Vào 6 giờ 25 chiều ngày 10/11/2009, Robert Enke, người từng được bầu chọn là thủ môn xuất sắc nhất Bundesliga năm 2008-2009, lao vào một đoàn tàu đang chạy và qua đời tại đó. Mặc dù chưa biết chắc về nguyên nhân cái chết của thủ môn tài ba này, nhưng theo tờ Morgenpost Online, một quan chức địa phương cho hay: “Enke đã cố tình lao vào đoàn tàu đang chạy khởi hành từ Neustadt am Rübenberge”.
Các nguồn tin khác cũng cho hay, có thể do những phiền muộn về gia đình nên thủ môn 32 tuổi này đã tự sát. Enke sống với vợ Teresa và con nuôi 8 tháng tuổi sau khi con gái của họ là Lara qua đời khi mới 2 tuổi do bị bệnh tim.
Khởi đời sự nghiệp vào năm 1995 trong màu áo CLB Carl Zeiss Jena, Robert Enke từng chơi bóng tại Borussia Moenchengladbach, Benfica, Barcelona, Fenerbahce, Tenerife trước khi khoác áo Hannover năm 2004. Với phong độ tương đối tốt của một cầu thủ xuất sắc và việc thủ thành Jens Lehmann từ giã thi đấu quốc tế, Enke được xem như một ứng viên số một được chọn lựa cho đội tuyển Đức tại World Cup 2010 sắp diễn ra. Anh cũng là thủ môn của đội tuyển Đức và câu lạc bộ Hannover 96.
Cảnh sát đã tìm thấy bức thư tuyệt mệnh của Enke, nhưng nội dung bức thư không được công bố. Một phát ngôn viên của cơ quan cảnh sát vùng Hạ Saxony cho biết: "Chúng tôi khẳng định đó là một bức thư tuyệt mệnh, song ngoài gia đình của Enke thì chúng tôi không được phép tiết lộ bất cứ chi tiết gì". Cũng theo cảnh sát thì chiếc xe hơi của Enke đậu cách hiện trường có vài mét, không khóa và bóp tiền của anh vẫn nằm nguyên vẹn trên xe.
Enke đã có 8 lần khoác áo đội tuyển Đức và được coi là một trong ba thủ thành sẽ góp mặt trong đội hình Mannschaft tham dự World Cup 2010 tại Nam Phi mùa hè năm sau. Báo chí Đức đã đưa ra rất nhiều giả thuyết xung quanh vụ tự sát của Enke. Năm 2006, Enke đã trải qua bi kịch lớn khi cô con gái 2 tuổi của anh qua đời vì bị bệnh tim. Sau đó vào tháng 5 vừa qua, anh và người vợ Teresa đã nhận một cô bé 8 tháng tuổi làm con nuôi. Ngoài nỗi đau đó thì sự nghiệp của Enke cũng không được xuôi chèo mát mái cho lắm. Enke được triệu tập vào đội tuyển Đức lần đầu từ năm 1999, nhưng suốt một thập kỷ sau đó đều phải sống dưới cái bóng của 2 thủ môn nổi tiếng khác là Oliver Kahn và Jenss Lehmann. Chỉ đến khi Kahn giải nghệ cách đây 2 năm, rồi Lehmann không còn được gọi vào đội tuyển vì lý do tuổi tác thì Enke mới bắt đầu có cơ hội ngoi lên. Nhưng thời gian gần đây, Enke đã đánh mất vị trí đó sau khi bỏ lỡ 3 trận cuối ở vòng loại vì bệnh viêm dạ dày. Anh đã không được gọi vào đội tuyển Đức dự hai trận giao hữu sắp tới với Chile và Bờ Biển Ngà tới đây. Tuy nhiên, trận đấu với Chile có thể sẽ bị hủy bỏ, bởi sau khi nhận được hung tin, Liên đoàn bóng đá Đức đã hoãn các buổi tập của đội tuyển cũng như những cuộc tiếp xúc với báo chí.
Sau cái chết của đứa con gái 2 tuổi vì bệnh tim, vợ chồng Enke và Teresa nhận nuôi một bé gái 2 tháng tuổi. Nỗi đau buồn vì thế dần được thay thế bằng những nụ cười khi hại vợ chồng họ có Leila là tên họ đặt cho đứa con nuôi.
