Kính thưa quý thính giả,
Trong ngày Chúa Nhật 22 tháng Hai năm 2009 vừa qua, người dân Úc đã tổ chức một ngày tưởng niệm toàn quốc, để tỏ lòng thương tiếc những nạn nhân trong trận bão lửa kinh hoàng nhất trong lịch sử của tiểu bang Victoria, thuộc Úc Đại Lợi.
Nước Úc là một lục địa khô hạn thứ nhì trên thế giới, chỉ thua sau vùng Nam Cực băng giá, với chỉ khoảng một phần tư lãnh thổ Úc nhận được một lượng mưa rất khiêm nhường hàng năm. Từ năm 2006 đến nay, lượng mưa tại tiểu bang Nam Úc và Victoria đã giảm hẳn xuống, khiến cho hai nơi này bị rơi trong tình trạng khô hạn nhất kể từ năm 1900. Đất đai nứt nẻ khiến cho nhiều nông gia Úc rơi vào tình trạng khánh kiệt; mực nước tại các hồ chứa nước tiểu bang cứ từ từ giảm dần, phô bày đáy hồ đầy sỏi đá. Chính phủ ra lệnh người dân hạn chế tiêu thụ nước trong việc tưới vườn, rửa xe, đổ nước vào hồ bơi vv. Người dân ở đây, ai có khả năng, đều đặt bồn nhựa trong vườn để hứng và chứa nước mưa, hay gắn thêm ống nước trong nhà, ngoài sân để tận dụng nước rửa chén, nước giặt đồ để tưới vườn hay dội toilet vv.
Mùa hè ở tiểu bang Victoria bắt đầu vào tháng mười hai, nhưng thời điểm nóng nhất là cuối tháng giêng qua đến giữa tháng hai. Tháng giêng đầu năm 2009 vừa qua, với lượng mưa ít ỏi, không quá 10mm cho toàn tiểu bang, được xem là tháng khô nhất và kéo dài nhất của tiểu bang này kể từ năm 1956. Vào tuần lễ cuối của tháng giêng 2009 khô hạn này, nhiệt độ bỗng tăng lên cao hơn 40°C (104°F), liên tục trong năm ngày liên tiếp, bắt đầu từ thứ ba 24.01.09 kéo qua cho đến ngày thứ bảy 28.01.09. Đây là một điều vô cùng hiếm hoi, vì người viết bài này cư ngụ tại tiểu bang Victoria đã được 27 năm; Melbourne có những ngày hè trên 40°C, nhưng thường chỉ trong một ngày, trưa nóng bức rồi chiều sẽ đổi gió mát hay “cool change” như người dân địa phương thường gọi, khi luồng không khí mát lạnh từ bờ biển phía nam thổi tới, hạ nhiệt độ gần như tức thì từ 40°C (104°F) xuống còn khoảng 25°C (77°F).
Nhưng đây là lần đầu tiên người viết chứng kiến và chịu đựng cảnh Melbourne nóng trên 40°C trong vòng năm ngày liên tiếp mà không hề có đổi gió mát hay “cool change” nào cả. Mọi sinh hoạt hầu như bị ảnh hưởng nặng nề bởi “làn sóng nhiệt” (heatwave), lượng điện tiêu thụ gia tăng kỷ lục, không đủ cho toàn tiểu bang, cho nên cuối cùng công ty điện lực đã phải áp dụng biện pháp cúp điện 20 phút luân phiên qua mỗi khu vực. Có khoảng 200 chuyến xe lửa bị hủy bỏ mỗi ngày, phần vì đường rầy bị cong quẹo dưới ánh nắng thiêu đốt của mặt trời, phần vì thiếu điện và phần khác vì máy móc trục trặc khi chạy quá nóng. Trời đã nóng bức, nhưng người dân Melbourne phải chen chúc trên một vài chuyến xe lửa hiếm hoi để đi làm, đi học, cho nên công ty vận chuyển công cộng Connex đã phải cho hành khách đi miễn phí để an ủi.
