Mục sư Ngô Minh Quang

Vào một buổi chiều hè, một đôi vợ chồng trẻ đến nghỉ mát tại một khu đồi núi rất thơ mộng ở tiểu bang Tennessee. Đang khi họ ăn tối tại một nhà hàng trên đồi và thưởng thức phong cảnh êm đềm trong buổi chiều mùa hạ thì một cụ già bước tới chào:

“Chào ông bà”

Người chồng đáp lễ: “Chào cụ”

Cụ hỏi tiếp: “Ông bà có vui trong buổi tối hôm nay không?”

“Vâng, chúng tôi vui lắm, thích thú lắm!”

“Sao ông bà định ở đây lâu không?”

Người chồng nghĩ thầm: “Nếu ông không đi chỗ khác thì tôi mới ở đây lâu” Nhưng người chồng đáp: “Dạ chúng tôi chỉ ở đây có vài ngày thôi!”

Ông già cứ đứng yên không chịu đi, cụ hỏi tiếp: “Ông làm nghề gì?”

Người chồng nghĩ thầm trong bụng “Tôi làm gì mặc xác tôi! Chúng tôi đang nghỉ hè mà!” Dầu vậy ông cố bình tĩnh, ôn tồn đáp: “Tôi dạy trường Kinh Thánh”

Ông già nói “À! Vậy ông là mục sư hả?” Kéo ghế ngồi xuống, ông kể: “Tôi ra đời cách đây lâu lắm rồi!” Vừa nói cụ vừa chỉ ngay dãy núi ở thật xa “Khi tôi sanh ra, mẹ tôi không có chồng. Đó là điều nhục nhã! Cái nhục của mẹ tôi truyền sang cho tôi. Trong thời ấu thơ, tôi luôn bị hỏi “Cha của cậu là ai?” Khi tôi vào thành phố người ta nhìn tôi một cách soi bói. Tôi biết là họ đang nghĩ gì trong đầu. Từ đó tôi không dám ra phố nữa. Lúc đi học thì tôi bị kêu bằng tên nầy, tên nọ, đủ thứ ngôn từ xấu xa. Chính vì vậy mà tôi không thèm chơi với đứa nào nữa. Mỗi lần đến giờ chơi, tôi tìm một chỗ yên lặng để trốn tụi nó.”

“Lúc đó tôi bắt đầu đi nhà thờ nhỏ trên ngọn đồi. Trong nhà thờ nầy có một ông mục sư thân hình to lớn. Mục sư lúc nào cũng mặc bộ đồ đen. Ông có hàm râu dài, có một giọng nói bệ vệ. Giọng nói của ông làm tôi tò mò, muốn biết về lời ông giảng. Tôi luôn đi nhà thờ thật trễ và về thật sớm vì sợ có người hỏi: “Thằng nhỏ không cha như mầy làm gì ở đây?” Nhưng một ngày kia, vì không thể tránh được sự tò mò, tôi đến nhà thờ thật sớm. Thình lình có một bàn tay nằng nặng đặt trên vai tôi. Tôi liếc mắt nhìn thấy mục sư đứng đó. Ông nắm cả hai vai tôi và xây người tôi lại. Ông nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói: “Nầy em! ta biết rõ em là ai rồi!” Tôi nghĩ trong đầu: “Thôi chớ! Ở đây là nhà thờ mà. Bộ ông cũng nói với tôi “Thằng không cha làm gì ở đây phải không!” Nhưng vị Mục sư nói: “Nầy cậu em! Cậu hãy nghe đây nầy: Cậu là con của Đức Chúa Trời Hằng Sống. Cậu hãy nhận lấy gia tài của cậu.”

Ông già kể đến đây thì yên lặng một chốc rồi nói tiếp: “Đó là cái ngày mà cuộc đời của tôi được biến đổi. Đối với tôi, ngày đó là ngày tôi thật sự được sinh ra, và tôi đã nhận được gia tài vì tôi là con của Chúa.”

Nghe đến đây mục sư Fred Kedish vô cùng thích thú. Mục sư hỏi: “Thưa cụ, xin cụ cho biết quý danh”

Cụ trả lời: “Tên tôi là Ben W. Hooper”. Đến lúc đó mục sư mới nhớ lại câu chuyện cha mình kể rằng Ben W. Hooper đã hai lần đắc cử thống đốc tiểu bang Tennessee, Hoa Kỳ. Ben W Hooper là một đứa con ngoại hôn đã trở thành một chính khách lừng danh của nước Mỹ. Khi cầm quyền, ông đã thổi luồng gió mới đến tiểu bang nầy.

Thưa quý vị và các bạn,

Từ ngày ông Ben W Hooper nhận biết Đức Chúa Trời là cha của mình, từ ngày ông tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jêsus là Cứu Chúa và chủ đời sống mình, Chúa đã thay đổi cuộc đời của ông. Ông đã thành công trong nhiều việc, trở thành hạnh phước cho người chung quanh. Ngay cả lúc tuổi xế chiều, ông đã dành thì giờ để chia xẻ niềm tin, thuật lại thế nào Chúa Cứu Thế Jêsus đã biến đổi cuộc đời mình. Danh từ “Cha” đã được Thánh Kinh ghi lại hơn 1700 lần. Chúa Cứu Thế Jêsus đã có lần nói đến Cha như sau: Có ai trong vòng các con, khi con mình xin bánh lại cho đá, hay con xin cá, lại cho rắn chăng? Các con vốn là người xấu còn biết cho con mình những món quà tốt lành, huống chi Cha các con trên trời lại không ban những quà tốt hơn cho những kẻ kêu xin Ngài sao? (Ma-thi-ơ 7:9-11)

Thưa quý vị và các bạn,

Có bao giờ quý vị cầu xin với Đức Chúa Trời điều gì không? Đức Chúa Trời là Chân Thần sẽ nghe lời cầu khẩn của người đặt niềm tin vào Ngài, hoàn toàn tin tưởng vào Ngài. Lời bảo đảm nầy được căn cứ trên thẩm quyền của Đấng Tạo Hóa là Cha của loài người. Chính Ngài là Ông Tổ số một của loài người chúng ta. Là con người, cha không cho đá khi con mình xin bánh; cha cũng không nhẫn tâm cho rắn khi con mình xin cá. Nếu bậc cha mẹ dành cho con những điều tốt nhất, Chúa trên trời là cha thiên thượng càng muốn làm hơn vậy cho những ai cầu xin Ngài.

