Previous
Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Sự phục sinh, hay sự sống lại của Chúa Giê-xu là trọng tâm của niềm tin Cơ-đốc giáo. Sự sống lại của Chúa Cứu Thế Giê-xu là nền tảng duy nhất của niềm tin Cơ-đốc; hay nói một cách đơn giản, nếu Chúa Giê-xu không thực sự sống lại, thì niềm tin vào Ngài trở nên trống rỗng và vô ích. Nếu Chúa Giê-xu không phục sinh, thì niềm hy vọng vào một thiên đàng vĩnh cửu cho những người tin vào Ngài, chỉ là một ảo ảnh, không hơn, không kém. Nếu sau khi bị xử tử trên thập tự, bị chôn trong mồ, sau ba ngày, nếu Chúa Giê-xu không sống lại, thì những người tin Ngài, cũng tiếp tục khiếp sợ, bị đọa đày dưới ách tội lỗi và cũng sẽ vĩnh viễn hư vong.

Do vậy, niềm tin vào Chúa Cứu Thế Giê-xu, sẽ đứng vững hay sụp đổ, hoàn toàn phụ thuộc vào sự thật là Chúa Giê-xu có thực sự sống lại hay không.

Trải qua gần hai ngàn năm, có bao nhiêu người tin vào những lời tường thuật trong Kinh Thánh về sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh, nhưng cũng không ít người nghi ngờ, tìm cách phủ quyết. Thật kỳ diệu thay, khi những người này càng cố công lý luận, càng soi tìm dấu vết, thì càng bị thuyết phục về sự kiện phục sinh của Chúa Giê-xu.

Một lý thuyết cho rằng Chúa Giê-xu đã giả chết, hay chỉ bị ngất xỉu trên cây thập tự và sau khi bị đặt trong mồ đá ba ngày, nhờ hơi lạnh mà Ngài đã phục hồi và tỉnh lại. Kinh Thánh ghi lại, trước khi bị đóng đinh và treo trên cây thập tự, Chúa Giê-xu đã bị tra tấn dã man bằng đòn roi. Những roi da của La-mã thời đó, đầu roi có neo sắt nhọn, tước lấy da thịt. Đã vậy, Ngài phải gánh lê cây thập tự ra pháp trường, giữa đường bị đuối sức, không còn vác nỗi, nên bọn lính đã sai một người tên Si-môn vác thế. Các tài liệu sử học cho biết nhiều tử tội thời La-mã, đã chết vì bị tra tấn dã man và kiệt sức, trước khi bị đóng đinh trên thập tự. Làm sao Chúa Giê-xu có thể giả chết khi có hàng trăm người chứng kiến cảnh Ngài bị đóng đinh? Làm sao Ngài còn sống nổi khi chính viên sĩ quan La-mã chịu trách nhiệm xử tử Ngài, đã phối kiểm trước khi trao xác Ngài cho Giô-sép để đem đi chôn? Mà cứ cho là Ngài chỉ có ngất xỉu rồi tỉnh lại, sức lực đâu mà Ngài có thể xô được hòn đá chận cửa mộ nặng khoảng hai tấn? Làm sao Ngài có thể ung dung đi ra trước sự canh gác cẩn mật của toán lính canh La-mã lành nghề?

Một lý thuyết nữa cho rằng, các bà đi thăm mộ Chúa, đã nhận lầm mộ. Làm sao có chuyện nhận lầm ngôi mộ được, khi các nhà lãnh đạo Do-thái giáo và nhà cầm quyền La-mã, dĩ nhiên không muốn dân chúng tin rằng Chúa Giê-xu đã sống lại, nên chắc chắn đã cho kiểm chứng ngôi mộ rồi.

Một lý thuyết khác cho rằng, các nhà lãnh đạo Do-thái giáo đã đánh cắp xác Chúa và giấu đi nơi khác. Hơn ai hết, các nhà lãnh đạo Do-thái giáo rất lo sợ người ta phao tin đồn Chúa sống lại. Chính họ đã xin quan tổng trấn Phi-lát cho lính canh phòng mộ Chúa thật cẩn mật, hầu tránh được những sự bất ngờ. Họ không có lý do nào để ăn cắp xác Chúa, rồi giấu đi, vì điều này chỉ gây bất lợi cho họ. Mà cứ là cho họ nông nổi, có làm như vậy, nhưng khi dân chúng đồn vang về tin Chúa Giê-xu đã sống lại, nếu có xác Chúa trong tay, chắc họ đã trưng ra để đập tan dư luận. Nhưng lịch sử đã chứng minh, họ không có xác Chúa trong tay vì Ngài đã thực sự sống lại.