Sau tuần lễ với 5 ngày liên tiếp nóng khoảng 44°C (111°F), nhiệt độ giảm xuống một ít vài ngày trong tuần lễ sau đó, để rồi vào ngày thứ bảy lịch sử, ngày 7 tháng hai năm 2009, nhiệt độ lên đến mức tột đỉnh 46.4°C (115.5°F). Những cây rừng sau bao nhiêu ngày nắng hạn, giờ đây bốc cháy dữ dội, cộng thêm với cơn gió bắc từ sa mạc thổi về, càng giúp thêm đám cháy lan cao dữ dội và vô phương dập tắt. Người viết ở một khu ngoại ô thành phố, cách xa những đám cháy rừng tới khoảng 50km là ít nhất, nhưng vẫn cảm thấy không gian thay đổi một cách rùng rợn; mặt trời bỗng trở nên đỏ ối, không khí ửng hồng với bụi sa mạc thổi về, có lẫn màu khói trắng mờ và mùi cháy khét, với những cơn gió nóng thổi làm rát mặt, khiến ta cứ tưởng như đang đứng trước một hỏa lò đang cao lửa…
Kính thưa quý thính giả,
Cháy rừng hầu như là chuyện không thể tránh khỏi ở nước Úc vào mùa hè, nhưng cơn bão lửa vừa qua tại tiểu bang Victoria được ghi nhận là kinh hoàng nhất trong cả lịch sử tiểu bang từ trước tới giờ. Sau ngày “Thứ Bảy Đen”, có khoảng 4,000 nhân viên cứu hỏa đã được huy động, với sự trợ giúp của khoảng 600 người từ tiểu bang New South Wales và một số nhân viên cứu hỏa đến từ Hoa Kỳ, ra sức chế ngự cơn cháy hoành hành dữ dội trên khắp các miền quê. Người dân ở vùng nông thôn Úc thường có những phương thức ngừa cháy hay chống cháy thật hữu hiệu khi mùa hè đến và họ rất thành công trong việc bảo vệ tài sản và nhân mạng trong những thập niên qua, nhưng cơn bão lữa trong ngày “Thứ Bảy Đen” vừa rồi, vượt quá dự tính của mọi người, đã khiến cho nhiều người bị kẹt giữa rừng lửa và không kịp chạy thoát thân. Cảnh sát tiểu bang đã cô lập những nơi bị cháy để điều tra và xác định tông tích nạn nhân, cho biết có khoảng 210 bị chết, khoảng 500 bị phỏng nặng, 1834 căn nhà ra tro, hàng ngàn ngôi nhà bị thiệt hại nặng nề, hơn 450,000 hec-ta rừng bị phá hủy, nhiều thị trấn vùng nông thôn hầu như muốn xóa tên trên bản đồ và tình trạng này đã đẩy khoảng 7,500 cư dân một sớm một chiều trở thành những người vô gia cư.
Thật là khó có thể tưởng tượng được, chỉ cách đây có vài tháng, người viết cùng gia đình đến thị trấn Kinglake ăn trưa rồi cùng nhau đi dạo trong công viên quốc gia Kinglake bạt ngàn cây xanh với muôn tiếng chim đua hót, thế mà giờ đây, Kinglake là địa danh đứng đầu trên các tờ báo địa phương và quốc tế về sự hủy phá tàn bạo của cơn bão lửa. Cũng chỉ năm ngoái thôi, người viết hai lần đến thăm thác Stephenson Fall còn đầy ắp nước, rồi nhân tiện ghé thăm ngôi thị trấn Marysville hiền hòa và thơ mộng gần bên cạnh. Ngôi thị trấn này đẹp như trong tranh vẽ, cho nên người viết có ghé qua một công viên caravan để lấy chi tiết liên lạc, mơ một ngày thảnh thơi, rủ đám bạn hiền đến cắm trại mà tận hưởng khung cảnh thần tiên này. Thế nhưng, cơn bão lửa đã đi qua và xóa hẳn ngôi thị trấn xinh đẹp này trên bản đồ.
Những cánh rừng trơ trọi đen ngòm, nhà cửa, nông trại chỉ còn là đống gạch vụn hỗn độn trộn lẫn với đám tro tàn, xe cộ chỉ còn trơ lại những sườn sắt cong quẹo, nhưng cũng chưa thấm vào đâu với bao thảm cảnh bi thương, vợ mất chồng, cha mẹ mất con cái và đôi khi cả gia đình không còn ai sống sót. Cả nước Úc, từ chính phủ cho đến các cơ quan, công ty, hội đoàn đã đóng góp thật rộng rãi để cứu trợ những nạn nhân của cơn bão lữa này, đem lại một ít xoa dịu, nhưng niềm đau thật quá lớn, vượt qua sự diễn tả bằng ngôn ngữ của con người.
Trong buổi lễ tưởng nhớ các nạn nhân của trận bão lửa, được tổ chức long trọng tại vận động trường Rod Laver, thuộc Melbourne vào ngày Chúa Nhật 22 tháng hai 2009 vừa qua, ông Kevin Rudd, đương kim thủ tướng Úc Đại Lợi bắt đầu bài diễn văn như sau:
“Trong những ngày qua, chúng ta đã chứng kiến những nỗi đau thương không nói được bằng lời. Chúng ta đã mất đi những người mẹ và những người cha, những ông bà nội, những ông bà ngoại. Chúng ta đã mất đi những người anh em, những chị em, những đứa con trai, những đứa con gái và những trẻ thơ còn bé xíu. Tất cả là những đời sống vô cùng quý giá. Chẳng lời nào có thể an ủi vì niềm mất mát quá lớn lao cho mỗi người. Nhưng xin hãy biết điều này: quý vị, những người đang đau khổ, không hề bị cô đơn”.