Vậy món quà tốt nhất mà Đức Chúa Trời đã dành cho loài người chúng ta là gì? Món quà đó chính là Đức Chúa Trời và Người Con Yêu Quý của Ngài là Chúa Cứu Thế Jêsus. Thánh Kinh chép: Trước chương trình kỳ diệu ấy, chúng ta còn biết nói gì? Một khi Đức Chúa Trời đứng với chúng ta, còn ai dám chống lại chúng ta? Đức Chúa Trời đã không tiếc chính Con Ngài, nhưng hy sinh Con để cứu chúng ta, hẳn Ngài cũng sẽ ban cho chúng ta mọi sự luôn với Con Ngài. Ai dám kiện cáo chúng ta là người Đức Chúa Trời lựa chọn? Vì Đức Chúa Trời đã tha tội chúng ta. Ai dám kết án chúng ta? Vì Chúa Cứu Thế Giê-xu đã chịu chết, sống lại và hiện nay ngồi bên phải Thượng Đế, đang cầu thay cho chúng ta. Ai có thể phân cách chúng ta với tình yêu thương của Chúa Cứu Thế? Phải chăng hoạn nạn, gian khổ, khủng bố, đói khát, trần truồng, nguy hiểm hay chết chóc? … Nhờ Chúa yêu thương, chúng ta thừa sức chiến thắng tất cả. Tôi biết chắc chắn không một điều nào có thể ngăn cách chúng ta với tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Dù cái chết hay cuộc sống, dù thiên sứ hay ác quỷ, dù tình hình hiện tại hay biến chuyển tương lai, dù quyền lực uy vũ, dù trời cao, vực thẳm, dù bất cứ vật gì trong vũ trụ - cũng chẳng bao giờ phân cách nổi chúng ta với tình yêu thương của Đức Chúa Trời đã thể hiện nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta. (Rô-ma 8:31-39)

Thi Sĩ David đã không đủ lời để cảm tạ món quà vô giá Đức Chúa Trời ban cho loài người. Ông nói: Hỡi linh hồn ta, hãy ca tụng CHÚA; Hãy hết lòng ca tụng Danh Thánh Ngài. Hỡi linh hồn ta, hãy ca tụng CHÚA; Chớ quên tất cả các ân huệ Ngài. Ngài tha thứ hết tội lỗi tôi, Chữa lành mọi bệnh tật tôi. Ngài cứu chuộc mạng sống tôi khỏi mồ sâu; Lấy tình yêu thương và thương xót làm mão triều đội cho tôi. Năm tháng tôi được thỏa mãn với vật ngon; Tuổi trẻ của tôi được tăng thêm sức mới như chim phượng hoàng. (Thi Thiên 103:1-5). Món quà vô giá của Cha trên trời ban cho nhân loại phát xuất từ Nguồn tình yêu của Ngài. Vì yêu thương nhân loại chúng ta, vì muốn cứu loài người chúng ta khỏi mồ sâu, khỏi hỏa ngục, nên Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta Người Con Duy Nhất của Ngài là Chúa Cứu Thế Jêsus. Ngài đã giáng thế làm người, chết thay cho ta. Chúa Cứu Thế Jêsus phán rằng: Vì Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại đến nỗi hy sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Ấy đều không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh cửu. Đức Chúa Trời sai con Ngài xuống đời không phải để kết tội nhưng để cứu vớt loài người. Ai tin Con Đức Chúa Trời sẽ không bị kết tội, ai không tin đã bị kết tội rồi, vì không tin nhận Con Một của Đức Chúa Trời. (Giăng 3:16-18)

Thưa quý vị và các bạn,

Có bao giờ quý vị cảm nhận tình Cha của Đức Chúa Trời không? Ngài chính là Thiên Phụ của chúng ta. Ngài yêu thương quý vị, Ngài muốn ban cho quý vị món quà tốt nhất. Dầu Ngài là Đấng Cao Cả là Chủ Tể vũ trụ nhưng Ngài vẫn đoái thương loài người hèn hạ như chúng ta. Lòng Ngài tràn ngập yêu thương của một người cha nhân từ, tràn đầy sự trìu mến đối với chúng ta. Vì quý yêu chúng ta, Ngài đã phải trả một giá quá đắt bằng chính mạng sống của Con Ngài là Chúa Cứu Thế Jêsus. Giờ đây kính mời quý vị tiếp nhận Chúa vì số phận đời đời của quý vị nằm trong quyết định bây giờ của quý vị đối với Con Đức Chúa Trời. Cựu thống đốc tiểu bang Tennessee đã tiếp nhận Chúa, đời sống được thay đổi dầu trước đây là một đứa con ngoại hôn, bị đời chán bỏ, bị người coi thường. Rất mong quý vị và các bạn tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jêsus để được gia nhập vào gia đình Ngài ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.