Phỏng vấn anh Nam Quốc Trung

Kính thưa quý thính giả,

Trong hai lần phát thanh đầu năm 2010 vừa qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị lời tự thuật của một thanh niên mang tên Nam Quốc Trung qua hai tựa đề Tôi Nghiện Ma TúyLàm Sao Tôi Thoát Khỏi Ma Túy.

Trong tuần qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị phần đầu cuộc phỏng vấn của Mục sư Ngô Minh Quang với Nam Quốc Trung trong lần anh viếng thăm Úc Châu vào cuối năm 2009 vừa rồi, qua tựa đề Từ Ma Túy Đến Tự Do Thật.

Trong tuần này, chúng tôi xin gởi đến quý vị phần thứ nhì của cuộc phỏng vấn với Nam Quốc Trung, qua tựa đề “Tình Yêu Mạnh Hơn Ma Túy”.

Xin trân trọng kính mời quý vị cùng theo dõi.

Mục sư Ngô Minh Quang:

Tôi nhớ cách đây khoảng chừng 7 hay 8 năm, tôi có đến một trung tâm cai nghiện ở Úc, đặt tại biên giới của tiểu bang Nam Úc và Victoria. Khi vào đó, tôi thấy những người những nghiện và cả vợ con họ nữa.

Chuyện họ làm (tại đây) là học Kinh Thánh, hát Thánh Ca, dạy nghề và trung tâm này rất là thành công đối với người Úc. Ở tiểu bang New South Wales cũng có một trung tâm (tương tự). Tôi cũng nghe rằng ở bên Mã Lai, mặc dầu là một xứ Hồi giáo, nhưng cũng có trung tâm cai nghiện của Tin Lành. Ngay cả chính quyền Mã Lai cũng gởi những người nghiện của họ vào trung tâm cai nghiện Tin Lành. Tại đây, họ chỉ hát Thánh Ca, học Kinh Thánh (thì họ cũng được chữa lành) hết thôi.

Còn ở các trung tâm cai nghiện tại Việt Nam thì cách họ làm có giống vậy không? Tức là, khi những người nghiện mới vào đó, thì ban đầu, họ cũng bị vật khi cơn nghiện đến, rồi người ta cầu nguyện, người ta khóc, người ta nắm người đó, rồi người ta hát Thánh Ca ngợi khen Chúa, đọc lời Chúa thì người đó từ từ dịu bớt.

Không biết, như thầy có chiếu những hình ảnh lên ngày hôm qua, xin thầy cho biết những chi tiết, khi một người đang lên cơn nghiện như vậy đó, đầu tiên là phải chiến đấu với cơn nghiện, còn những người chung quanh phải làm gì để giúp người nghiện đó?

Và liệu những người chung quanh này vì thương (mà mềm lòng) chạy đi mua thuốc để cho người đó khỏi bị cơn nghiện vật chết hay như thế nào? Xin thầy giải thích thêm khi một người nghiện thì vào trung tâm như thế nào?

Nam Quốc Trung:

Có hai cái yêu cầu hay đòi hỏi đầu tiên để một người nghiện được vào trung tâm.

Yêu cầu thứ nhất là con người đó phải có một sự khao khát muốn được thay đổi. Họ không muốn sống một đời chui lủi nữa, nhưng họ khao khát muốn có một cuộc đời thay đổi giống như mọi người đàng hoàng khác. Đó là điều kiện thứ nhất.

Cái điều kiện thứ hai là gia đình của những người nghiện sẽ phải hợp tác với trung tâm. Có những gia đình của những người nghiện đó rất chìu con cái và họ thường cho tiền con cái. Nhưng cái điều đầu tiên khi chúng tôi tiếp xúc với những người nghiện hay gia đình của họ, thì điều đầu tiên chúng tôi nhấn mạnh; đó là xin gia đình tuyệt đối không đưa tiền cho người nghiện nữa. Bởi vì một người nghiện không bao giờ họ có thể cai nghiện được khi mà họ luôn luôn có 50 đô đang vẫy gọi họ. Một người nghiện, người ta muốn từ bỏ nó, họ muốn làm điều lành, nhưng điều dữ cứ dính dấp theo họ. Họ muốn làm, nhưng họ làm chẳng nỗi. Nhưng một cách vô tình, cái điều dữ đó lại do chính người thân của họ mang đến cho họ, khiến cho họ không bỏ được. Câu hỏi của Vũ ngày hôm qua, trong cái cơn vật vã như vậy, thì các anh em sẽ làm gì để mà đối phó với cái cơn vật vã đó?

