Father's Day
Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
"Dad's Helper" by Ron Mehl - Tùng Trân chuyển ngữ

Đứa bé trai đang giúp cha nó di chuyển một mớ sách từ gác mái chật chội xuống một căn phòng bên dưới rộng rãi hơn. Đối với đứa bé, đây là một công tác rất quan trọng vì nó đang giúp đỡ cha nó, mặc dù nó có thể làm cản trở, khiến cho công việc tiến hành chậm chạp hơn là thực sự phụ giúp ích được chút nào. Nhưng đứa bé có một người cha thật khôn ngoan và đầy kiên nhẫn, là người biết rằng điều quan trọng hơn là cùng làm việc chung trong một việc nào đó với đứa con trai của mình, chứ không phải là để di chuyển mớ sách làm sao cho thật nhanh chóng và hữu hiệu.

Tuy vậy, trong mớ sách của người cha, có những quyển sách giáo khoa khá lớn và khá nặng và nó được giao cho trách nhiệm để đem các quyển sách này xuống phòng bên dưới. Sự thật là, khi đứa bé đang mang một chồng sách kia, đống sách đổ nhào xuống sàn tới vài lần. Cuối cùng, đứa bé ngồi bệt xuống sàn và khóc òa lên vì thất vọng. Nó chẳng làm được cái tích sự gì cả. Nó chưa đủ sức để mang mớ sách này xuống cái thang lầu nhỏ hẹp. Nó cảm thấy bị tổn thương khi nhận ra rằng nó không thể giúp đỡ gì cho cha nó.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hàng năm đến Ngày Nhớ Ơn Cha, con cái thường họp lại tổ chức tiệc, tặng quà, nói lời tri ơn để bày tỏ lòng biết ơn cha. Nhưng mỗi năm chỉ dành ra một ngày thì chưa đủ, mà phải là mỗi ngày trong cuộc sống bởi vì chúng ta biết rằng: Cây có cội, nước có nguồn, làm người ai cũng có tổ tiên. Người Việt ta xem lòng hiếu thảo với cha mẹ, ông bà là tình cảm thiêng liêng cao quý nhất! "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" để nhắc đến ơn cha cao như ngọn núi Thái Sơn cao vời vợi, nghĩa mẹ không bao giờ cạn như nguồn suối. Phận làm con không sao đền đáp ơn cao sâu ấy.

Bên Trung Hoa có Mẫn Tử Khiên trong Nhị Thập Tứ Hiếu. Thầy Mẫn Tử sinh vào đời Xuân Thu, mẹ mất sớm, cha có vợ khác, bà sinh được hai con.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Ngày xưa, có câu chuyện kể về một người cha kia có bốn đứa con trai. Một hôm, để dạy các con một bài học nhiều ý nghĩa, ông sai các con đi đến một vùng đất xa để tìm cho ông một cây lê. Vâng lời cha, người con trưởng nam lên đường vào mùa đông giá buốt. Tới khi xuân đến, người con thứ hai lên đường theo gót anh. Người con thứ ba rời nhà ra đi vào mùa hạ, và khi thu về, người cha già lại tiễn biệt đứa con trai út.

Đợi đến khi cả 4 đứa con đều lần lượt trở về nhà đầy đủ, ông liền gọi các con lại để họ kể cho ông nghe những nhận xét cá nhân của mình về cây lê ấy.

Người con trưởng nam miêu tả một cây lê rất xấu xí, trơ trụi chẳng có chiếc lá nào. Anh chỉ thấy những cành cây khẳng khiu, oằn mình trong gió đông và vỏ cây còn hằn dấu vết của những cơn gió khiến thân cây có chỗ trốc vỏ sần sùi. Người con thứ hai không đồng ý, vì theo anh, cây lê ấy đang đâm chồi nẩy lộc, như hứa hẹn rằng những chiếc lá xanh tươi sẽ thành hình và đầy sức sống.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy xáo trộn, báo chí ít khi đăng tin những người cha hiền, người chồng gương mẫu. Đây là lúc nhân loại cần có những người cha, người chồng đúng nghĩa, đem lại hạnh phúc cho gia đình, cho vợ con.

