
Kính thưa quý thính giả,
Mỗi lần hoa anh đào nở rộ trên khắp các đường phố của nước Úc là báo hiệu mùa xuân đang đến. Người Úc chuẩn bị ăn mừng Ngày Của Cha. Khác với người Mỹ tổ chức Ngày Của Cha vào tháng sáu, người Úc tổ chức vào Chúa Nhật đầu tiên của tháng 9, đầu mùa Xuân vì cha đã đem lại nguồn sống cho con. Nói đến Cha, chúng ta nghĩ tới ơn nghĩa sinh thành với cả lòng yêu thương, nuôi nấng, dạy dỗ, chở che, chăm sóc, bảo bọc cho ta suốt cuộc đời mình. Dẫu rằng tình cha ít được ca tụng như tình mẹ nhưng không vì đó mà tình cha bị phai mờ, vì tình cha là tình thương giấu kín. Những ai đã từng làm cha mới thấy thương cha mình.
Khi biết con mình sắp chào đời, người cha đã lo lắng không ít. Cha phải nổ lực làm việc nhiều hơn, sẵn sàng chịu sương chịu nắng nhiều hơn, phải thức khuya hơn, dậy sớm hơn bình thường để kiếm thêm tiền hầu đủ chi phí cho sự ra đời của đứa con yêu quý của mình. Nhất là những người cha ở Việt Nam, vì sống trong cảnh nghèo, dẫu cật lực làm việc cách mấy nhưng vẫn không đủ tiền mua thức ăn cho gia đình; người cha phải dành phần ngon, cá thịt, cho mẹ, hầu có đủ chất bổ dưỡng cho đứa con bé bỏng còn nằm trong bụng mẹ.
Tôi nghe câu chuyện với tựa đề là chén cơm chan máu nói lên tình thương của người cha. Vì con đói, người cha đã xin hàng xóm một bát cơm, nhưng người hàng xóm giàu có độc ác, đánh đập người cha tàn nhẫn, khiến máu của người cha chan hòa trong chén cơm.
Tuy không trực tiếp chịu đau đớn khi sanh nở, nhưng người cha cũng tan nát tâm hồn khi nhìn mẹ quặn thắt trước sự chào đời của con trẻ. Khi nghe được tiếng con khóc chào đời, người cha cũng sung sướng, vui như người mẹ, vì biết rằng đây là mầm sống của mình. Người cha Việt Nam thường có một khoảng cách với con vì muốn dạy dỗ con mình nên người có thái độ khiêm khắc, ngăm đe khi con làm điều sai quấy, chính vì vậy mà người cha còn được gọi là “Nghiêm Đường”. Nhưng dẫu bên ngoài cha có vẻ cứng rắn, nghiêm nghị, nhưng lòng cha lại chứa đựng cả tình yêu bao la!
Trong nguyệt san Reader’s Digest có mục dành cho độc giả viết lại kỷ niệm khó quên và yêu quý nhất của mình. Một độc giả đã kể lại chuyến về quê với cha khi trời sập tối lúc người còn là một cậu bé mới lên năm, lên sáu. Xe chạy ngang qua một cánh đồng thật nhiều đom đóm lập lòe. Cậu bé thích quá xin cha ngừng xe. Tuy xin vậy, nhưng trong thâm tâm cậu không bao giờ nghĩ lời thỉnh cầu của mình được đáp ứng, nhất là giữa quãng đường tối tăm trong khoảng đồng không hiu quạnh đó. Nhưng cậu bé vô cùng bất ngờ thấy cha giảm tốc độ, đậu xe lại bên đường. Cha mở thùng xe, tìm được một bao nhựa. Thế là hai cha con cùng chạy xuống cánh đồng bắt đom đóm.
Nhiều năm sau, khi trưởng thành, cậu không bao giờ quên cái cảm giác sung sướng kỳ lạ của buổi tối hôm ấy khi cậu khám phá rằng đằng sau cái vẻ nghiêm khắc của cha là một tâm hồn dịu dàng, nhạy cảm, đầy yêu thương. Có lẽ chính người cha cũng không ngờ chỉ với một chút quan tâm, một chút chịu khó của mình lại có thể ghi khắc một kỷ niệm thật sâu đậm, thật đẹp trong tâm hồn của con như thế! Người ta vẫn bảo rằng "phụ tử tình thâm" và trong nhiều trường hợp câu này rất đúng.