Trong một ngày đầu, hai ngày đầu, ba ngày đầu thì có một hai người ở bên cạnh anh ta và có rất nhiều người cầu nguyện chung quanh anh ta để anh ta có thể vượt qua cái cơn vật đó. Anh được chăm sóc, tẩm quất, massage, và được phục vụ tất cả những nhu cầu khác như đường, sữa, hay bất cứ những điều gì để giúp anh ta phục hồi nhanh nhất.

Một con người nghiện hay một con người lưu manh, thông thường trong cả cuộc đời họ, có những người trong cả cuộc đời, họ không một lần nào được đối diện với tình yêu thương. Họ chỉ đối diện với xã hội thôi. Ở ngoài xã hội chỉ toàn là những sự cắn nuốt lẫn nhau thôi, sẩy ra là người ta đâm trộm nhau thôi.

Nhưng mà ở trong này là môi trường của tình yêu thương đó. Chính cái môi trường đó đã bắt phục người ta. Người ta không thể hiểu nỗi rằng, khi người ta đặt chân vào nơi đó, có bao nhiêu những con người xâm trổ kín cả thân người, đầu cua tai nheo, mặt mày dữ tợn đó, lại đến nói với người ta những lời của tình yêu thương, lại đến cầu nguyện cho người ta trong nước mắt, lại đến xoa bóp cho người ta cả đêm như vậy. Và đó chính là cái điều kỳ diệu mà Chúa đã làm để bắt phục những con người mới.

Anh em chúng tôi không hề sợ bất cứ một điều gì ngoài xã hội, nhưng chính tình yêu thương đó đã giúp cho chúng tôi hạ lòng và được bắt phục, bởi vì chúng tôi cũng mong muốn sống một cuộc đời có tình yêu thương như vậy.

Mục Sư Ngô Minh Quang:

Tôi nghĩ rằng đây là cuộc chiến đấu với ma quỷ nên rất cần sự cầu nguyện và cầu thay cho nhau.

Như kỳ rồi khi đến Wollongong, tôi được nghe một câu chuyện rất cảm động mà tôi phải rớt nước mắt. Bởi vì có một bà mẹ đang mang thai, thì bà bị đứt một mạch máu não trên đầu, máu chảy loan cả khối óc của người này. Khi đứa nhỏ sanh ra, có khi nó thở, có khi nó không.

Nhưng do cả Hội Thánh (tại Wollongong) cầu nguyện và họ cũng gọi tôi và tôi cũng cầu nguyện cho họ nữa, thì sau đó Chúa đã chữa lành cho người mẹ, và đứa con mới sinh ra cũng được chữa lành nữa. Đứa nhỏ này lâu lâu bị tắt thở. Đứa em 12 tuổi lúc nào cũng kề cận với nó. Mỗi lần nó thấy em nó không thở là nó chạy vô phòng, quỳ gối cầu nguyện và khóc với Chúa. Em này luôn luôn thăm chừng em mình, khi thấy em mình không thở là nó chạy vô cầu nguyện. Với cái tình thương của một em chỉ mới 12 tuổi mà cứu được đứa nhỏ.

Kỳ rồi tôi đến Wollongong, tôi được ẵm và đặt tay cầu nguyện cho đứa bé mới sanh đó. Mẹ em cho biết bây giờ em bé đã hoàn toàn khỏe luôn, không còn bị tắt thở thình lình nữa.

Thưa với thầy, cái mạng lưới cầu nguyện như thế nào và trong các trung tâm cai nghiện, các anh em đã tổ chức cầu nguyện như thế nào?