Theo kết quả của một cuộc khảo cứu gần đây thì: 'đàn ông và đàn bà có nhiều điểm khác biệt. Khác về thể xác, khác về tâm trí, ngay cả thành phần cấu tạo về cách lưu thông máu huyết của họ chảy về não cũng khác nhau. Điều nầy khiến cho lối suy nghĩ của quý ông khác với quý bà.' (Dr. Joyce Brothers, Psychologist and Psychiatrist)

Mỗi tế bào trong cơ thể của quý ông cũng khác với quý bà. Sự kết hợp của sắc thể của quý ông cũng khác hẳn quý bà. Trong máu của quý bà chứa nhiều nước hơn quý ông; trong khi hồng huyết cầu của quý bà kém hơn quý ông đến 20%. Sự khác biệt nầy dẫn đến sự cung cấp dưỡng khí cho các tế bào của cơ thể quý bà kém hơn, khiến quý bà dễ mệt, và dễ nổi giận, hay ngất xỉu hơn quý ông.

“The Hug I’ll Never Forget” by Rebecca Willman Gernon - Tùng Tri chuyển ngữ

Khi đang lái xe trên xa lộ, tôi tự ép với chính bản thân mình:

“Mình phải đến thăm cha, rồi ở lại với cha trong đêm nay”

Rồi tôi cũng tự nhắc nhở mình:

“Lúc nào cũng nên ở lại với cha mẹ khi mình có dịp đến thăm, chứ đừng ở lại nhà của chị mình”

Nói về cha tôi, ông giống như một ngôi pháo đài kiên cố và yên lặng, dấu khuất đằng sau những ánh mắt nghiêm nghị hay những câu nói cụt ngủn cộc lốc. Ngót gần ba mươi lăm năm qua, có lúc tôi phải tảng lờ, có khi tôi cũng cố gắng để được ông chấp nhận, nhiều khi tôi cũng ra sức để đạt được một thành tích nào đó cho ông vui lòng, nhưng mọi cố gắng dường như chẳng đạt đến một kết quả nào.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn, chúng ta đang sống trong thời đại khoa học và kỹ thuật tiến bộ hơn bao giờ hết, nhưng lại thiếu vắng tình yêu, nhất là tình yêu giữa cha mẹ với con cái. Theo một cuộc thăm dò gần đây tại Hoa Kỳ cho biết có:

  • 36.3% trẻ em không sống với cha mẹ.
  • 40% trẻ em sống trong nhà thiếu bóng dáng người cha.
  • 63% những trẻ không cha đã tự tử.
  • 71% những trẻ không cha đã bỏ học.
  • 85% những thanh niên không cha đã vào tù.
  • 70% những trẻ không cha sau nầy đã làm gái mãi dâm.
Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Khi gặp gỡ hoặc được giới thiệu với một ai đó, thì đặc điểm mà quý thính giả thường để ý đến nơi người đối diện mình là gì? Đôi mắt? Nụ cười? Chiều cao và vóc dáng? Mái tóc? Hay là lối phục sức của người ấy?

Nữ sĩ Quỳnh Giao thường để ý đến đôi mắt của người đối diện trong lần gặp gỡ đầu tiên. Trong tiểu thuyết của bà, đôi mắt to và đen của nhân vật nữ sẽ được đề cập đến trước tiên. Bà thường miêu tả những cô gái có vóc người nhỏ nhắn, gầy nhưng xinh xắn. Điểm đặc biệt, nổi bật nhất trên khuôn mặt của nhân vật nữ luôn là một đôi mắt to, đen, có sức thu hút như nam châm, quyến rũ lạ lùng. Nhân vật nam trong tiểu thuyết của Quỳnh Giao thường là những người đàn ông cao và gầy, có đôi mắt sáng nằm dưới đôi chân mày thật đậm đầy vẻ nam tính.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Cách đây hơn hai ngàn năm, Chúa Giê-xu có kể một câu chuyện ngắn về một đứa con trai ngỗ nghịch hoang đàng. Câu chuyện ngắn này đã đi vào kho tàng văn chương của nhân loại, được đánh giá là câu chuyện ngắn hay nhất từ trước đến nay.