Enke chia sẻ với tờ Bild không lâu sau khi nhận nuôi Leila tháng 5/2009 “Chúng tôi rất hạnh phúc vì thiên thần bé nhỏ này bước vào cuộc đời tôi và Teresa". Nhưng niềm vui và hy vọng của họ không kéo dài bao lâu thì Enke đã mắc chứng bịnh trầm cảm, cho nên giới hữu trách có thế ngăn cấm không cho anh nuôi cháu Leila. Và chính vì nỗi lo sợ mất đứa con như lần trước, khiến cho anh mất cả hy vọng. Sau nầy vợ của Enke, nghẹn ngào thổ lộ lý do chồng mình phải tìm đến cái chết chính là nỗi lo bị tước mất quyền chăm sóc cô con gái nuôi mới 8 tháng tuổi.
Thưa quý vị và các bạn,
Con người chúng ta không thể sống mà thiếu hy vọng. Chúng ta có thể nhịn đói trong vòng một tháng, nhịn nước trong vòng 1 tuần, cố nín thở trong vòng vài phút, nhưng nếu không có hy vọng, con người chúng ta không thể sống dầu là cố kéo dài thêm một giây. Nhưng không phải hy vọng nào cũng đem lại cho ta niềm vui và sự sống, vì có khi chúng ta đặt hy vọng mình sai đối tượng. Chẳng hạn như câu chuyện sau đây: Có hai người vào rừng đi săn. Họ mãi mê rượt theo con mồi, nên cả hai bị lọt vào rừng sâu. Biết mình lạc, nên anh nầy bảo anh kia: Làm thế nào để báo cho người khác biết là anh em mình lạc đường, để họ đến đây cứu mình? Anh kia trả lời: Tôi nghe người ta nói rằng ‘Nếu mình bắn 3 phát súng, sẽ có người tìm đến mình. Anh kia đồng ý, họ bắn ba phát súng và chờ cả tiếng đồng hồ, rồi hai tiếng đồng hồ trôi qua nhưng chẳng ai đến. Anh bạn lên tiếng: Mình thử lại thêm lần nữa xem sao, tôi hy vọng là lần nầy sẽ có kết quả. Nhưng người bạn nói tôi chỉ còn 3 viên đạn còn lại! Thế thì cả hai đành phải ngủ lại trong rừng. Sở dĩ hai thợ săn nầy bị lạc đường và tiếp tục thất lạc trong rừng sâu vì họ đặt hy vọng không đúng chỗ.
Ngày nay có người đặt hy vọng mình vào gia đình, bạn hữu mình. Người khác dựa vào nghề nghiệp, tin tưởng và khả năng, sức mạnh của mình. Người khác dựa vào tài sản cơ nghiệp của mình, người khác nữa tin vào sự may rủi. Còn quý vị đặt hy vọng mình vào đâu?
Gia đình, bạn hữu ta dầu thương ta nhưng không thể nào cứu chúng chúng ta khỏi cảnh tai ương, ngặt nghèo. Nghề nghiệp, tài sản ta có lúc nào đó sẽ không còn nữa. Tài năng sức khỏe ta rồi cũng sẽ bị mai một. Nhưng Thánh Kinh cho ta câu trả lời. Trong cả quyển Thánh Kinh, chữ hy vọng được tìm thấy tất cả là 119 lần. Chẳng hạn như một nhân vật trong Thánh Kinh đã dâng lên Đấng Tạo Hóa mình lời cầu nguyện rằng:
"Chúa Hằng Hữu, là Nguồn Hy Vọng
Là Niềm Tin của con từ tuổi ấu thơ.
Con nương cậy Ngài từ giờ phút lọt lòng,
Chúa đỡ con ra khỏi lòng mẹ,
Con sẽ ca ngợi Ngài mãi mãi.
Thành quả con, khiến nhiều người kinh ngạc,
Vì Chúa là Đấng bảo vệ con.
Suốt ngày, miệng con ca ngợi,
Và hân hoan chúc tụng Ngài.