Có người đặt giả thuyết rằng các môn đồ của Chúa Giê-xu đã lén đánh cắp xác Ngài rồi giấu đi. Theo sử liệu ghi lại, một toán lính canh La-mã gồm 16 người. Trong khi 4 người đứng gác, thì 12 người còn lại được ngủ, ngồi thành một nửa vòng tròn, đầu hướng vào trong, trước mặt 4 người gác. Hễ cứ bốn tiếng đồng hồ, bốn người khác thức dậy và cứ thế thay phiên cho nhau. Những người lính gác La-mã này là lính thiện chiến, chuyên nghiệp, được trang bị võ khí từ đầu cho tới chân. Sau khi Chúa Giê-xu bị xử tử trên thập tự, bị chết và chôn, các môn đồ của Ngài trở nên khiếp đảm, sợ hãi, chỉ lo trốn tránh để toàn thân. Làm sao các môn đồ này đủ sức mạnh và can đảm, để khống chế bốn tên lính canh La-mã lực lưỡng, mà không đánh thức 12 tên lính đang ngủ bên cạnh? Làm sao họ có thể lăn tảng đá nặng khoảng hai tấn, khiêng xác Chúa đi giấu trong một nơi kín đáo, không ai có thể khám phá được trong cả mấy thập niên sau đó?

Kính thưa quý thính giả,

Cứ cho là các môn đồ của Chúa Giê-xu đã chế ngự được 16 người lính La-mã lực lưỡng, lành nghề đang canh mộ, đã đánh cắp xác Ngài thành công và giấu xác Ngài trong một nơi kín đáo, không ai hay biết, nhưng nếu như vậy, thì chính các môn đồ phải biết. Nếu họ biết rõ Chúa chết và không sống lại, tại sao đột nhiên sau đó, họ lại đổi thái độ, trở nên mạnh mẽ và can đảm, rao giảng về sự sống lại của Chúa Giê-xu? Lịch sử cho biết, mười một môn đồ của Chúa Giê-xu, đã can đảm tử vì đạo, đa số bị chết vì bị đóng đinh trên thập tự, phần còn lại chết do bị chém, bị bắn tên hay bị giáo đâm. Có thể nào, mười một môn đồ, đang kinh hãi, khiếp đảm, lại tổ chức thành công việc đánh cắp và giấu xác Chúa, rồi đột nhiên trở nên can đảm, sẵn sàng hy sinh, rao giảng về một điều mà họ biết rõ không phải là sự thật?

Chỉ có một câu trả lời duy nhất; đó là Chúa Giê-xu đã thực sự sống lại và Ngài đã hiện ra nhiều lần với các môn đồ, đúng như Kinh Thánh đã ký thuật. Các môn đồ sợ hãi, chết nhát ngày nào, sau đó đã trở nên mạnh mẽ, can đảm, vì chính họ đã thực sự gặp lại Chúa Giê-xu sau khi Ngài đã phục sinh.

Kính thưa quý thính giả,

Chúa Giê-xu đã sống lại, vì Ngài chính là Chúa Cứu Thế, theo dự định của Thiên Chúa, phải lìa thiên đàng, hạ sinh làm người, chết đau thương, đền nợ tội thế cho nhân loại, nhưng sau đó, sẽ sống lại để ban quyền đắc thắng trên tội lỗi và sự chết. Tiên tri Ê-sai đã loan báo về chương trình của Chúa Cứu Thế khoảng 700 năm trước khi Ngài hạ sinh như sau: “Ngài bị người ta điệu đi như chiên con đến lò thịt; Ngài im lặng chịu cực hình như chiên câm trước mặt thợ hớt lông, không bao giờ mở miệng phàn nàn, oán trách. Ngài bị điệu từ phòng giam qua tòa án, đến pháp trường và chịu xử tử. Những người đương thời có ai biết được Ngài chết vì tội lỗi của dân Ta, mặc dù Ngài không bao giờ làm một điều sai quấy hoặc nói một lời dối gạt?… Tuy nhiên, Ngài chịu đau buồn và thương tích theo đúng chương trình Đấng Tạo Hóa đã hoạch định. Sau khi hy sinh tính mạng làm tế lễ chuộc tội, Ngài sẽ sinh ra một dòng dõi mới. Ngài sẽ phục sinh và thực hiện chương trình của Đấng Tạo Hóa đến mức tuyệt hảo.” (Ê-sai 53:7-10).