Các đại văn hào, như William Shakespeare hay Garrison Keillor, đã bày tỏ lòng cảm phục trước câu chuyện này, tuy thật ngắn nhưng lại đầy đủ các chi tiết thật sinh động, để kết nên một bức tranh thật cảm động, làm thổn thức bao trái tim và tâm hồn qua nhiều thế hệ.

Câu chuyện ngắn này được ghi lại trong sách Tin Lành Lu-ca chương 15. Chúa Cứu Thế Giê-xu đã bắt đầu câu chuyện ngắn đó như thế này:

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chu toàn bổn phận làm cha là một thử thách lớn lao trong thời đại hiện nay. Có biết bao nhiêu áp lực đè nặng trên cuộc sống, đang xô đẩy chúng ta ra ngoài trọng trách quan trọng này.

Có một người kia, rất bận rộn với thương vụ làm ăn, một hôm gọi về nhà khi đang trên đường lái xe đi công việc, thì đứa con gái 9 tuổi bắt điện thoại. Ông nói với đứa con: “Ba muốn nói chuyện với mẹ con”. Sau đó, ông nghe tiếng điện thoại được đặt xuống bàn và rồi tiếng đứa con gọi mẹ: “Mẹ ơi, có người vô hình đang chờ mẹ ở trên điện thoại nè”. Khi nghe lời này, người thương gia bỗng chợt bàng hoàng. Thì ra, đối với con, ông là người “vô hình”, là “kẻ không chân dung” hay chỉ là “một chiếc bóng mờ ảo”, vì ông thường xuyên bận rộn với thương vụ và phải vắng nhà thường xuyên. Ông chợt nhận ra cái giá quá đắt mà ông đã trả; đó là để thành công trong công ăn việc làm, ông đã đánh mất mối liên hệ gần gũi với con cái.

“Family Picture” by Dr. Gary Rosberg – Tùng Tri chuyển ngữ

Tôi đang ngồi dựa lưng vào chiếc ghế mà mình ưa thích, tập trung tham khảo một mớ sách vở cùng tài liệu, cố gắng hoàn tất cho xong phần còn lại trong chương trình học vị tiến sĩ của mình, thì Thùy Trân, đứa con gái chỉ mới 5 tuổi của tôi bước vào, loan báo về sự xuất hiện của nó trước mặt tôi bằng một câu hỏi:

“Ba ơi, ba có muốn xem bức tranh gia đình mình không? Con vẽ bức tranh này đó!”

“Thùy Trân, ba đang bận. Nè, lát nữa con trở lại, được không, hỡi nàng công chúa của ba?”

Tôi chẳng có cách nào khác nên phải dùng đến kế hoãn binh thôi. Cả một chương trình học trong một tuần mà phải “gạo” cho xong trong hai ngày ngắn ngủi cuối tuần. Có ai mà không có lần rơi vào tình trạng khẩn trương như vậy!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có những điều mà chúng ta không thể tự mình lựa chọn, như chọn sinh ra trong dân tộc nào, chọn sống trên đất nước nào, chọn cha mẹ mình là ai v.v… Vì những điều đó đã được Đấng Tạo Hóa an bày. Nhưng có một điều chúng ta phải chọn: hoặc là chọn Đức Chúa Trời, cảm tạ Chúa vì chương trình của Ngài cho mình, hoặc là phủ nhận ơn Ngài.

Có bao giờ quý vị cảm tạ ơn Đấng Tạo Hóa vì mình là người Việt Nam không? vì mình có người cha nhân từ, người mẹ đầy tình thương để mình quý trọng yêu thương?

Dầu cha mẹ ta nghèo hay giàu, quê mùa hay văn minh, phận làm con, chúng ta phải hết lòng kính yêu, hiếu thảo. Tục ngữ nước ta có câu: Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nhà nghèo. Thật không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn cho những người con được gần gũi, chung sống với mẹ cha!

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Một lần nữa, Úc Đại Lợi lại ăn mừng Ngày Thân Phụ, để những người con trong gia đình có dịp thăm viếng và tỏ lòng biết ơn người cha thân yêu của mình. Người Việt Nam mình có câu: “Công Cha như núi Thái Sơn”, cho thấy công sức và trách nhiệm của người cha trên đời sống con cái to lớn biết là dường bao.