Thủ tướng Kevin Rudd tuyên bố mỗi năm vào ngày 7 tháng hai, nước Úc sẽ hạ cờ và và dành một phút im lặng để tưởng nhớ lại biến cố đau thương này.
Công chúa Anne, đại diện cho nữ hoàng Elizabeth, đến từ Anh quốc để tham dự lễ tưởng niệm này. Có khoảng 50,000 người hiện diện tại vận động trường Rod Laver, với khoảng 50,000 người hiện diện tại năm địa điểm khác tại Victoria và chương trình lễ tưởng nhớ được phát hình trực tiếp khắp nước Úc.
Bên cạnh những quyên góp thật rộng rãi của người dân, hiện nay chính phủ Úc Đại Lợi đang thực thi khẩn trương các chính sách nhằm tái thiết lại cộng đồng, xây lại từng viên gạch, từng ngôi nhà, từng ngôi trường, từng ngôi nhà thờ và từng con đường cho những nơi đã bị bão lửa tàn phá.
Kính thưa quý thính giả,
Đứng trước niềm đau chung, các hội thánh Tin lành Việt Nam khắp Úc Châu đã tổ chức các buổi cầu nguyện cho các gia đình nạn nhân, cũng như kêu gọi lạc quyên cứu trợ, để bày tỏ niềm quan tâm đến người dân bản xứ, là những ân nhân đã cưu mang người Việt chúng ta trong những thập niên qua.
Trước thảm cảnh tàn phá bi thương trong trận bão lửa vừa qua, tự nhiên, rất nhiều người thắc mắc rằng có Ông Trời hay Đức Chúa Trời hay không?
Kinh Thánh là lời của Đấng Tạo Hóa, thì lại khẳng định: “Thượng Đế chính là Tình yêu” (1 Giăng 4:18). Thế nhưng tại sao Đức Chúa Trời, Đấng Yêu Thương lại nỡ để xảy ra một hoàn cảnh quá tang thương như cơn bão lửa vừa qua tại tiểu bang Victoria?
Thật không có nỗi lo sợ nào khủng khiếp hơn cái chết và không có nỗi buồn nào lớn hơn nỗi buồn của cảnh sinh ly tử biệt. Kinh Thánh nhiều lần ghi chép người ta than khóc, tiếc thương, ngậm ngùi khi mất đi một người thân yêu. Chính Chúa Giê-xu, là Thiên Chúa trong thân xác con người, cũng khóc trước cái chết. Sứ đồ Giăng có thuật lại, một ngày kia, người ta báo tin cho Chúa Giê-xu rằng La-xa-rơ, một người bạn thân của Ngài, đang bị bệnh rất nặng. Khi Ngài đến nơi thì La-xa-rơ đã chết và được chôn trong mộ bốn ngày rồi. Chúa Giê-xu thấy Ma-ri, em gái của La-xa-rơ và những người đi theo cô cũng khóc, lòng Ngài bồi hồi và vô cùng xúc động. Ngài hỏi “Các anh em chôn anh ấy ở đâu?” Họ thưa “Lạy Chúa, xin hãy đến xem.” Khi đến trước mộ phần của người bạn La-xa-rơ, thì “Chúa Giê-xu khóc” (Giăng 11:35).
Chúa Giê-xu khóc trước cái chết của người bạn La-xơ-rơ, không chỉ vì nỗi buồn xa cách giữa người đang sống và người đã chết, nhưng đối với Ngài, cái chết là không phải là điều tự nhiên hay bình thường. Sự chết không hề được dự trù trong công trình sáng tạo hoàn hảo ban đầu của Thượng Đế. Con người chúng ta là tạo vật dấu yêu nhất của Đấng Tối Cao, là đối tượng tình yêu duy nhất của Thiên Chúa. Chúng ta được dựng nên để sống mãi trong sợi dây yêu thương với Đấng Tạo Hóa, cứ tận hưởng Ngài không thôi, không phải chỉ vài chục năm ngắn ngủi, nhưng để làm bạn chí thiết với Đấng Hằng Sống cho đến vĩnh cữu, cho đến đời đời. Công trình sáng tạo nguyên thủy của Thiên Chúa chẳng hề có bóng dáng tang tóc, đau thương, không có phân ly hay đứt đoạn, nhưng mọi sự đều hoàn hảo cho đến đời đời, như lời Kinh Thánh khẳng định: “Thượng Đế nhìn xem mọi loài Ngài đã sáng tạo; tất cả đều tốt đẹp” (Sáng Thế Ký 2:31).