Chúa đừng bỏ con trong tuổi già,
Đừng lìa con khi tóc bạc răng long". (Thi Thiên 71:5-9)
Triết gia Paul đã cầu nguyện rằng: "Cầu xin Đức Chúa Trời Hy vọng cho anh em tràn ngập vui mừng và bình an khi anh em tin cậy Ngài, nhờ đó lòng anh em chứa chan hy vọng do quyền năng của Chúa Thánh Linh". (Rô-ma 15:13)
Triết gia nầy cũng khuyên mỗi chúng ta rằng: "Vậy, nhờ đức tin chúng ta được kể là người công chính, và được giải hòa với Đức Chúa Trời qua trung gian Chúa Cứu Thế Giê-xu. Vì đức tin ấy, Chúa Cứu Thế nâng chúng ta lên địa vị hiện tại, cho hưởng đặc ân làm con Đức Chúa Trời, chúng ta hân hoan vì hy vọng được chia sẻ vinh quang với Ngài. Đồng thời, chúng ta vui mừng giữa mọi gian khổ, vì biết rằng gian khổ đào tạo kiên nhẫn; kiên nhẫn đem lại kinh nghiệm; và từ kinh nghiệm phát sinh hy vọng. Hy vọng trong Chúa không bao giờ phải vỡ mộng như hy vọng trần gian, vì Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta, sai Thánh Linh đổ tình yêu tràn ngập lòng chúng ta. Đang khi chúng ta bó tay tuyệt vọng, Chúa Cứu Thế đã đến đúng lúc để chết thay cho chúng ta, là người tội lỗi, xấu xa. Thông thường, ít thấy ai chịu chết cho người công chính, hiền lương, nhưng dù sao, nghĩa cử ấy còn có thể xảy ra. Nhưng Đức Chúa Trời đã chứng tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi Chúa Cứu Thế chịu chết thay chúng ta là người tội lỗi. Trước là người tội lỗi, ta còn nhờ máu Chúa mà được tha thứ, nay ta sạch tội rồi, hẳn Ngài sẽ cứu ta khỏi hình phạt khủng khiếp Đức Chúa Trời dành cho thế gian. Trước là kẻ thù Đức Chúa Trời, ta còn được giải hòa với Ngài nhờ sự chết của Con Ngài, nay ta đã hòa thuận rồi, hẳn Ngài sẽ giải cứu ta do sức sống bất diệt của Ngài. Ngoài ra, chúng ta còn có vinh dự được tương giao khắng khít với Đức Chúa Trời, do công lao Chúa Cứu Thế Giê-xu, vì nhờ Ngài, chúng ta được hòa thuận với Đức Chúa Trời. Hãy vui mừng trong niềm hi vọng, nhẫn nại lúc gặp hoạn nạn và bền lòng cầu nguyện". (Rô-ma 5:1-11 & 12:12)
Ở Nam Mỹ có một loại cây, có lá, khi người ta ăn thì thấy sinh lực dồi dào ngay, nhưng sau đó người ăn những lá cây đó yếu dần rồi chết. Bởi vì những lá cây đó chỉ đưa lên não bộ ta nhũng điều hưng phấn giả tạo, khiến ta tưởng là no, cảm thấy mình có sinh lực dồi dào. Nhưng thực tế là chúng chẳng những không đem lại chất bổ dưỡng mà còn cướp đi sinh lực trong cơ thể ta rồi cất đi mạng sống ta, nếu ta không được kịp thời cứu chữa.
Trần thế ngày nay có nhiều triết lý, nhiều tôn giáo, và có người bảo rằng rằng đạo nào cũng tốt. Đành rằng đạo nào cũng dạy ta ăn hiền ở lành, đạo nào cũng có những triết lý cao sâu. Nhưng điều quan trọng là chúng ta phải tìm xem đạo đó có giải quyết vấn đề tội lỗi của con người hay không? Đạo đó có đem con người trở về với Đấng Tạo Hóa mình không?
Trong Thánh Kinh Chúa đã quở trách những nhà lãnh tôn giáo Do Thái cách đây hơn 2500 năm, họ là những người chỉ biết ru ngủ con người, chỉ đem đến cho người ta bình an và hy vọng giả tạo, mà trong thực tế, họ không quan tâm cứu giúp, không giải quyết vấn đề đến tận gốc rễ. Thánh Kinh chép: từ tiên tri cho đến thầy tế lễ, ai nấy đều làm sự gian dối. Chúng nó rịt vít thương cho con gái dân ta cách sơ sài, nói rằng: Bình an, bình an! Mà không bình an chi hết. (Giê-rê-mi 8:10b-11).
Chúa Jesus chính là Đấng từ trời giáng thế để giải cứu loài người ra khỏi tội, để đem cho người trở lại với Đấng Tạo Hóa mình. Ngài chính là nguồn hy vọng của mỗi chúng ta. Ngài chính là nhịp cầu nối liền giữa đất và Trời. Chúa Phán rằng: Ta là đường đi, chân lý, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha. (Giăng 14:6).
Rất mong quý vị đến với Chúa là Đấng Cứu Thế là Nguồn Trông Cậy Muôn Đời của quý vị, Ngài chính là Nguồn Hy Vọng của quý vị. Cầu xin Ngài ngự vào tâm hồn ngay giờ nầy.
Kính chào quý vị và các bạn.