Thật đáng buồn khi thỉnh thoảng chúng ta thấy báo chí đăng tải câu chuyện về những người cha hung bạo trong gia đình, gây nên những thảm trạng đau thương cho vợ con. Tuy nhiên chúng ta có thể khẳng định rằng những gì được đăng tải và phổ biến qua giới truyền thống chỉ là những câu chuyện mang tính cách đơn lẻ, và không có tính cách phổ quát. Nói chung, đời sống thực tế cho thấy có biết bao người cha đã một đời hy sinh cho con, làm lụng vất vả để đem lại cơm no áo ấm cho gia đình. Thực tế, vẫn còn nhiều, rất nhiều người cha gương mẫu tận tụy cho gia đình và hết lòng chăm sóc con cái.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta chắc có lần đã nghe qua câu chuyện thật thương tâm và oan ức của một thiếu phụ ở Nam Xương. Câu chuyện kể lại rằng ngày xưa, ở làng Nam Xương, tỉnh Hà Nam, có một nàng con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ thị Thiết, lấy chồng là Trương Sinh, người cùng làng. Mặc dù nhà nghèo, nhưng cả hai sống thật đầm ấm, hạnh phúc bên nhau.

Bỗng nhiên giặc giã tràn tới, chàng Trương bị gọi đi lính, phải lên đường tòng chinh nhập ngũ trong khi vợ chàng đang có thai và sắp đến ngày sinh nở.

Trong khi chàng Trương còn biền biệt ngoài biên thùy thì nàng ở nhà hạ sinh được đứa con trai, để rồi sớm khuya vò võ một mình nuôi con đợi chồng. Đêm đêm trong căn nhà đơn chiếc, vừa khâu vá vừa ru giấc ngủ cho con, thiếu phụ thao thức thương nhớ đến chồng. Một đêm kia trời nổi giông tố, sấm chớp rung chuyển dữ dội, gió mạnh thổi tắt ngọn đèn dầu, khiến đứa con đang ngủ bỗng giật mình thức giấc, hoảng sợ khóc thét lên. Thiếu phụ bèn ôm con vào lòng, khêu lại ngọn đèn, rồi chỉ vào cái bóng của mình ở trên phên, mà dỗ dành con:

“Through A Father’s Eyes” by Lonni Collins Pratt - Tùng Tri phỏng dịch

Tôi chỉ vừa kịp nhìn thấy chiếc xe trước khi nó sắp đụng vào tôi. Tôi thấy mình như chao đảo. Rồi sau đó bóng tối bao trùm mọi cảm quan của tôi.

Người ta mang tôi lên xe cấp cứu. Khi cố gắng mở mắt ra, tôi chỉ cảm nhận được một mảng ánh sáng lờ mờ, xuyên qua cặp mi mắt bị sưng vù lên, đã được băng kín lại một cách cẩn thận.  Ngay lúc đó tôi không biết, nhưng sau này tôi mới nhận ra là vô số đá dăm nhọn đâm vào mặt tôi, cùng với một mớ bụi đất quện trên khuôn mặt mềm mại, vừa bước vào tuổi mười sáu của tôi. Khi tôi muốn rờ xem khuôn mặt của mình, thì có ai đó đã nhẹ nhàng kéo cánh tay của tôi xuống và bảo khẽ: “Hãy nằm im!”.

Tôi nghe tiếng còi hú vang vọng từ một nơi xa xăm nào đó và tôi bắt đầu chìm vào cơn mê. Ý nghĩ cuối cùng lảng vảng trong đầu tôi, đó là lời cầu nguyện: “Chúa ơi, đừng trên khuôn mặt con… đừng trên khuôn mặt con, Chúa ơi!...”

Giống như bao cô gái khác đang bước vào tuổi dậy thì, tôi đặt mọi giá trị bản thân của mình vào diện mạo bên ngoài. Tuổi mới lớn thì suốt ngày chỉ lo trau chuốt áo quần với dung nhan. Tôi quan niệm, hễ càng đẹp thì càng có nhiều người chú ý, càng có nhiều bạn bè và thật sung sướng khi có nhiều người ngưỡng mộ.