Quý thính giả thân mến,

Trong khi mọi triết gia, tất cả các nhà tư tưởng lỗi lạc, mọi giáo chủ của các tôn giáo, sinh ra, rồi chết và không bao giờ sống lại, nhưng Chúa Giê-xu đã thực sự sống lại, vì Ngài chính là Con Một của Thiên Chúa Hằng Sống, là Thiên Chúa Ngôi Hai, là Đấng nắm giữ quyền sự sống và sự chết trong tay, như Ngài đã khẳng định “Tôi với Cha là một” (Giăng 10:30). Điều này có nghĩa là, thấy Chúa Giê-xu tức là thấy Thiên Chúa. Qua đời sống trọn lành của Chúa Giê-xu, qua sự hy sinh đau thương của Ngài trên thập tự vì tội lỗi của mỗi chúng ta, qua sự sống lại vinh hiển của Ngài, chúng ta đang chứng kiến Thiên Chúa với tình yêu vô biên, thánh khiết trọn vẹn, công bình và quyền năng tuyệt đối.

Những triết lý và tôn giáo của con người, dạy người ta phải làm lành, tu thân, tích đức, để “đoái công chuộc tội”, nhưng không hề cho biết làm đến bao giờ thì mới đủ, cũng không thể xác định được tiêu chuẩn tuyệt đối của Thiên Chúa và quan trọng nhất là hoàn toàn không nhận ra tội lỗi sâu sắc dường bao. Trong khi còn trong vòng khống chế của tội lỗi, mọi cố gắng, mọi công đức của con người đều là vô ích, như chính Thiên Chúa đã khẳng định “Chúng con tất cả đều ô uế, xấu xa. Cả đến những việc đạo đức của chúng con cũng như giẻ rách thối tha, bẩn thỉu.” (Ê-sai 64:6). Nhưng thật may mắn thay, vì sự sống lại của Chúa Giê-xu đã chứng tỏ, sự hy sinh của Ngài trên cây thập tự, làm của lễ chuộc tội cho nhân loại, đã được Thiên Chúa vui lòng chấp nhận, như Kinh Thánh đã trình bày thật rõ ràng “Tất cả những người tin Chúa Cứu Thế Giê-xu đều được Thượng Đế tha tội và coi là công chính, không phân biệt một ai.” (Rô-ma 3:22)

Chúa Giê-xu đã sống lại, đang lắng nghe chúng ta và đang ngồi bên hữu Thiên Chúa uy nghi trên Thiên Đàng, cầu nguyện thay cho những ai tin nhận Ngài. Chúa Giê-xu là nhịp cầu duy nhất, đưa con người trở lại với Thiên Chúa, là Nguồn hạnh phúc vĩnh cửu, như Ngài đã khẳng định: “Ta là Con đường, Chân lý và Nguồn sống. Nếu không nhờ Ta, không ai được đến với Cha.” (Giăng 14:6)

Quý thính giả thân mến,

Trải qua đêm trường tuyệt vọng trong tội lỗi, thì bình minh đầu tiên đã đến với nhân loại, khi Chúa Giê-xu đã chiến thắng tử thần, bước ra khỏi mộ phần và sống lại hiển vinh. Vì Chúa cũng đã sống lại, nên những ai tin nhận Ngài, mặc dù đã chết mất trong tội lỗi, cũng sẽ được sống lại, được tha thứ, được làm hòa, được trở về với Đấng tạo ra mình.

Từ buổi bình minh đầu tiên đó, biết bao con người, qua bao thế hệ, qua bao thời đại, đã tiếp nhận sức sống mới, tuôn tràn từ Chúa Cứu Thế Giê-xu. Những tia nắng ấm áp của buổi bình minh phục sinh, đã khiến nhiều người bắt đầu tận hưởng thiên đàng ngay khi còn ở trên thế gian này.

Quý vị và các bạn có muốn mở lòng để tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu, để chính quý vị và các bạn kinh nghiệm sức sống phục sinh của Ngài ngay trong đời sống của mình không?

Previous