Mục Sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Vào buổi chiều kia nhiều năm về trước tại một thành phố nhỏ bên Anh Quốc, thầy của cậu con trai 14 tuổi đến nhà, hỏi cha cậu vì sao cậu đã vắng trường suốt ba ngày rồi. Sau khi tiễn ông giáo ra về, người cha đứng lặng người, ông không ngờ rằng con trai mình đã trốn học 3 ngày! Đang khi suy nghĩ miên man, thì cậu về đến, ông bảo con bước vào phòng mình, ông nói:

- Con có biết là cha lúc nào cũng tin tưởng con. Nhưng con đã lừa dối cha suốt ba ngày qua, lòng cha đớn đau không tả được!

Ngừng lại ít lâu người cha nói tiếp:

- Con hãy quỳ xuống đây! Người cha cũng quỳ xuống bên cạnh con để trút hết nỗi lòng mình cho Chúa. Lòng của cậu con cũng tan nát không ít. Cầu nguyện xong, hai cha con đứng lên, đôi mắt người nào cũng đầm đìa giọt lệ. Người cha nói:

- Con trai của cha! Đời sống nầy có một quy luật, quy luật đó là ‘Hễ nơi nào có ti, nơi đó có khổ đau!’ Con không thể tách chúng ra được. Con đã phạm tội. Con phải chịu hành phạt. Con phải dọn lên gác ở, cha sẽ dọn giường cho con. Đến giờ ăn cha sẽ mang cơm đến cho con. Con phải ở đó 3 ngày để chịu hành phạt tương xứng với thời gian con lừa dối cha.

Cậu con không nói lời nào, lặng lẽ bước lên gác, leo lên giường, ngả lưng xuống, người cha đến hôn nhẹ trên con rồi bước xuống phòng.

Bữa cơm chiều đến, với những món ăn vừa thơm vừa nóng. Nhưng cha mẹ của cậu không ai ăn được! Cả hai ông bà hướng về đứa con trai đang bị đọa đày trên căn gác quạnh hiu tăm tối. Ông bà rời bàn ăn, bước xuống phòng khách, ông đọc báo, bà đan áo, cả hai theo đuổi theo những ý nghĩ riêng. Đồng hồ gõ 12 giờ khuya. Ông bà lên giường, nhưng họ không chợp mắt được. Sau cùng người chồng nói:

- Em ở đây, anh lên ngủ với con. Rồi ông lấy chiếc gối, nhè nhẹ bước lên căn gác. Cậu con giờ nầy vẫn chưa ngủ. Cha cậu bước lên giường con, giở tấm chăn ra, đắp chung với con, hai cha con ôm nhau, đôi mắt người nào cũng đầm đìa giọt lệ! Đêm thứ nhì, rối đến đêm thứ ba người cha cũng làm như vậy. Người con sau nầy lớn lên trở thành nhà truyền giáo đem Tin Lành Cứu Rỗi đến Trung Hoa Lục Địa, cứu nhiều người Trung Hoa khỏi án phạt của tội lỗi.

Kính thưa quý vị và các bạn,

Người cha đã nói về một quy luật của đời sống là ‘Hễ nơi nào có tội lỗi, nơi đó có khổ đau’. Sở dĩ loài người chúng ta phải gánh bao khổ đau suốt quảng đường đời vì tội lỗi của mình. Như có người nói rằng đời là bể khổ, đau khổ từ lúc sinh ra cho đến lúc lìa trần. Nhà thơ nước ta đã thở than rằng :

Mới sinh ra thì đà khóc óe
Trần có vui sao chẳng cười khì?

Thánh Kinh cho biết: Vì phạm tội cho nên con người phải sống trong khổ đau vì án phạt của tội lỗi trĩu nặng trên con người. Thánh Kinh chép: "Vì Chúa Hằng Hữu để mắt trông mọi đường đi nước bước của con người. Dù bóng tối dày đặc đến đâu cũng không làm nơi ẩn núp của phường gian ác. Không cần phải đợi lâu tội nhân phải đền tội trước tòa án Chúa Hằng Hữu" (Gióp 34:21-23) Thánh Kinh cũng khẳng định: "Vì mọi người đều đã phạm tội, hụt mất tiêu chuẩn thánh thiện của Đức Chúa Trời … Tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng tặng phẩm của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Chúa Cứu Thế Jesus". (Rô-ma 3:23 & 6:23)

Như tấm lòng của người cha trong câu chuyện quý vị vừa nghe, người cha không nỡ để con mình một mình bị đọa đày suốt ba ngày trên căn gác điều hiu, Chúa Cứu Thế Jesus không nỡ để loài người bị hình phạt, sống trong khổ đau, chết trong tuyệt vọng! Ngài đến trần gian nầy để chia xẻ niềm đau của nhân loại, đồng thời gánh hết mọi tội lỗi nhân loại.

Bảy thế kỷ trước khi Chúa giáng trần, nhà tiên tri Ê-sai đã loan báo rằng: "Có bao nhiêu người tin Lời Chúa. Ai chịu nghe tin mừng chúng tôi loan báo? Chúa sẽ tiết lộ quyền năng cứu độ cho ai? Trước mặt Đấng Tạo Hóa. Ngài lớn lên như cây non nứt lộc từ gốc rễ trong lòng đất khô hạn; Ngài chẳng có hình dung đẹp đẽ. Loài người nhìn ngắm thấy Ngài không có gì hấp dẫn. Ngài bị loài người khinh dễ, khước từ, phải đau khổ triền miên, nếm mùi bệnh tật. Ngài như kẻ ai thấy cũng che mặt không nhìn. Tuy nhiên, chính Ngài đã mang lấy mọi bệnh tật chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta. Còn chúng ta, chúng ta tưởng Ngài bị phạt vì Thượng Đế giáng họa, phải nhục nhã ê chề. Ngài đã bị đâm vì tội lỗi chúng ta, bị thương tích đầy mình vì sự gian ác chúng ta, Ngài chịu đòn vọt để chúng ta được chữa lành" (Ê-sai 53:1-5)

Trong thời Pon Pot, hàng triệu người Cam bốt đã bị hạ sát. Có một lần kia, những người sắp bị hành quyết phải tự đào hố để chôn mình, dưới những họng súng đen ngòm của bọn lính. Sau khi đào hố xong, họ bị buộc nhảy xuống hố để lãnh những phát đạn, hay những cán cuốc hoặc bị chôn sống. Đang khi ở dưới hố, có người kêu lên rằng: "Lạy Đấng Bị Treo Trên Cây Gỗ, xin cứu chúng con!"

