Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chắc chúng ta đã nghe qua về việc các viên chức Trung Quốc đã đánh lừa công chúng qua một tiết mục trong chương trình khai mạc Thế Vận Hội được tổ chức tại Bắc Kinh vào tháng tám năm 2008 vừa qua. Khi cô bé Lin Miaoke, chỉ mới 9 tuổi, thắt tóc bím hai bên, trong chiếc đầm màu đỏ, với khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp, cất tiếng hát trong “Bài Ca Cho Đất Mẹ” trong đêm khai mạc long trọng, thì hình ảnh cùng tiếng hát đã chinh phục hàng tỷ người đang theo dõi khắp nơi trên thế giới. Tuy vậy, ngay sau đó, người ta khám phá ra rằng giọng hát không phải là của Lin Miaoke, nhưng là của em Yang Peiyi, chỉ vừa mới 7 tuổi. Số là trong những lần tổng dợt cuối cùng để Trung quốc chuẩn bị trình diễn Thế Vận Hội cho cả thế giới, các giới chức thẩm quyền nước này cho rằng em Yang Peiyi, mặc dầu với giọng hát tuyệt vời, nhưng khuôn mặt lại quá bầu bĩnh, cộng với hàng răng trước lệch lạc, nên họ đã thay vào Lin Miaoke thật xinh đẹp hoàn hảo và tập em này nhép miệng trên sân khấu, theo tiếng hát của Yang Peiyi đã được thâu trước. Theo như lời giải thích của ban tổ chức Thế Vận Hội 2008 về chuyện đánh tráo này, thì Trung Quốc muốn thế giới ngắm nhìn những gì tốt đẹp nhất của quốc gia họ.

Không những chính quyền các quốc gia hay các tổ chức thường mắc phải cái tật “ưa phô trương bên ngoài”, nhưng có nhiều người cũng mắc vào cái thói quen “ưa trình diễn” như vậy. Như vào năm 2007, người ta có tung ra trên internet trang mạng “FakeYourSpace” với lời quảng cáo như sau: “Nếu bạn đã chán ngấy khi thấy ai ai cũng có bạn “chiến” cả, và bạn cũng muốn có những người bạn nổi tiếng, thì đây là nơi mà bạn nên ghé qua. Chỉ với lệ phí có 99 cent mỗi tháng, bạn có thể “mướn” những người nổi tiếng trong danh sách của chúng tôi, và người này mỗi tuần sẽ tặng bạn hai lời nhận định về bạn. Là khách hàng của chúng tôi, bạn thậm chí có thể chọn lời nhận định cho chính mình, và những lời này sẽ được đăng trên các trang mạng để tìm kết bạn như Friendster, MySpace hay Facebook.”

Quý thính giả thân mến,

Mục đích của trang mạng “FakeYourSpace” là “tô bóng” lý lịch của khách hàng, bằng cách ghép hình của họ với những nhân vật nổi tiếng hay giàu có, đi kèm với những lời nhận định thật “bốc” từ những “ngôi sao”, rồi đăng những hình ảnh này cùng những lời nhận định trên các trang mạng trên internet. Uy tín cùng sự ái mộ của người khách hàng này sẽ tăng vọt khi có người thân hay bạn bè của người này thấy được những hình ảnh của họ trên internet, để ngạc nhiên và thán phục rằng bạn mình quen biết và giao hảo với nhiều người nổi tiếng như vậy.

Thật ra, trang mạng “FakeYourSpace” là một trường hợp “phô diễn” quá trớn, tuy vậy, trong đời sống mỗi ngày, chúng ta ít nhiều cũng “biểu diễn”, hay đeo những chiếc mặt nạ khác nhau, có khi cố ý, đôi khi vô tình, hay có khi đeo lâu quá đến nỗi không còn nhớ rằng mình đang đeo mặt nạ.

Có người đeo chiếc mặt nạ “mọi sự đều tốt cả”, luôn luôn chứng tỏ với mọi người chung quanh rằng, trong đời sống họ, mọi sự đều tốt đẹp cả, không có vấn đề gì cả và họ đã kiểm soát và sắp đặt mọi chi tiết đời sống thật hoàn hảo. Đây có thể là triệu chứng của lòng kiêu ngạo hay lòng nghi ngại rằng nếu mình bày tỏ những khó khăn trong đời sống hay những tổn thương trong lòng, e rằng sẽ là gánh nặng cho người nghe.