Cha tôi cưng tôi lắm. Ông có bốn người con trai, nhưng có duy nhất mình tôi là con gái mà thôi. Tôi còn nhớ rõ mồn một, vào một sáng Chúa Nhật, khi xe vừa đến nhà thờ, thì hai anh của tôi – trong mớ quần áo xốc xếch với đầu tóc chải vội – đã mau mắn chạy biến ra khỏi xe. Ngày hôm đó mẹ tôi ở nhà để coi chừng em bé đang bị bịnh. Khi tôi còn ở trong xe, đang loay hoay với tay lấy cái ví tay, quyển sách học trường Chúa Nhật và quyển Kinh Thánh, thì cha tôi mở cửa xe cho tôi. Tôi ngước mắt lên nhìn cha tôi, trong tâm trí của một đứa bé gái chỉ mới bảy tuổi, tôi tin chắc rằng cha tôi là người đàn ông đẹp trai nhất và thơm tho nhất, hơn bất kỳ một người cha nào khác trên đời này.

Mục sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý thính giả,

Mỗi lần hoa anh đào nở rộ trên khắp các đường phố của nước Úc là báo hiệu mùa xuân đang đến. Người Úc chuẩn bị ăn mừng Ngày Của Cha. Khác với người Mỹ tổ chức Ngày Của Cha vào tháng sáu, người Úc tổ chức vào Chúa Nhật đầu tiên của tháng 9, đầu mùa Xuân vì cha đã đem lại nguồn sống cho con. Nói đến Cha, chúng ta nghĩ tới ơn nghĩa sinh thành với cả lòng yêu thương, nuôi nấng, dạy dỗ, chở che, chăm sóc, bảo bọc cho ta suốt cuộc đời mình. Dẫu rằng tình cha ít được ca tụng như tình mẹ nhưng không vì đó mà tình cha bị phai mờ, vì tình cha là tình thương giấu kín. Những ai đã từng làm cha mới thấy thương cha mình.

Khi biết con mình sắp chào đời, người cha đã lo lắng không ít. Cha phải nổ lực làm việc nhiều hơn, sẵn sàng chịu sương chịu nắng nhiều hơn, phải thức khuya hơn, dậy sớm hơn bình thường để kiếm thêm tiền hầu đủ chi phí cho sự ra đời của đứa con yêu quý của mình. Nhất là những người cha ở Việt Nam, vì sống trong cảnh nghèo, dẫu cật lực làm việc cách mấy nhưng vẫn không đủ tiền mua thức ăn cho gia đình; người cha phải dành phần ngon, cá thịt, cho mẹ, hầu có đủ chất bổ dưỡng cho đứa con bé bỏng còn nằm trong bụng mẹ.

Tôi nghe câu chuyện với tựa đề là chén cơm chan máu nói lên tình thương của người cha. Vì con đói, người cha đã xin hàng xóm một bát cơm, nhưng người hàng xóm giàu có độc ác, đánh đập người cha tàn nhẫn, khiến máu của người cha chan hòa trong chén cơm.

Tuy không trực tiếp chịu đau đớn khi sanh nở, nhưng người cha cũng tan nát tâm hồn khi nhìn mẹ quặn thắt trước sự chào đời của con trẻ. Khi nghe được tiếng con khóc chào đời, người cha cũng sung sướng, vui như người mẹ, vì biết rằng đây là mầm sống của mình. Người cha Việt Nam thường có một khoảng cách với con vì muốn dạy dỗ con mình nên người có thái độ khiêm khắc, ngăm đe khi con làm điều sai quấy, chính vì vậy mà người cha còn được gọi là “Nghiêm Đường”. Nhưng dẫu bên ngoài cha có vẻ cứng rắn, nghiêm nghị, nhưng lòng cha lại chứa đựng cả tình yêu bao la!