Chúng ta báo đáp như thế nào trước tình yêu và sự hy sinh của cha? Trung Hoa có Nhị Thập Tứ Hiếu; nước ta cũng có nhiều tấm gương hiếu thảo. Cách đây hơn mười năm có một phụ nữ ở Melbourne, Úc châu, đã phải bán nhà để có tiền lo thang thuốc cho cha đang bị bịnh tại Việt nam. Cha bị bệnh gan, phải trải qua 3 lần giải phẫu. Đến lần thứ ba, bệnh viện tại quê nhà không có đủ máu, nên hai người em trai gầy guộc yếu đuối của chị hiến máu mình để cứu cha già. Vì sống thiếu thốn nên sau khi truyền máu cho cha, sinh lực của hai cậu đã cạn, đi không nổi, đã phải bò qua cầu về nhà.
Tôi cũng xúc động khi đọc lại câu chuyện trong tuần báo Time số ra ngày 5 tháng 9 năm 1994, tường thuật lại tấm lòng chí hiếu của một thiếu nữ 22 tuổi, chết trong một tai nạn giao thông đã tặng trái tim mình cho cha. Cha của nàng là Chester Szuber, chủ một nông trại trồng cây giáng sinh. Ông Szuber đã khốn khổ trong suốt 20 năm vì bệnh tim, đã phải trải qua 3 lần giải phẫu tim và hai lần thông động mạch. Ông được nằm trong danh sách chờ đợi để thay tim đã 4 năm, bất ngờ ông được đôn lên đầu danh sách khi người con gái yêu quý của ông là Patti Szuber, nữ sinh viên ngành điều dưỡng đã chết tại Trung Tâm Y Khoa của trường đại học Tennessee ở Knoxwile sau một tai nạn xe hơi gần Công Viên Quốc Gia Great Smoky Mountains. Trường hợp nầy có một số điều rất tế nhị, khá nan giải về phương diện tình cảm:
* Liệu người cha có chịu nổi khi nghĩ đến việc người ta cắt quả tim của chính con mình để ghép cho mình?
* Liệu ông có chịu nổi khi cảm nhận nhịp đập của con tim đứa con gái quý yêu của mình trong lồng ngực mình?
Ngay cả bà vợ của Szuber thoạt đầu phản đối vì sợ rằng, mình vừa mất con, nay phải mất chồng nếu cuộc ghép tim không thành công. Tuy nhiên người cha đã quyết định rằng: “Giữ được trái tim của đứa con gái thân yêu (Patti) trong lòng là một niềm vui lớn.” Sau cùng những người trong gia đình đều đồng ý vì họ biết rằng đây cũng chính nguyện vọng của Patti, người con chí hiếu lúc còn sống muốn tặng quả tim cho cha mình. Hơn nữa Patti sẽ vui biết bao nếu biết rằng mình đã trao lại cho cha quả tim mang sự sống mà 22 năm trước đây cha cô đã tặng cho mình.
Kính thưa quý thính giả,
Chỉ trong vòng 6 tiếng đồng hồ vào ngày thứ hai cuối tháng tám năm ấy, quả tim của Patti được lấy ra khỏi thân thể nàng, bỏ trong một bao nhựa, đặt trong thùng nước đá, đưa lên phi cơ, vượt chặng đường 600 dặm để ghép cho cha đang sống tại Michigan. Sau một thời gian bất động, quả tim của người con gái đã đập những nhịp đập đầu tiên trong lồng ngực của cha. Sức khỏe người cha được hồi phục và sau hai tuần ông đã được xuất viện. Trong phần mở đầu của bản tin nầy, nhà báo Jon D. Hull đã dùng một câu văn rất hàm súc là “Sự Sống là Tặng Phẩm chớ không phải để trả lại!”
Kính thưa quý vị và các bạn,
Thánh Kinh cho chúng ta biết rõ sự sống đến từ nơi Chúa, Ngài là nguồn sống, cha mẹ giữ nhiệm vụ lưu truyền sự sống của Chúa cho con cái. Là con dân Chúa, là con của cha mẹ, chúng ta phải giữ tròn đạo hiếu, chúng ta hãy sẵn sàng làm mọi sự để đáp đền công ơn cha mẹ.