Bởi vì năng quyền của Chúa, bởi do sự cầu thay, như Kinh Thánh có nói rằng, bởi đức tin họ (của người cầu thay), mà người bệnh được lành.

Nam Quốc Trung:

Chúng tôi, cho đến giây phút này đây, tất cả những anh em của chúng tôi được cứu qua sự cầu nguyện. Chúng tôi cần rất nhiều sự cầu nguyện của các con cái của Chúa, đặc biệt là lời cầu nguyện của những người thân trong gia đình của chúng tôi.

Có một câu chuyện ở trong Kinh Thánh, sách Tin Lành Ma-thi-ơ đoạn 15, kể rằng, nói về một người đàn bà xứ Ca-na-an đã cầu nguyện cho con của bà ta bị mắc quỷ ám. Cái quỷ này không biết là quỷ ma túy hay là quỷ game, hay một loài quỷ nào đó, nhưng chỉ biết là quỷ ám.

Kinh Thánh Cựu Ước cũng cho biết dòng dõi tại Ca-na-an là dòng dõi bị rủa sả, không xứng đáng để nhận được phước của Chúa. Nhưng mà từ đó, Đức Chúa Giê-xu đã đi vào thành Ty-rơ, ở đó có một người đàn bà Ca-na-an chạy đến và kêu với Chúa Giê-xu rằng: “Lạy Chúa Giê-xu, con vua Đa-vít. Con gái của tôi mắc quỷ ám, nó khốn cực lắm rồi. Xin hãy cứu lấy nó."

Kinh Thánh ký thuật ở tại nơi đó là Đức Chúa Giê-xu không đáp một lời nào. Trong khi Đức Chúa Giê-xu không đáp một lời nào thì môn đồ của Chúa Giê-xu kêu cầu với Ngài cho bà ta rằng, xin Chúa hãy truyền cho người đàn bà đấy về đi, chứ bà ta kêu la ở đằng sau lớn quá.

Câu trả lời mà Đức Chúa Giê-xu cho môn đồ đó là: “Ta được sai đến đây vì những con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên đó thôi”. Đức Chúa Giê-xu cố gắng nói những điều đó để cho người đàn bà hiểu rằng, bà ta không được xứng đáng được như vậy đâu. Tưởng chừng như sự vô tình của Chúa Giê-xu đã đến trên cuộc đời của bà ta. Nhưng bà ta không nản lòng và không dừng lại ở tại nơi đó.

Cũng chính qua câu trả lời vô tình đó của Đức Chúa Giê-xu, bà một lần nữa tiến gần hơn đến với Ngài mà nói: “Đức Chúa Giê-xu ơi, xin hãy thương xót lấy tôi cùng”. Bà kêu trong sự đau đớn đó, không phải cho chính bà ta nhưng cho con gái của bà ta vậy.

Một lần nữa, Đức Chúa Giê-xu không còn là vô tình nữa, nhưng lần này Ngài đã đưa bà đến một mức độ (thử thách) cao hơn, khi Ngài nói: “Không ai lấy bánh của con cái mà quăng cho chó con ăn cả”.

Dường như lòng tự ái và sự sĩ diện của người đàn bà đó đã bị thử thách đến tột cùng. Nhưng bà không sống cho chính bà ta, nhưng bà đã sống cho chính người con đó của bà vậy. Bà kêu rằng: “Lạy Chúa, vậy hãy xin cho con chó con đó được ăn bánh vụn của con cái của chủ vậy”.

Vừa ngay lúc đó, khi bà vượt qua được (sự thử thách) về sĩ diện, vượt qua được sự mặc cảm của con người, vượt qua lòng tự trọng và ngay trong giờ phút đó, bà ta vẫn luôn biết một điều rằng, Chúa Giê-xu là cội nguồn của mọi ơn phước và ngoài Chúa Giê-xu ra, bà chẳng có một phước nào khác cả.