Vũ Nguyễn Thiên Ái

Dường như chỉ mới hôm qua, Cha tôi đã hỏi tôi: “Bây giờ cảnh gia đình khó khăn quá, con muốn làm chi.” Tôi thưa với Cha tôi: “Thưa Cha, nếu được, xin Cha cho con tiếp tục đi học.” Thế là Cha tôi chiều theo yêu sách của tôi, hàng ngày cho tôi đón xe đò, đi khoảng 10km, tới trường huyện để học. Đó là những năm tôi mới bước vào trung học. Khi nào không làm rẫy rừng chi, Cha lại lấy xe đạp chở tôi đi học. Đó là những thời gian mà tôi vui thích nhất vì được Cha kể đủ thứ chuyện cho nghe, nhất là những kỷ niệm khi Cha còn đi coi mạch, làm thuốc. Ở gần bên Cha, tôi học được rất nhiều điều mà chẳng trường lớp nào dạy cả, từ cách ăn ở, đi đứng nói năng, cho đến cách thức làm việc… mỗi chút Cha đều nhắc nhở, dạy dỗ chúng tôi.

Tôi chẳng hiểu yêu cầu của mình gây khó khăn thể nào cho gia đình và cho riêng Cha tôi, nhưng tôi vẫn luôn nhớ rằng khi tôi còn bé lắm, Cha tôi vẫn dạy tôi: “Học giả hảo, bất học giả hảo… Học cũng tốt mà không học cũng tốt. Học thì như lúa như gạo, không học thì như cây như cỏ…” Vì thế, khi huyện đã hết lớp thì tôi xin Cha lên tỉnh để học. Lần này, cha tôi và cả gia đình đều dọn theo. Chính quyết định này của Cha đã đem cả gia đình tôi đến một ngã rẽ rất quan trọng, ấy là sự kiện Chúa cứu cả gia đình chúng tôi.

Một ngày nọ sau khi tan sở làm, cha tôi đến nhà thờ Tin Lành tìm gặp ông Mục sư và nói: “Thưa ông, tôi muốn tìm hiểu về đạo Tin Lành.” Thế là từ đó, chúng tôi có cơ hội làm quen với Hội thánh, Kinh Thánh, và các anh chị em trong Chúa cùng niềm tin.

Tin Chúa được vài ngày, cha tôi nói với chúng tôi: “Chúa nhật này mẹ và các con nghỉ, khỏi đi bán, mình đi nhà thờ.” Chị em chúng tôi thì hớn hở, tíu tít! Nhưng mẹ thì lo lắng: “Vậy mình lấy chi đi chợ?” Cha tôi nói: “Chuyện đó để Chúa lo!”

Mục sư Ngô Minh Quang

Một trong những câu chuyện về người cha tôi thích nhất là câu chuyện ‘Cha và Con’ của Anh Đào. Câu chuyện nầy nói lên tình thương của một người cha bất đắc dĩ và đứa con lạc loài. Mở đầu câu chuyện là một tù nhân vừa được thả ra khỏi khám đường, lội bộ trở về nhà và không ai chào đón. Thật ra hắn chẳng có nhà cửa, cũng chẳng có thân quyến gì. Nơi tạm trú của hắn lúc trước là một công viên, đối diện với Cung Thiếu Nhi. Nhưng trong thời gian ở tù, công viên nầy được sửa sang, và nay có người bảo quản. Hắn đành phải tìm nơi khác, nhưng tìm kiếm hoài mà không thấy, mãi đến 10 giờ đêm hắn mới tìm được một nơi ngủ tạm là một thềm xi măng sát tường rào một bệnh viện, có hàng cây phượng vĩ che khuất ánh đèn. Hắn nghĩ: “Chỗ này chắc nhiều muỗi, nhưng ngủ rất êm vì không tiếng ồn xe cộ". Moi từ túi xách ra tấm vải xanh cũ bèo nhèo làm chiếc mền, lấy túi xách làm gối kê đầu, hắn đánh một giấc thật ngon. Gần sáng, hắn giật mình, lạnh toát với cảm giác có con gì đó quấn quanh cổ. Hắn nằm im định thần. Sát ngực hắn là một làn hơi thở nhẹ và quả tim ai đó đập đều nhịp, cánh tay của người ấy vòng quanh cổ hắn. Hắn lẩm bẩm: Ai đấy! Rồi hắn nhè nhẹ ngồi lên, nheo mắt nhìn. Hóa ra là một thằng nhỏ chừng hơn 10 tuổi mặc cái áo rách, bày ra bộ ngực lép kẹp, đã giành muốn hết cái mền của hắn. Thằng bé cũng thuộc dạng không nhà như hắn, đang ngáy pho pho. Hắn nằm xuống lại dỗ giấc ngủ, rồi thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi thức dậy thằng bé bỏ đi mất. Hắn hốt hoảng thọc tay vào túi quần xem lại, số tiền vẫn còn nguyên. Hắn thở phào, xếp tấm vải, bỏ vào túi, quàng lên vai bước đi. Cả ngày hắn đi tìm việc làm nhưng không ai mướn, đành xài thật dè xẻn từng đồng. Tối đến, lại trở về chỗ cũ định nằm ngủ thì thằng bé trở về trách:

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Trong quyển Xây Dựng Gia Đình Hạnh Phúc xuất bản lần đầu tiên năm 1995, ông Mục Sư Phan Thanh Bình đã viết rằng: “Có con mới được cái vinh hạnh làm cha. Làm cha là làm gia trưởng, là người có trách nhiệm và chịu trách nhiệm với cả gia đình. Một chức vị không mấy nên thơ, nên tôi đã tìm và chẳng thấy được một bài thơ nào ca tụng cha, ngoại trừ một câu Công cha như núi Thái Sơn.” Có lẽ Ông Mục Sư Phan Thanh Bình không phải là người duy nhất than thở về điều này, vì chính bản thân chúng tôi đôi khi cũng có nghe những lời tương tự nơi các đấng mày râu khác.

Tuy nhiên, nhận xét như vậy thì có vẻ hơi bi quan, vì thật ra thì cũng có những bài hát rất hay nói về tình yêu của cha dành cho con, hoặc của con dành cho cha. Thí dụ như bài Oh, My Papa bằng Anh Ngữ chẳng hạn, mà tôi rất thích. Rồi còn phim nói về tình yêu của người cha thì chúng ta phải công nhận là cũng có những cuốn phim nổi tiếng và rất cảm động như Billy Elliot, the Father of the Bride, Meet the Parents, và gần đây nhất là cuốn phim The Persuit of Happyness.

Mitch Temple "Focus on the Family" Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong những điều các bậc cha mẹ có thể làm cho con cái của mình, như dạy dỗ, làm gương, dành thời giờ ở bên cạnh con, ra sức làm việc để có phương tiện cho con cái tiến bộ trong việc học hành, điều gì theo quý vị là quý nhất mà các bậc cha mẹ có thể tặng cho con cái.

Kính thưa quý thính giả,

Để trả lời cho câu hỏi trên, chúng tôi xin gởi đến quý vị lời tâm sự của ông Mitch Temple, một cố vấn về hôn nhân và gia đình, đồng thời cũng là một người cha trong gia đình với ba đứa con. Mitch Temple tâm sự như sau:

Điều đầu tiên tôi muốn nói là, mặc dù là một nhà cố vấn về gia đình và hôn nhân và đã từng giúp đỡ nhiều bậc cha mẹ gặp khó khăn trong vấn đề nuôi dạy con cái, và mặc dù là cha của ba đứa con còn ở tuổi niên thiếu và nhà tôi là một người mẹ thật xuất sắc, tôi thú nhận rằng tôi không có tất cả mọi câu trả lời khi đụng đến chuyện nuôi dạy con cái. Hồi đó, tôi và nhà tôi nghĩ rằng chúng tôi có mọi câu trả lời và sẵn sàng cho mọi tình huống, nhưng khi con chúng tôi bước qua tuổi thiếu niên, tôi nhớ lại lời khuyên của Mark Twain như thế này: “Khi con nít tới tuổi dậy thì, cách hay nhất là nhét nó vào một cái thùng, đóng đinh cái nắp lại, chỉ khoét một lỗ nhỏ cho nó thở thôi. Khi nó đến tuổi 16, thì lấp luôn cái lỗ này cho chắc ăn!”