Thánh Kinh nêu những tấm gương hiếu thảo:
1. Gương “Giô-sép”. Giô-sép được cha yêu quý nhất, chàng hết lòng vâng lời cha. Một ngày kia Giô sép nghe lời cha, đi bộ một đoạn đường dài 60 cây số thăm các anh cùng cha khác mẹ. Khi đến nơi, các anh vì ganh tức đã mưu sát và bán Giô sép làm nô lệ. Giô sép bị đưa từ hố sâu đau đớn đến ngục tù khổ nhục trong đất Ai Cập. Sống nơi đất lạ quê người, Giô sép không quên lời cha dạy là hết lòng kính sợ Chúa, trung thành thờ phượng Ngài. Dầu phải trả giá quá đắt, bị vu khống, bị tống vào ngục, bị kẻ thọ ơn quên lãng trong suốt mấy năm trời, Giô sép vẫn kiên trì nhẫn nhục, không oán than; Chúa đã thương yêu và lúc nào cũng phù hộ chàng. Từ một tên tù nộ lệ cùng đường được Ngài cất nhắc thành một vị tể tướng của đế quốc Ai Cập. Khi có mọi quyền hành trong tay, Giô sép không quên người cha già trải qua nhiều năm khổ đau vì mất con. Giô sép đã tiếp rước cha về ở với mình và tha thứ, bảo bọc tất cả các anh, tất cả thành viên trong gia đình mình.
2. Gương nàng Ạc-sa, con của viên tướng Ca-lép. Viên tướng đã hứa là gã nàng cho bất cứ người nào có công đánh chiếm thành quân địch. Nàng đã bằng lòng. Đây là cả một sự hy sinh vì nàng không biết mặt mày của người chồng sắp cưới của nàng như thế nào, trẻ hay già, lành lặn hay tật nguyền? Lòng chí hiếu của nàng đã được Chúa đoái đến khiến cho nàng gặp được một dũng sĩ tài hoa tên là Ót-ni-ên. Sau này Ót-ni-ên đã trở thành một anh hùng, quất cờ khởi nghĩa để giải cứu dân Do Thái khỏi ách nô lệ, đem lại thái bình hoan lạc cho xứ sở.
Kính thưa quý vị,
Đó là những tấm lòng chí hiếu của những người con đối với người cha trần gian, còn đối với cha trên Trời thì sao? Có bao nhiêu người có lòng hiếu thảo với Ngài. Có bao nhiêu người biết rõ mình là con Trời, con của Đấng Tối Cao, là Đức Chúa Trời của vũ trụ, là Cha của mọi dân tộc, mọi màu da, thứ tiếng?
Ngày nay có nhiều tôn giáo, mỗi tôn giáo đều có cái nhìn khác nhau về Đức Chúa Trời, vì tôn giáo là nỗ lực của con người cố vươn lên để tìm kiếm Đức Chúa Trời. Trong khi đó, Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính mình Ngài qua quyển Thánh Kinh và qua những chứng tích lịch sử. Chính Đức Chúa Trời đã tìm và đến với con người.
Đức Chúa Trời chính là Đấng Tạo Hóa, Ngài là Chân Thần Duy Nhất. Hai ngàn năm trước Ngài đã giáng thế làm người. Khi Ngài sắp sữa chết trên thập tự giá thế tội thay cho loài người, Chúa đã tiết lộ một điều vô cùng qua trọng là: Hễ ai nhìn biết có một Đức Chúa Trời là Chân Thần Duy Nhất và Con Ngài là Đấng Ngài sai đến trần gian cứu nhân loại thì người mới có Sự Sống Thật. (Giăng 17:3).
Khi chúng ta mời Chúa Jesus bước vào tâm hồn làm Cứu Chúa, làm Chủ đời sống mình, chúng ta mới thực sự nhận được sự sống thật và sự sống vĩnh cửu. Chúng ta được phục hồi quyền làm con mà đã bị tước mất khi tổ tiên chúng ta phạm tội. Chúa Jesus phải dùng chính máu của Ngài để chuộc lại cho chúng ta quyền làm con đó để chúng ta không còn xa lạ với Đức Chúa Trời, mà là người nhà của Ngài. Không có gì bằng khi được làm con của Đấng Toàn Năng, đầy tình thương! Đức Chúa Trời hết mực chăm sóc, đáp ứng mọi nhu cầu của đời sống ta.
Đức Chúa Trời là Cha quý vị, Đấng Sinh Thành quý vị, Chúa yêu quý vị, Chúa đến trần gian vì quý vị. Chúa chờ đợi quý vị. Cả thiên đàng Chúa mở ra vì quý vị. Mời quý vị mau đến với Ngài.
Kính chào quý vị và các bạn.