Bà đã kêu lên trong sự đau đớn đó: “Xin cho con chó con ăn được miếng bánh vụn từ bàn chủ nó rớt xuống”, thì ngay vào giờ phút đó, Chúa Giê-xu nói rằng: “Bởi đức tin ngươi, mà lời cầu nguyện của ngươi được thành vậy”.

Đó là một tấm gương cho các bà mẹ hay hết thảy các Cơ-Đốc nhân chúng ta trong sự cầu nguyện.

Cái người mà tôi có chiếu hình ảnh vào tối ngày hôm qua, cái người ở ngoài cũi đến làm chứng cho người ở trong cũi đó. Cái người đó có hai anh em. Người đó bằng tuổi tôi, cũng 33 tuổi và có em trai. Gia đình người đó, lao động bình thường, sống ở một mức độ trung bình, có một chiếc xe ô-tô để đi chở cát. Và hai anh em của con người đó thay nhau để mà lái chiếc xe đó để mà đi làm kiếm tiền cho gia đình. Và có thể nói rằng chiếc xe ô-tô đó là cái cần câu cơm duy nhất của gia đình đó.

Nhưng vào năm 1995, sau khi ma túy tràn vào Hà Nội, nó đã cướp đi hai người con trai của người đàn bà đó. Cũng như bao nhiêu gia đình của người miền khác, hai người con trai đó lần lượt bán toàn bộ tài sản của họ đi cho đến khi không còn gì nữa. Và cả hai người con trai đó cấu kết với nhau, để đi lang thang xuống đường để trộm cắp, cướp giật và cứ như vậy sống cho qua ngày.

Bà mẹ đau khổ vô cùng. Nhà cửa tan nát, không còn cái gì nữa, kể cả mối quan hệ vợ chồng của họ cũng bị chia rẽ ra, bởi việc làm tội lỗi của hai người con trai đó. Cho đến một ngày vào khoảng năm 1999, trong sự cấu kết của hai con người đó với nhau, hai con người đó đã bán chiếc ô-tô duy nhất là cái cần câu cơm duy nhất của gia đình đó. Sự khốn khổ tột cùng đã đến với gia đình đó.

Trong cái hoàn cảnh tưởng như là cuối cùng của cái gia đình đó, thì có một người đã đến và làm chứng cho bà mẹ về Đức Chúa Giê-xu. Bà ta chỉ nghe một lời làm chứng đơn sơ rằng, Đức Chúa Giê-xu có thể nhận mọi lời cầu nguyện của bà, và chỉ nghe thấy như vậy thôi.

Nhưng bà đã không dừng lại ở sự nghe lời làm chứng đó, nhưng hằng đêm, sau khi hai đứa con của bà đi ăn cắp về, chơi chích thuốc phiện phê pha về, nằm ở trên giường thì bà mò mẫm, rón rén đi vào giường của chúng nó, đặt tay lên hai đứa con mà kêu cầu cho hai đứa con đó.

Tôi không biết được là bà kêu cầu bao nhiêu lần. Bà kêu khóc rất nhiều cho hai đứa con đó. Ban đầu tiên, hai đứa con đó không quen. Trong cái cơn say thuốc phiện đó, trong cái cơn phê pha, mất đi tính người đó, nó đạp bà ra khỏi giường.

Bà đã bị tổn thương một cách tột cùng. Nó gạt tay bà ra khỏi người nó, trong khi đôi tay đó ướt nhòe nước mắt. Bà không nản lòng, mặc dầu bà bị tổn thương, nhưng bà cũng không dừng lại ở tại đó. Bà vẫn tiếp tục đi ra ngoài. Bà ra ngoài nhưng không đi đâu cả, nhưng chỉ rón rén đứng ở tại nơi đó, xem hai đứa con mình đã ngủ chưa mà thôi. Sau khi dám chắc nó đã ngủ rồi, bà lại tiếp tục đi vào, đặt tay lên cầu nguyện cho hai đứa chúng nó.

