượng Đế, vì khi bị xử chết nhục nhã đớn đau trên cây thập tự; đó cũng chính là lúc mà Con Trời đang lãnh thế món nợ tội, chịu gánh thay bản án chết cho mọi người, trong đó có chú, có thím, có các cháu đây…
Bà Sáu: Để hễ ai tin vào sự chết thế của Con Trời, thì được Thượng Đế tha tội, được xem như chưa bao giờ phạm tội hết, được nối kết lại mối liên hệ cha con với Đấng đã tạo dựng ra mình, được sống đời đời phước hạnh bên Ngài sau khi bước ra khỏi cuộc đời này, như chính Chúa Cứu Thế Giê-xu tuyên bố: “Vì Thượng Đế quá yêu nhân loại đến nỗi hi sinh Con Một của Ngài, để ai đặt niềm tin vào Con ấy sẽ không bị chết mất nhưng được sống đời đời”.
Ông Sáu: Chú nhớ hồi đó, vượt biên, tàu chú thím gặp chiếc tàu đầu tiên, người ta không cho lên tàu, chỉ cho nước với dầu, rồi chỉ hướng cho đi tiếp. Sau đó, tàu chú thím đi thêm vài ngày nữa, thì gặp hải tặc cướp sạch, vừa gặp bão, sắp chết đến nơi. May mà, cuối cùng, gặp có một chiếc tàu Úc, người ta cứu lên tàu, cho nên bây giờ mới sống sót mà ở Úc đây… Các cháu thấy không, tôn giáo, triết lý của con người, cùng lắm là chỉ cho mình con đường, nhưng chưa chắc gì mình đủ sức đi đến, nhưng Chúa Giê-xu, Ngài không chỉ đường, cũng không chỉ hướng, cũng không biểu mình tự đi, nhưng Ngài ôm mình vào tàu cứu mạng luôn, thật là chắc ăn, ngay sau khi mình bằng lòng ăn năn và tin nhận vào sự chết thế của Ngài…
Trâm: chú thím Sáu, chú thím chỉ cho con làm sao tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu đi…
Lan: Cho con nữa. Me, too!
Bà Sáu: Như vậy, tết năm nay mới thực sự là năm mới của hai cháu đó, bởi vì một khi hai cháu đã bằng lòng mời Chúa Giê-xu bước vào cuộc đời mình, không những tội lỗi của hai cháu được Chúa xóa bôi hết, nhưng Ngài cũng tái tạo lại con người mình, từ trong ra ngoài, để sẵn sàng nếm trải cuộc đời thiên đàng ngay trên đất này, như chính Chúa Giê-xu có tuyên bố: “Nếu ai thuộc về Chúa Cứu Thế, người ấy là một người mới. Mọi việc cũ đã qua đi hết; hiện giờ mọi việc đều đã đổi mới!”
Ông Bà Sáu: Chúc mừng hai cháu. Chúa Nhật tuần này hai cháu theo chú thím để đi thờ phượng Chúa và học hỏi Kinh Thánh thêm.
Trâm & Lan: Nhất định dzậy rồi! Cảm ơn chú thím đã giúp tụi con. Chúc mừng năm mới chú thím.