Thưa quí vị và các bạn,
Bầu không khí tưng bừng nhộn nhịp của mùa Giáng Sinh cùng với tiếng nhạc du dương mừng ngày sinh nhật Chúa làm cho mọi người không phân biệt tôn giáo, chủng tộc đều cảm thấy hào hứng và rộn rã niềm vui. Quý vị sẽ trả lời thế nào nếu có ai hỏi: "Trong mùa Giáng Sinh này, điều gì quan nhất đối với quý vị?"
Câu hỏi nầy được đặt ra trong bản thăm dò dân Mỹ trong thời gian gần đây. Có 44% số người được hỏi cho biết gia đình là quan trọng hơn hết của mùa Giáng Sinh. Họ cảm thấy vui mừng khi tặng quà cho người thân, họ cảm thấy phấn khởi khi tổ chức những buổi tiệc Giáng Sinh. Tất cả số tiền họ xài, tất cả năng lực họ bỏ ra, nhằm để tạo tình thâm trong gia đình. 3% cho rằng holidays là phần quan trọng nhất. 3% khác nghĩ rằng mua sắm là phần quan trọng nhất của mùa Giáng Sinh. 20% cho rằng mùa Giáng Sinh là thời gian nghỉ ngơi, du lịch, ăn uống, vui chơi… Chỉ có 30% cho rằng phần quan trọng nhất của mùa Giáng Sinh là sự kiện Chúa Cứu Thế Jesus giáng trần, là sinh nhật Chúa.
Còn quý vị thì sao? Có bao giờ quý vị tự hỏi: Vì sao Chúa phải sinh ra? vì sao Ngài đến trần thế này? Có một số người lầm, cho rằng Chúa Jesus là nhà hiền triết, là vị giáo sư lỗi lạc. Ngài đến là để dạy cho con người nếp sống đạo đức, ăn hiền ở lành. Một số người khác ngộ nhận, cho rằng Chúa Jesus là nhà lãnh đạo tôn giáo tài ba... cũng có người cho rằng Chúa Jesus là bác sĩ đại tài đến để chữa mọi bệnh tật cho thế nhân. Vâng, quý vị có thể thấy rằng lời dạy của Chúa đầy khôn ngoan, thấy sự cao siêu trong đời sống đạo hạnh của Ngài, thấy năng quyền trong sự chữa bệnh của Chúa và lòng thương yêu của Ngài đối với những người cùng khốn... nhưng những điều đó không phải là lý do Chúa đã phải giáng sinh!
Thánh Kinh cho biết 2 lý do Chúa đã phải giáng sinh:
1. Ngài đến để tìm và cứu con người. Chúa Cứu Thế Jesus phán rằng: “Ta đến trần gian để tìm và cứu những người hư vong” (Lu-ca 19:10). Ngài đến, tìm và cứu vớt con người khỏi xiềng xích của tội lỗi và sự chết. Như lời loan báo của vị thiên thần cho dưỡng phụ Chúa, là Giô sép, trong giấc chiêm bao đang khi ông đã ngần ngại không lấy trinh nữ Ma-ri làm vợ, Giô sép ngỡ rằng người vợ hứa hôn của mình đã hoang thai: “Hỡi Giô-sép, thuộc hoàng tộc Đa-vít! Đừng ngại cưới Ma-ri làm vợ! Vì nàng chịu thai do Thánh Linh. Nàng sẽ sinh con trai; hãy đặt tên là Jesus vì Ngài sẽ cứu dân mình khỏi xiềng xích tội lỗi. Việc xảy ra đúng như lời Đức Chúa Trời đã bảo các nhà tiên tri loan báo “Này, một trinh nữ sẽ chịu thai, và sinh hạ một Con trai, đặt tên Em-ma-nu-ên, nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta. Giô-sép tỉnh dậy, liền theo lời thiên sứ dặn, cưới vợ về nhà nhưng vợ chồng không ăn ở với nhau cho đến khi Ma-ri sinh con, đặt tên là Jesus” (Ma-thi-ơ 1:20-24)
Có một cậu bé nọ có tính xấu là thường nổi nóng. Một hôm, cha cậu đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: "Mỗi khi con nổi nóng với ai đó, hay phạm một lỗi lầm gì thì hãy đóng một cái đinh lên cánh cửa sau nhà mình". Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên cánh cửa nhà cậu. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận và số lượng đinh cậu đóng lên trên cánh cửa mỗi ngày càng ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên cánh cửa. Một ngày kia, cậu đã không nổi giận, không phạm một lầm lỗi nào trong suốt cả ngày đó và cậu báo cho cha biết. Cha cậu bảo: "Tốt lắm, nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận ai, con hãy nhổ một cây đinh ra khỏi cánh cửa".