Bà cầu nguyện như vậy trong hàng tháng trời và trong cả hàng tháng trời như vậy, không biết bao nhiêu lần, hai đứa con bà đã đạp bà ra khỏi giường. Nhưng rồi cuối cùng, thật như lời làm chứng của người ta làm chứng cho bà ta, Chúa Giê-xu sẵn sàng đáp mọi lời cầu nguyện của bà.

Và một ngày, Chúa Giê-xu đã đến để bày tỏ chính mình Ngài cho hai người con trai đó và hai người con trai đó đã đón nhận sự giải cứu thật tuyệt vời của Chúa. Chúa đã đến để chiếm hữu và làm chủ trên gia đình của họ. Hai người con trai đó cũng biết ơn Chúa nữa. Một người đang hầu việc Chúa trong hội thánh của những người nghiện tại Hà Nội. Một người đang hầu việc Chúa trong một trung tâm cho những người nghiện tại tỉnh Thái Bình. Và bây giờ cả nhà họ đều biết ơn Chúa. Cả dòng họ của họ cũng biết ơn Chúa. Cả bên vợ của họ đang mở hội thánh cho Chúa.

Chúng tôi biết ơn Chúa vô cùng, vì bởi chỉ qua lời cầu nguyện của bà mẹ, bà đã vượt qua tất cả những sĩ diện, những tổn thương ở trong lòng mà hai đứa con được cứu. Không những chỉ hai đứa con được cứu, mà hàng trăm con người đã được cứu qua hai đứa con đó và công việc của Chúa được phát triển qua hai đứa con đó.

Cho đến giờ phút này, tôi biết người làm chứng cho bà mẹ đó, không phải là một mục sư, cũng không phải là một truyền đạo, nhưng chỉ là một tín đồ mới tin Chúa. Chỉ một tín đồ mới tin Chúa thôi, không biết làm chứng, chỉ nói cho bà ta rằng, Chúa Giê-xu có thể nhận mọi lời cầu nguyện của bà. Chỉ nói một câu như vậy thôi, nhưng bà đã tin. Và thật vậy, Đức Chúa Giê-xu đã làm thành những điều mà bà ta tin. Tôi biết ơn Chúa vô cùng, bởi chúng tôi được cứu qua những lời cầu nguyện như vậy.

Ngay kể cả mẹ tôi nữa. Quý vị có biết điều gì xảy ra với mẹ tôi sau khi chúng tôi tin Chúa không?

Quý vị đừng nghĩ rằng quyền năng của Chúa Giê-xu ào một cái vào trong gia đình chúng tôi, để chúng tôi có được ngày hôm nay. Rõ ràng là chúng tôi được trả những cái giá rất là ngọt ngào ở trong Chúa, đó là sự dạy dỗ cho chúng tôi đến ngày hôm nay.

Cái ngày mà cả gia đình chúng tôi tin Chúa Giê-xu, cái tượng mà năm 2000 mà tôi mang về đặt ở nhà tôi đó, vì tôi đi tù nên mẹ tôi mang cái tượng đó về nhà mẹ tôi và đóng một cái tủ thờ to hơn, mong rằng có thể được phước hơn.

Mẹ tôi đóng một cái tủ thờ rất to cho cái pho tượng đó. Vào cái ngày người ta làm chứng cho gia đình tôi tin Chúa đó, bởi vì gia đình chúng tôi nhìn thấy quyền năng thực sự của Chúa trên những con người nghiện 5 năm, 7 năm, 10 năm nên chúng tôi tin Chúa và đốt đi cái bàn thờ đó.

Trong cái lần mà mẹ tôi hủy đi cái bàn thờ đó, thì cái vàng hương để trên cái bàn thờ đó, mẹ tôi cũng mang ra để đốt nữa. Cũng không thể ngờ được trong cái gói vàng hương đó, có một cái bật lửa ga đầy ga. Trong khi đốt, bỗng nghe một tiếng nổ, lúc đó chỉ có một mình mẹ tôi ở ngoài đó thôi.