Lạ thay! Sau tiếng kêu cầu, những tên lính với vẻ mặt đằng đằng sát khí bỏ đi. Qua phép lạ nầy có rất nhiều Cam-bốt đã trở lại tin nhận Chúa Cứu Thế Jesus. Chẳng những Chúa đến để gánh tội lỗi, bệnh tật, bảo vệ che chở chúng ta. Ngài còn giải cứu linh hồn những ai tin nhận Ngài khỏi sự án phạt tội lỗi, bị đọa đày trong hỏa ngục.

Thánh Kinh chép: "Kẻ ác sẽ bị xô xuống Âm Ty, mọi dân quên Chúa cũng cùng số phận" (Thi Thiên 9:17) "Nhiều kẻ ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy, kẻ thì được sống đời đời, kẻ thị chịu tủi hổ, miệt thị đời đời" (Daniel 12:2) Thánh Kinh cũng khẳng định: "Người nào không có tên trong sách sự sống phải bị quăng xuống hồ lửa" (Khải Huyền 20:15).

Khi nghe những lời Thánh Kinh nầy rất có thể quý vị nghĩ rằng chỉ có những kẻ sát nhân, cướp bóc, lường thầy phản bạn mới là tội, còn mình là những người sống lương thiện. Nếu có tội thì chỉ là những lỗi lầm nhỏ, đâu đến nổi phải bị đày xuống hỏa ngục. Thật ra Thánh Kinh giải thích tội rất rõ rằng: Trước mặt Đức Chúa Trời, tội lỗi là bất kỳ tư tưởng, lời nói hoặc hành động sai trái, vi phạm luật Chúa, tội là đời sống trái với lẽ công bình, tư tưởng dại dột cũng là tội lỗi. Vì tội lỗi bắt đầu từ tâm trí, khi đã chất chứa và nuôi dưỡng, bùng lên sinh ra hành động, rồi từ hành động dẫn đến sự chết.

Khi vào căn nhà đầy ván nhện, nếu chỉ dùng chổi quét sạch những màng nhện mà không tiêu diệt nhện, thì ván nhện sẽ không bao giờ sạch hết. Tương tự như vậy, Chúa đến trần gian để chịu chết cho nhân loại để tiêu diệt hết bản chất của tội, căn nguyên của tội lỗi và mọi vi phạm của loài người. Vì mọi người phạm tội, tội lỗi di truyền từ tổ tiên đến chúng ta. Tội lỗi đã lan khắp thế giới qua bao thế kỷ.

Chính căn nguyên của tội ở trong ta đã khiến chúng ta dễ dàng phạm tội, nhưng đang khi loài người chúng ta bó tay tuyệt vọng, Chúa Cứu Thế Jesus đã đến đúng lúc để chết thay cho ta, tiêu diệt bản chất xấu xa của ta cũng như những việc làm xấu xa của ta. Thánh Kinh khẳng định rằng: Vì Tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng tặng phẩm của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Chúa Cứu Thế Jesus. (Rô-ma 3:23 & 6:23)

Nhiều năm về trước, đang khi những công nhân làm việc trong một hố to gần Asheville, thuộc tiểu bang North Carolina, thì đất chùi, chôn vùi bảy người. Một trong bảy người tử nạn là người anh của một công nhân, đến để làm việc thay cho em. Người anh nầy không ngờ mình đến đó để chết thế cho em mình. Trong khi đó Chúa Jesus biết rất rõ vì sao Ngài đến trần gian, Chúa Jesus nói với quan tống đốc Phi lát rằng: Vì sao Ta đã sanh ra, vì sao Ta đã giáng thế (Giăng 18:37b).

Kính thưa quý vị và các bạn,

Chúa Jesus yêu quý vị, Chúa giáng trần vì quý vị, Chúa chết vì quý vị. Nước Thiên Đàng mở ra cho quý vị. Chúa không chết luôn, tử thần không giữ Ngài lâu, ngày thứ ba Chúa đã sống lại. Chính vì thế mà mỗi tuần chúng ta có ngày Chúa Nhật. Chúa Nhật, hay có người gọi là Chủ Nhật, là ngày của Chúa, ngày Chúa sống lại để đem sự sống mới và sự sống vĩnh phúc cho những ai đến với Chúa. Rất mong quý vị và các bạn tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus ngay giờ nầy.

Xin quí vị cầu nguyện như thế nầy: Kính lạy Đức Chúa Trời, con biết con vốn là người có tội. Xin Ngài tha thứ mọi tội lỗi con. Con đội ơn Chúa Cứu Thế Jesus đã đến trần gian chẳng những hy sinh tánh mạng cứu con mà còn ban cho con sự sống đời đời với bao hạnh phước trên trần gian nầy và trong cõi vĩnh hằng. Xin Ngài bước vào tâm hồn con trong giờ nầy. Nhơn danh Chúa Cứu Thế Jesus. A-men.

Kính chào quí vị và các bạn.