Những người đa cảm thường đeo chiếc mặt nạ “tội nghiệp”, làm ra vẻ như mọi sự trong đời sống của họ đang “xuống hố”, thật đáng thương, thật đáng được an ủi.

Có người ra vẻ trưởng giả làm sang, hết khoe nhà cửa sang trọng đến khoe xe cộ đắt tiền, hay khoe áo quần hợp thời trang đến những chuyến du lịch xa xỉ. Cũng có người thích ra vẻ là trí thức, ra vẻ “học nhiều biết rộng”; trong các cuộc họp mặt, thường chứng tỏ mình là người am tường hơn người khác.

Có người thích đeo chiếc mặt nạ “khiêm nhường” để che dấu tính tự tôn bên trong. Những người này hãnh diện thầm bên trong khi được người khác khen ngợi về bản tính khiêm nhường được phô trương thật rõ ràng bên ngoài. Có thể nói, quý vị và tôi, ít nhất là một vài lần trong đời, cũng đã mang chiếc mặt nạ “khiêm nhường” này.

Có người thích mang những chiếc mặt nạ “tôn giáo”, thích người khác biết đến mình là một người “đức hạnh”, chuyên làm lành lánh dữ. Những người mang chiếc mặt nạ “tôn giáo” thích người khác ngưỡng mộ và biết rằng mình siêng năng đi đầu trong các công việc từ thiện hay tôn giáo. Những người này thường có khuynh hướng xem thường, thậm chí khinh bỉ những người khác mà họ cho là không được đạo đức, chẳng biết thương người, chẳng quan tâm đến các công việc từ thiện hay không chăm chỉ trong các công việc tôn giáo như họ.

Có người thích tỏ rất tự tin, ra vẻ ta đây “làm việc gì cũng được cả”, còn có người ngược lại, chuyện gì cũng chối từ, mang cái mặt nạ “tôi chẳng có khả năng làm gì cả”.

Thực ra, có vô số những cái mặt nạ khác nhau. Thường người ta không chỉ mang một cái mặt nạ, nhưng mang một vài cái khác nhau trong cả một quãng đời. Chúng ta cũng hiếm đeo mặt nạ một cách cố ý, những thường là do bị phản ứng với hoàn cảnh hay với người đối diện.

Kính thưa quý thính giả,

Lòng kiêu ngạo, thích phô trương, thích được người khác nể trọng, thích luôn luôn là “người số một” là một lý do mà người ta đeo mặt nạ. Thi sĩ Đa-vít có diễn tả những hạng người này như sau:

Chúng lấy sự kiêu ngạo làm dây chuyền vàng đeo nơi cổ
Và lấy bạo lực làm áo dài mặc che thân.
(Thi Thiên 73:6)

Tuy vậy, kiêu ngạo và giả dối không có chỗ đứng trước mặt Thiên Chúa, với kết cục đời đời thật là đau thương, như thi sĩ Đa-vít có viết tiếp trong phần kết luận:

Cho đến khi tôi vào trong nơi thánh của Đức Chúa Trời,
Thì tôi nhận ra kết cuộc của chúng.
Thật vậy, Ngài đặt chúng tại nơi trơn trợt,
Ngài làm chúng sụp ngã xuống chỗ diệt vong.
Thể nào chúng bị hủy diệt trong giây phút,
Chúng nó bị càn quét trong sự kinh hoàng.
Lạy Chúa, như cơn mộng sau khi tỉnh giấc thế nào,
Thì Ngài sẽ quên hình bóng chúng
Khi Ngài thức dậy thể ấy.
(Thi Thiên 73:17-20)

Lý do khác mà người ta đeo mặt nạ, cũng là lý do phổ biến hơn, là sự lo âu, bất an trong lòng, sợ bị bạn bè cười chê, sợ người khác chối từ con người thật, khinh chê khả năng thật, quay mặt với quá khứ thật của mình. Người ta cũng đeo mặt nạ khi muốn giấu diếm những niềm đau, sự tức giận, lòng cay đắng về một điều nào đó hay che dấu lòng tự trọng yếu ớt. Đeo mặt nạ, thực sự không thay đổi được con người thật, cũng chẳng giải tỏa được niềm đau, cho nên cách tốt nhất là trở nên chân thật với người thân, chọn những người bạn tốt đáng tin cậy để từ từ lột bỏ đi lớp vỏ che đậy bên ngoài của mình đi.