Mẹ tôi lập tức bị bỏng, từ đây lên đến hết đỉnh đầu đây, đen xì, cháy hết cả áo và không còn gì nữa. Quý vị thử tưởng tượng xem, nếu quý vị thờ và sau khi quý vị làm (hủy tủ thờ), mà sự việc xảy ra như vậy, thì quý vị sẽ làm gì?

Mẹ tôi vẫn vững tin ở nơi Chúa Giê-xu, gọi điện cho các mục sư và nhờ cầu nguyện. Lời làm chứng cho mẹ tôi ngày lúc đó là mẹ tôi bỏng rát vô cùng, nhưng vào cái giờ phút mà mẹ tôi nhờ bố tôi gọi điện cho các mục sư để cầu nguyện, vào cái lúc đặt máy xuống thôi, thì mẹ tôi không còn đau rát nữa.

Nhưng cảm tạ ơn Chúa vô cùng, vì Chúa tiếp tục ban phước trên đời sống của mẹ tôi, kể cả cái làn da cháy đen như vậy, cháy đen không còn một chỗ trắng, lông mi, lông mày, tóc cháy hết, nhưng cho đến giờ này đây, chỉ sau một thời gian ngắn thôi, Chúa cho mẹ tôi một làn da mới đẹp hơn.

Chúng tôi biết ơn Chúa vô cùng, bởi vì trong những sự thử thách như vậy, rõ ràng Chúa ban phước cho gia đình của chúng tôi. Chúa quá tuyệt vời trên mỗi một chúng tôi.

Mục sư Ngô Minh Quang:

Chúa Giê-xu của chúng ta, hôm qua, ngày nay và cho đến mai sau, không hề thay đổi. Xin thầy cho biết, khi nhiều người tin Chúa, Hội Thánh được mở ra, thì có những ảnh hưởng nào đối với bên ngoài nể trọng đạo của Chúa không?

Nam Quốc Trung:

Cái ngôi nhà mà gia đình chúng tôi xây (để hầu việc Chúa) ở tại khu đô thị mới, là một khu rất là đắt tiền, sang trọng và cũng có nhiều trộm cắp đến nơi đó. Nhưng không hiểu tạo sao, khi Hội Thánh đặt tại nơi đó để giúp đỡ các người nghiện, thì an ninh tại khu vực này trở nên tốt, không còn trộm cắp nữa. Chính quyền có đến và thăm Hội Thánh tại nơi đó, nhưng chính họ cũng không lý giải nỗi, bởi công an phường của tôi, không dưới mười lần, đưa tôi đi (tù) rồi, nhưng họ không lý giải nỗi tại sao tôi có thể thay đổi đến như vậy.

Nhưng sau khi họ gặp các anh em của chúng tôi; hàng chục con người đã từng vào tù, ra tội, lưu manh, trộm cắp, cướp giật và họ biết rõ điều đó, nhưng mà họ không thể lý giải nỗi tại sao hàng chục con người quanh quần với nhau như vậy. Có những buổi trại mà chúng tôi nhóm họp 400 thanh niên như vậy, như trong vòng 400 con người (đã từng) lưu manh như vậy đó, không có một hơi thuốc nào, không có một ngụm rượu nào, không có một lời tục tĩu nào và khi họ (chính quyền) vào đến đó, thì họ cũng phải kinh ngạc về tình yêu thương xuất phát từ những con người đó.

Đó chính là quyền năng của Chúa bày tỏ trên chính quyền Việt Nam và chúng tôi mong muốn rằng, chính quyền Việt Nam nhiều cấp cao hơn nữa cũng sẽ được ảnh hưởng và không thể phủ nhận quyền năng của Chúa trên những con người như vậy. Bản thân anh em chúng tôi, mỗi một con người đi với Chúa cho đến ngày hôm nay, đều có những cái giá phải trả. Nhưng chúng tôi biết ơn Chúa vô cùng, bởi vì chúng tôi liều mình vác thập tự giá của Chúa Giê-xu; đó là cái điều phước hạnh vô cùng của cuộc đời của chúng tôi cho đến giờ phút này.

(Mời quý vị đọc bài cuối cùng Từ Ma Túy Đến Thánh Nhân)