Ngày lại ngày trôi qua, cậu bé vui mừng hãnh diện báo cho cha mình rằng đã không còn một cây đinh nào trên cánh cửa nữa. Đến gần bên cánh cửa, ông nhỏ nhẹ nói với cậu: "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên cánh cửa. Cánh cửa nhà mình không giống như xưa nữa rồi. Lời nói trong cơn giận cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn mãi".
Khi phạm tội, chúng ta làm buồn lòng Chúa, và vi phạm luật thánh và nghiêm nhặt của Ngài, chúng ta sẽ bị chết như lời phán của Chúa trong Thánh Kinh: “Nầy, mọi linh hồn đều thuộc về Ta; linh hồn của cha cũng như linh hồn của con, đều thuộc về ta; linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết”. (Ê-xê-chi-ên 18:4). Vì muốn cứu chúng ta khỏi sự chết đời đời, Chúa đã phải giáng trần. Trong tiếng Do Thái, danh hiệu của Chúa là Jesus có nghĩa là Đức Chúa Trời giải cứu. Khi quý vị đến với Chúa, Ngài sẽ giải cứu quý vị khỏi tội lỗi, khỏi lửa địa ngục, khỏi gánh nặng, khỏi áp bức, hiểm nguy, bệnh tật…
Để giải cứu loài người ra khỏi tội, Chúa đã đến để chết trên cây thập tự. Chúa là nhịp cầu đưa loài người tội lỗi trở lại với Đấng Tạo Hóa thánh khiết như lời tuyên bố của Thánh Kinh rằng: "Nầy, tay Chúa Hằng Hữu chẳng trở nên ngắn mà không cứu được; Lỗ tai Ngài cũng chẳng nặng nề mà không nghe được đâu. Nhưng ấy là sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội lỗi các ngươi đã che khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa" (Ê-sai 59:1-2) Triết gia Paul cũng nói rằng: "Trước khi Chúa Cứu Thế đến, chúng ta phải làm nô lệ cho luật pháp và tục lệ cổ truyền vì tưởng những thứ ấy có thể cứu rỗi chúng ta. Nhưng đúng kỳ hạn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài xuống trần gian, do một người nữ sinh ra trong một xã hội bị luật pháp trói buộc để giải phóng những người làm nô lệ của luật pháp, và cho họ quyền làm con Đức Chúa Trời". (Ga-la-ti 4:3b-5)
Triết gia Paul cũng nói: "Đang khi chúng ta bó tay tuyệt vọng, Chúa Cứu Thế đã đến đúng lúc để chết thay cho chúng ta, là người tội lỗi, xấu xa. Thông thường, ít thấy ai chịu chết cho người công chính, hiền lương, nhưng dù sao, nghĩa cử ấy còn có thể xảy ra. Nhưng Đức Chúa Trời đã chứng tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi Chúa Cứu Thế chịu chết thay chúng ta là người tội lỗi. Trước là người tội lỗi, ta còn nhờ máu Chúa mà được tha thứ, nay ta sạch tội rồi, hẳn Ngài sẽ cứu ta khỏi hình phạt khủng khiếp Đức Chúa Trời dành cho thế gian. Trước là kẻ thù Đức Chúa Trời, ta còn được giải hòa với Ngài nhờ sự chết của Con Ngài, nay ta đã hòa thuận rồi, hẳn Ngài sẽ giải cứu ta do sức sống bất diệt của Ngài" (Rô-ma 6-10)
2. Ngài đến để ban sự sống và sự sống sung mãn cho những ai tin nhận Ngài. Chúa Jesus phán rằng: "Kẻ trộm chỉ đến để cướp giết và hủy diệt; còn Ta đã đến, hầu cho chiên được sự sống, và được sự sống dư dật" (Giăng 10:10). Kẻ trộm Chúa nói ở đây chính là quỷ vương, đến để dối gạt con người, kéo con người xa cách Đức Chúa Trời, ra khỏi mục đích của Ngài dành cho họ. Những ai đang sống trong cảnh đọa đày của ma túy mới thấy mình bị ma quỷ áp bức, đày đọa như thế nào rồi. Có người sau khi đã dùng ma túy, dù bị giam giữa 4 bức tường của nhà ngục trong cả chục năm, tưởng chừng như đã thoát khỏi sự kềm chế của ma túy, nhưng sau khi ra khỏi tù, việc làm đầu tiên của người ấy là tìm lại nó. Người nghiện rượu, nghiện cờ bạc cũng thế, dù bị những thói hư tật xấu đó áp bức, dày vò, dù cố gắng thoát khỏi, nhưng rồi họ cũng trở lại đường cũ. Chúa đến, ban cho những ai tin nhận Ngài sự sống và sự sống tràn đầy phước hạnh. Chính sự hiện diện của Chúa trong đời sống của người đó sẽ giúp người có năng quyền trên mọi thói hư tật xấu ấy. Thánh Kinh hứa cho những ai thuộc về Chúa sẽ được đức nhân từ Ngài đội lên đầu. Năm tháng của đời người được sương móc Chúa nhỏ giọt, ngay cả đồi núi quanh người cũng cất tiếng ca mừng.