Trong vòng những người bạn thân hay đối với bạn tâm giao, chúng ta cần phải cởi mở, thành thật và chân thật. Tình bạn, tình anh em, nghĩa vợ chồng, sự cảm thông giữa cha mẹ và con cái chỉ có thể đến phát triển và dừng lại ở một mức độ nào đó, không thể tiến xa hơn được nữa, nếu chúng ta chọn đeo mặt nạ, giấu kín con người thật bên trong của chúng ta. Để tình thân được phát triển sâu đậm, bên cạnh việc sẻ chia những hy vọng, những ước mơ, những thành công và những khả năng, chúng ta cũng nên chia sẻ cho nhau những quan tâm, những mối lo ngại, những sự nản lòng nữa, kể cả những thất bại đã trải qua.

Khi cảm nhận người bạn của mình đang giấu kín quý vị một tâm sự nào đó, hay đang che dấu một sự thật hay một toan tính nguy hiểm nào, mà chính quý vị cũng làm ngơ, cũng đeo mặt nạ giống như người kia, điều này sẽ khiến cho mối liên hệ trở nên một sự lấp liếm bệnh hoạn, và cũng là điều kiện để tạo nên việc nói xấu sau lưng hay thói “nói hành nói tỏi”. Kinh Thánh có khẳng định: “Vậy, hãy chừa bỏ sự dối trá; anh em phải nói thật với nhau” (Ê-phê-sô 4:25). Thà đối diện sự thật một cách chân thành và tích cực, dầu phải xung đột tạm thời, vì nhờ vậy mà bạn thân đến gần với nhau hơn, tình bạn lâu dài hơn qua việc giải tỏa những khác biệt. Kinh Thánh chép: “Rốt cuộc người ta sẽ biết ơn người thẳng thắn hơn là người dua nịnh” (Châm Ngôn 28:23)

Tưởng cũng cần phải nhắc nhở thêm rằng, sự thẳng thắn không phải là một giấy phép để bạn muốn nói gì thì nói, muốn nói ở đâu thì nói hay muốn nói khi nào thì nói, vì thẳng thắn không đồng nghĩa với thô lỗ và lời nói thiếu suy nghĩ sẽ để lại những vết thương lâu dài.

Quý thính giả thân mến,

Tất cả chúng ta đều đã phạm tội với Thượng Đế và với tha nhân, mang nặng mặc cảm về chính mình, đến nỗi nhiều người phải đeo mặt nạ, để che giấu con người thật của mình, khi phải đối diện với những người chung quanh. Tội lỗi không những chia cách giữa con người với nhau qua những cái mặt nạ, nhưng cũng phân ly chúng ta với Đấng tạo dựng ra mình, trong cuộc đời tạm này và trong cả trong cuộc đời vĩnh viễn mai sau. Cảm thương trước số phận tuyệt vọng của loài người, cho nên Thiên Chúa, cách đây hơn 2000 năm, đã sai Con Một của Ngài, giáng trần làm người, trong một hài nhi mang tên Giê-xu.

Con người mang tên Giê-xu lớn lên, sống tràn đầy tình thương và luôn luôn chân thật, với con người bề trong ra sao, thì cũng bày tỏ y như vậy bên ngoài. Thánh sử ký thuật lại, khi người bạn thân La-xa-rơ qua đời, Chúa Giê-xu buồn và khóc. Khi đi dự tiệc cưới, Ngài cũng chẳng giữ “kẻ” nhưng lại hết mình chung vui với cô dâu chú rễ, đến nỗi đã dùng phép lạ mà biến nước thành rượu, để cứu vãn thể diện cho gia chủ khi bữa tiệc sớm hết rượu. Trong vườn Ghết-sê-ma-nê, biết trước mình sẽ bị người ta bắt và giải đến cây thập tự để chịu xử tử, con người mang tên Giê-xu sợ hãi, khổ đau và đã bày tỏ điều này qua sự cầu nguyện thật khẩn thiết, như sử gia Lu-ca có ghi lại: “Trong cơn đau khổ Chúa Giê-xu càng cầu nguyện thiết tha. Mồ hôi Ngài rơi xuống đất như những giọt máu” (Lu-ca 18:44). Khi thấy cô đơn và cần bạn hữu hỗ trợ, con người Giê-xu đã không ngần ngại lên tiếng kêu cầu, như khi Ngài nói với các môn đệ: “Lòng ta buồn rầu lắm, có thể chết được. Các con hãy ở đây và thức với ta.” (Ma-thi-ơ 26:38). Những người thâu thuế bị xã hội Do-thái coi thường, vì vậy mà họ rất cô đơn và thiếu thốn tình bạn. Cảm nhận được nỗi trống vắng và mặc cảm bị ruồng bỏ, bị cô đơn của những người thâu thuế, con người Giê-xu đã không ngần ngại mà đến và làm bạn với họ, bất chấp những lời gièm chê và lên án của các nhiều người đang đeo mặt nạ “tôn giáo”. Chúa Giê-xu cũng thẳng thắn vạch trần những chiếc mặt nạ “đạo đức giả”, khi Ngài nói về những nhà lãnh đạo tôn giáo Do-thái rằng:

“Vì họ dạy các ngươi một đằng, mà làm một nẻo. Họ đặt ra các qui luật thật khắt khe khiến người ta theo không nổi, còn chính họ thì lại không động ngón tay vào. Họ làm cái gì cũng muốn cho người ta thấy. Họ làm mấy hộp đựng Thánh Kinh, để mang trên người cho lớn hơn, mặc mấy áo tụng kinh cho dài. Những người Pha-ri-xi và giáo sư luật thích ngồi chỗ tốt nhất trong các đám tiệc và hàng ghế đầu nơi hội đường. Họ thích người ta kính cẩn chào mình nơi phố chợ và ưa người ta gọi mình bằng ‘thầy’ (Ma-thi-ơ 23:3-7)

Mặt trần và mặt nạ không thể sống chung được nữa, sự chân thật của Chúa Giê-xu đã khiến các nhà lãnh đạo tôn giáo căm ghét và tìm cách tẩy chay Ngài. Cuối cùng, họ đã thành công khi mượn tay nhà cầm quyền La-mã thời bấy giờ tuyên án và xử treo Ngài trên cây thập tự. Thật ra, đây cũng chính là chương trình cứu rỗi nhân loại của Thượng Đế, vì khi Con Trời bị xử chết đau đớn trên cây thập tự, Ngài đã lãnh bản án tội thay cho mỗi chúng ta, hứng chịu hình phạt mà lẽ ra quý vị và tôi phải chịu. Chúa Cứu Thế Giê-xu đã hứng chịu cái chết khổ hình, trở nên một sinh tế trọn vẹn, để những ai thành thật về hiện trạng tội lỗi của mình trước mặt Đấng Tạo Hóa, ăn năn và bằng lòng tin nhận vào sự chết thế của Ngài trên cây thập tự, thì được tha bỗng và được khôi phục địa vị làm con của Thượng Đế, như Kinh Thánh khẳng định: “Thượng Đế đã khiến Đấng vô tội gánh chịu tội lỗi chúng ta, nhờ đó chúng ta được Thượng Đế nhìn nhận là người công chính trong Chúa Cứu Thế” (2 Cô-rinh-tô 5:21)

Quý thính giả thân mến,

Kinh Thánh có ghi lại, những người bạn thân thiết của Thượng Đế, không có ai là hoàn toàn cả, nhưng họ là bạn thân của Đấng Tối Cao vì họ chân thật với Ngài về niềm vui, nỗi buồn, thậm chí họ cũng phàn nàn, than thở, đôi khi oán trách Ngài nữa. Tuy vậy, Thượng Đế không hề phiền lòng bởi sự thẳng thắn này, thật ra Ngài còn khuyến khích điều đó nữa, như chính Ngài có nói: “Hãy đến đây, ta cùng nhau tranh luận! Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông” (Ê-sai 1:18).

Hãy để mặt trần, đến với Thượng Đế bằng chính con người thật của mình, để được dòng huyết Cứu Chúa Giê-xu xóa bôi tội lỗi, chữa lành và giải thoát quý vị vĩnh viễn khỏi những mặc cảm cùng giả dối cũ, như Kinh Thánh có bày tỏ: “Nếu chúng ta nói mình không có tội là tự gạt, sự thật của Ngài không có trong chúng ta. Còn nếu chúng ta xưng tội mình thì Ngài là Đấng đáng tin và công bình sẽ xóa tội và tẩy sạch mọi điều ác trong chúng ta” (1 Phi-e-rơ 1:8-9).

Thân chào quý vị và các bạn.