Tiếc thay, hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va đã bất tuân lệnh Thiên Chúa, khiến tội lỗi tràn vào nhân loại, đẩy con người xuống hàng tội nhân. Tội lỗi phân ly con người với Thượng Đế, đem đến cái chết và khiến nhân loại phải bị phán xét trước tòa án tối cao, như lời Kinh Thánh khẳng định: “Vì đã định cho mọi người phải chết một lần rồi chịu xét xử” (Hê-bơ-rơ 9:27). Tội lỗi còn ảnh hưởng xấu trên các mối liên hệ giữa con người với nhau, cũng như trên thiên nhiên, trên cây cối, súc vật, mọi sự trên đất, hủy hoại công trình sáng tạo tuyệt vời của Thiên Chúa, như sứ đồ Phao-lô có ghi: “Chúng ta biết rằng toàn thể tạo vật đều cùng rên xiết và quằn quại cho đến ngày nay” (Rô-ma 8:22).
Trong khi chúng ta bó tay tuyệt vọng trong tội lỗi, phải hứng chịu những đau khổ triền miên, thì Thiên Chúa vì yêu chúng ta nhiều đến nỗi đã sai Con Một của Ngài, là Chúa Giê-xu, giáng trần trong thân xác con người.
Thiên Chúa Ngôi Hai, đã lìa thiên đàng tuyệt hảo cách đây hơn 2000 năm, để trở thành con người Giê-xu bằng xương, bằng thịt, sẵn sàng nếm trải và chia sẻ bao khổ đau, hoạn nạn với con người chúng ta. Sứ mạng của Chúa Giê-xu là sinh ra để chết thế, làm của lễ chuộc tội cho nhân loại. Mà thật vậy, mặc dầu đời sống của con người Giê-xu là vô tội và tràn đầy tình thương, nhưng người ta đã vu oan và xử tử Ngài một cách dã man trên cây thập tự. Chúa Giê-xu đã tự nguyện chịu đựng bị đánh đập và bị chết treo một cách đau đớn, gánh thế bản nợ tội của quý vị và tôi, như lời tiên tri khoảng 700 năm trước khi Ngài giáng sinh có cho biết rằng: “Chính Người bị đâm vì sự vi phạm của chúng ta, bị chà đạp vì sự gian ác của chúng ta. Hình phạt Người chịu để chúng ta được bình an, vết thương Người mang để chúng ta được chữa lành” (Ê-sai 53:5).
Đức Chúa Trời ở đâu trong những khổ đau triền miên của nhân loại? Ngài ở đâu trong biến cố ngày 11 tháng 9 năm 2001, trong trận sóng thần tsumani tại Ấn Độ dương vào năm 2004, trong cơn bão Katrina vào năm 2005 hay trong trận bão lửa kinh hồn tại Victoria vào năm nay?
Khổ đau, hoạn nạn, tang tóc, chia lìa là hệ quả tất yếu của một thế giới tràn đầy tội lỗi, nhưng chúng ta không hề bị bỏ rơi hay đơn chiếc. Hình ảnh cây thập tự, nơi Con Trời chịu đựng cái chết thê lương nhất, nhắc nhở Thiên Chúa đang ở với chúng ta, ngay trong giữa những khổ đau này, san sẻ bao tang thương, tủi nhục của một kiếp người.
Hơn thế nữa, Thiên Chúa cũng ban cho con người niềm hy vọng giữa khổ đau, vì sau khi bị chết treo trên cây thập tự, bị đặt vào mộ đá, sau ba ngày Chúa Giê-xu đã đắc thắng tử thần và sống lại vinh quang, vì Ngài chính là Thiên Chúa Ngôi Hai, là Đấng có trọn quyền trên sự sống và sự chết.
Khi quý vị ăn năn và bằng lòng tin nhận vào sự chết thế của Cứu Chúa Giê-xu, thì mọi tội lỗi của quý vị được Thiên Chúa xóa bôi. Quý vị được phục hòa với Đấng Tối Cao và chính Ngài sẽ đồng hành, ủi an, lau ráo những dòng lệ của quý vị. Sau khi lìa khỏi cuộc đời tạm này, cửa Âm phủ không cầm giữ được quý vị, vì Thiên Chúa sẽ đem quý vị trở về chốn yên bình muôn thuở như lời Kinh Thánh mô tả: “sẽ không còn chết chóc, tang chế hoặc khóc than hay đau khổ nữa, vì những việc trước đã qua rồi” (Khải Huyền 21:4)
Quý vị đã có niềm hy vọng đời đời từ nơi Cứu Chúa Giê-xu trong cuộc đời đầy những bất trắc này chưa?
Thân chào quý vị và các bạn.