Vào mùa giáng sinh kia, ca đoàn của một nhà thờ tại Mỹ được vị quản đốc nhà tù cho phép vào tận phòng giam để hát nhạc giáng sinh cho các tù nhân. Thoạt đầu, những tù nhân kẻ đứng người ngồi, có người ngồi trong các xó tối, mặt mày trông thật thảm não vì cảnh cá chậu chim lồng, họ chẳng buồn tham dự. Nhưng khi những bài ca giáng sinh vang lên, có một vài tù nhân hưởng ứng. Khi ca đoàn hát lớn hơn, ca ngợi Chúa giáng sinh với cả tấm lòng, thì những tù nhân dần dần tiến tới, tay của họ nắm lấy song sắt (đây là các phòng tù nghiêm nhặt, các tù nhân không được phép vào phòng sinh hoạt chung như một số nhà tù khác), rồi các tù nhân cũng hát hòa theo. Trong đó có một giọng ca của anh người Mỹ da đen thật cao và thật thánh thót. Dầu anh không thuộc lời ca, nhưng giọng hát của anh thật ngọt ngào. Sau cùng, tất cả tù nhân hát suốt 1 tiếng đồng hồ với cả tấm lòng, cả niềm vui, và họ quên rằng mình đang là tội phạm. Sự hiện diện của Chúa đem niềm vui Giáng Sinh và hy vọng tại chốn lao tù. Đến giờ chia tay, tù nhân có giọng ca thánh thót vẫn không chịu rời bước, bàn tay anh vẫn còn nắm chặt song sắt. Anh yêu cầu ca đoàn hát cho anh một bài thánh ca nữa, không phải là bài ca giáng sinh mà là bài hát mà lúc nhỏ anh thường nghe mẹ hát. Mẹ anh đã dạy anh về Chúa, nhưng khi lớn lên bước vào đời, anh đã xa nhà Chúa, sống trong cay đắng, hận thù chủng tộc, và trong cơn nóng giận, anh đã giết một người. Lời bài thánh ca như sau: "Jesus đang êm dịu tha thiết kêu gọi mọi người, kêu anh luôn với tôi hồi lai. Đứng nơi thiên môn trông đợi, nài mời, Ngài chờ chính tôi và anh hoài. Về mau chớ trễ, người mệt nhọc nên mau đến Chúa. Jesus đang êm dịu tha thiết kêu gọi mọi người. Ai ơi! Hồi tâm về quê chưa?" Anh ta hát với cả tấm lòng ràn ruạ nước mắt, anh biết Chúa đến trần gian, Ngài giáng thế làm người để cứu anh. Anh không biết mai nầy anh sẽ mang bản án tử hình, hay được giảm án chung thân. Nhưng Chúa đã đến, Ngài giải cứu anh khỏi tội lỗi và án phạt đời đời khi anh ăn năn quay lại với Ngài.
Thưa quý vị và các bạn,
Vì sao Chúa đã giáng sinh, vì sao Ngài đến trần thế? Ngài đến để kiếm và cứu vớt quý vị và tôi, và đem lại sự sống đầy trọn cho quý vị. Rất mong quý vị mở lòng mình đón nhận Cứu Chúa Giáng Sinh vào lòng mình ngay giờ nầy để quý vị nhận được sự sống kỳ diệu của Chúa, nếm được hương vị thiên đàng trên đất nầy.
Kính chào quý vị và các bạn.